Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40237 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 63
màn bốn: thanh minh 13

❊ ❊ ❊

Đêm nay không có ánh sáng, trăng đen gió lớn.

Đúng là một ngày thích hợp để giết người.

Mộ Tử Trập ngồi trên ghế, tay phải cầm Miên Long Kiếm, tay trái điều khiển một mũi châm bạc.

Tạ Bá cũng cho người chuyển một cái ghế đến, đặt ở ngoài cửa gian nhà, cứ thế ngồi đối diện với Mộ Tử Trập. Hắn gọi một bình rượu, khi thì uống mấy ngụm, khi thì mắng mấy câu, ngồi lì ở đó từ sáng tới tận tối.

Sau lưng Mộ Tử Trập là bốn mươi người áo trắng, sau lưng Tạ Bá cũng có mấy chục thanh trường đao.

Hai nhóm người giương cung bạt kiếm, chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào. Nhưng hai vị gia chủ ngồi đó không ra lệnh, bọn họ đành phải chờ đợi.

“Chúng ta quen biết nhau nhiều năm, tuy không cùng đường nhưng cũng có tình nghĩa bao năm, cuối cùng lại rơi vào kết cục binh đao tương tàn, đâu cần phải vậy.” Tạ Bá chậm rãi nói.

“Mộ Bạch đã chết.” Mộ Tử Trập chỉ trả lời bằng bốn chữ.

Tạ Bá nhún vai nói: “Ta biết, nhưng có phải người của Tạ gia chúng ta giết đâu, đệ tử mà ta ưa thích nhất cũng đã chết. Thế này đi, ta lên làm đại gia trưởng, phong ngươi làm nhị gia trưởng, sau đó chúng ta cùng nhau diệt trừ Tô gia nhé?”

“Chức đại gia trưởng, ta phải lấy được.” Mộ Tử Trập trầm giọng nói.

“Mẹ nó, ngồi cả đêm, chân cũng ê ẩm rồi, ngươi vẫn cứng đầu.” Tạ Bá bất đắc dĩ mắng: “Ám Hà có ba nhà nhưng xưa nay chuyện xông pha chiến đấu luôn do hai nhà Tạ Tô làm, Mộ gia nhà ngươi có tư cách gì mà đòi ngồi lên chức vị này?”

Lông mày Mộ Tử Trập hơi nhướn lên, nhẹ nhàng vân vê châm bạc trong tây, phóng thẳng về phía Tạ Bá.

Tạ Bá đột nhiên đứng bật dậy, giơ chân giẫm nát cái ghế bên dưới, tiếp đó vung trường đao lên, đánh bay mũi châm bạc: “Nói không được rồi thì đánh thôi! Các huynh đệ, lao vào, làm thịt cái lũ họ Mộ kia đi!” Đám đao khách Tạ gia đang chờ chính câu nói này của Tạ Bá, lao nhao rút trong bên hông, không hề do dự lao thẳng vào.

“Khởi trận, Cô Hư!” Mộ Tử Trập cũng đứng thẳng dậy, vung hai tay áo lên. Một làn sương mù nồng nặc đột nhiên lan tràn trong sân. Mộ Tử Trập và cả bốn mươi người áo trắng sau lưng lập tức biến mất không còn tăm hơi. Tạ Bá thầm hô “không ổn’, nhưng lúc quay người lại thấy cửa vào đã khép lại, hơn nữa cánh cửa nhanh chóng bị làn sương mù dày đặc bao phủ, khó mà tìm ra được.

“Chết tiệt, hóa ra tên này kéo dài thời gian là bố trí trận Cô Hư.” Tạ Bá mắng.

Tạ Thất Đao khẽ cúi người, tay nắm chặt lấy chuôi đao:”Năm xưa Ma giáo bố trí đại trận Cô Hư trải dài trăm dặm, vây chết rất nhiều cao thủ võ lâm. Khi đó cũng có con cháu Mộ gia bị nhốt trong trận, không ngờ chỉ mấy năm ngắn ngủi mà bọn họ đã tái hiện được trận Cô Hư.”

“Trận Cô Hư, cái thấy không phải thực, mọi người cẩn thận.” Giọng nói của Tạ Bá vừa vang lên đã nghe một tiếng hét thảm thiết vọng lại, một đệ tử Tạ gia bị lưỡi đao không rõ từ đâu tới đâm xuyên qua ngực.

Tạ Thất Đao cắm trường đao trong tay xuống đất, quát khẽ một tiếng: “Phá!”. Sau tiếng gầm của hắn, bóng dáng một đệ tử Mộ gia đang chuẩn bị ra tay ở bên cạnh lập tức hiện ra. Tạ Bá xoay người, giơ đao chém bay đầu người kia.

“Năm xưa tam thành chủ của Tuyết Nguyệt Thành Tư Không Trường Phong một thương phá vỡ đại trận Cô Hư trăm dặm, chắc phải có thần uy vô thượng. Ta chém một đao mà chỉ thanh tẩy được ba xích trước mặt.” Tạ Thất Đao thở dài một tiếng.

Tạ Bá cao giọng nói: “Mọi người tập trung lại, quay lưng vào nhau, đừng ra tay khinh suất.”

“Gia chủ, bên dưới... bên dưới có tay!” Có người kinh hãi hét lên.

Tạ Bá cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới đất có vô số quỷ trảo âm u khủng khiếp, hắn vung trường đao gầm lên một tiếng: “Thanh tịnh vô song!”

Tạ Thiên Cơ thấy vậy lập tức giơ cao trường đao, cao giọng nói: “Các đệ tử Tạ gia, thi triển Khu Tà đao vũ.” Hắn là người am hiểu cơ quan trận pháp nhất trong Tạ gia, chỉ trong chớp mắt đã nghĩ ra phương pháp ứng phó.

Tộc nhân Tạ gia vốn đang hoảng loạn nghe vậy lập tức trấn định, dồn dập múa trường đao trong tay, thi triển đao pháp bí truyền của Tạ gia là Khu Tà đao vũ. Trong số rất nhiều đao pháp của Tạ gia, bộ đao vũ này không phải đỉnh phong, nhưng lại là đao pháp tế tổ trừ tà mà Tạ gia luôn sử dụng để tế bài hàng năm. Giờ phút này mọi người đều múa trường đao, không ngờ lại khiến sương mù dày đặc từ từ tan đi.

Thân hình Mộ Tử Trập xuất hiện trên mái hiên, tay cầm Miên Long Kiếm, cúi đầu lạnh lùng nhìn bọn họ.

“Mộ Tử Trập!” Tạ Bá tung người nhảy lên, vung đao chém tới.

Mộ Tử Trập giơ tay phóng ra một sợi Khôi Lỗi Ti, cuốn lấy trường đao của Tạ Bá, kéo về phía sau, trực tiếp kéo Tạ Bá lên mái hiên.

Tạ Bá cắm trường đao lên tấm ngói, trượt xa hơn mười trượng, hắn cười nói: “Ngươi đang cầm Miên Long Kiếm cơ mà, cho ta xem thử kiếm thuật của ngươi nào, dùng Khôi Lỗi Ti thì coi là bản lĩnh gì.”

Mộ Tử Trập đang định đáp lời, đột nhiên cảm thấy sau lưng phát lạnh,lập tức xoay người vô thức giơ Miên Long Kiếm trong tay lên. Chỉ nghe “keng” một tiếng, Mộ Tử Trập cả người cả kiếm bị đánh thủng nóc nhà, rơi vào trong phòng. Tạ Thất Đao vác thanh trường đao trong tay lên vai, còn chưa kịp nói chuyện thì phát hiện vài con bươm bướm màu trắng đã bay lượn bên cạnh mình từ lúc nào không biết.

“Điệp Vũ, Cửu Trương Cơ.” Mộ Tử Trập hạ giọng quát.

“Chết tiệt.” Tạ Thất Đao hạ giọng mắng một câu, vung trường đao lên, định chém rơi đám bướm giấy. Có điều, hắn vẫn chậm một bước, đám bướm giấy lập tức cháy rực lên rồi bùng nổ, hất Tạ Thất Đao văng khỏi mái hiên.

“Thất Đao!” Tạ Bá hét lên một tiếng, lập tức lao tới, nhưng khi hắn hạ xuống đất mới phát hiện trong căn phòng chất đầy bướm giấy.

“Đây là một cái bẫy.” Tạ Thất Đao thở dài.

“Diệp Vũ, Sát Sinh Bất Lưu Trần.” Đầu ngón tay của Mộ Tử Trập lóe lên một luồng quỷ hỏa, búng nhẹ về phía hai người Tạ Bá.

Tạ Bá và Tạ Thất Đao nhìn nhau, hai người đồng thời giậm chân lướt về phía sau, lưng kề lưng, lại nhất loạt vung trường đao.

Con ngươi của Mộ Tử Trập co lại: “Tạ gia Song Sinh Song Tử đao.”

“Năm xưa khi thiên hạ nhiệm vụ luôn là hai người chúng ta đi cùng nhau. Đối thủ của chúng ta không một ai sống sót, ngươi cũng không ngoại lệ.” Tạ Bá vừa múa đao vừa quát lớn.

Tiếng nổ mạnh vang lên không ngừng, nhưng ánh đao do hai người tạo thành còn rực rỡ hơn những con bướm giấy bùng cháy. Mộ Tử Trập vẩy nhẹ thanh Miên Long Kiếm trong tay, chậm rãi thối lui về phía sau.

Một lúc lâu sau, rốt cuộc tiếng nổ cũng ngừng, sương khói xung quanh hai người cũng từ từ tand di. Hai người Tạ Bá và Tạ Thất Đao quần áo rách rưới, cơ bắp rắn chắc của hai người cũng nhấp nhô theo nhịp thở kịch liệt. Tạ Thất Đao gơi tay phủi bụi trên đao: “Mộ gia chủ, một mình ngươi giao chiến với hai chúng ta, không có phần thắng.”

“Ai nói chỉ có mình ta?” Mộ Tử Trập vẫy nhẹ tay trái, năm con rối từ trên trời rơi xuống.

Tạ Bá hừ lạnh một tiếng: “Xưa nay đánh đấm với người Mộ gia lúc nào cũng khó chịu, không chơi trận pháp thì là bí thuật, đến lúc muốn đọ đao đọ kiếm thì lại lôi một đống con rối ra, đúng là chán chết.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »