Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40304 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 68
màn bốn: thanh minh 18

❊ ❊ ❊

Ngoài Ổ Nhện.

Một người mặc áo lông chim màu đen hạ xuống đất, nhìn đám người Bỉ Ngạn trước mặt, một con dao mỏng như cánh ve nhanh chóng chuyển động trên đầu ngón tay, trông khá giống Thốn Chi Kiếm của Tô Xương Hà.

“Chỉ Tiêm Nhận? Người là người của Đường môn...” Tô Lai Đan suy nghĩ một chút rồi lập tức phản ứng lại: “Đường Liên Nguyệt.”

Đường Liên Nguyệt gật nhẹ đầu: “Các ngươi định cản đường à?”

Tô Lai Đan nở nụ cười, nghiêng người tránh sang một bên. Những người khác trong Bỉ Ngạn cũng tránh đường theo hắn. Hắn chậm rãi nói: “Chúng ta đã nhường đường, còn có qua được cánh cửa này hay không phải xem bản lĩnh của Huyền Vũ Sứ.”

“Ta tới vì chuyện của Đường môn, không phải Huyền Vũ Sứ.” Đường Liên Nguyệt đi tới, nhẹ nhàng gõ vang cánh cửa.

Trong Ổ Nhện, trận chiến giữa Tô Xương Hà và đại gia trưởng đang sắp bắt đầu, lại bị tiếng gõ cửa bất lình thình ngắt đứt. Hắn rầu rĩ nói: “Đã bảo không có lệnh của ta thì không cho ai vào cơ mà?”

Sau đó cửa bị đẩy ra.

Đường Liên Nguyệt mặc áo lông chim màu đen đi tới, cánh cửa sau lưng lại khép lại. Hắn lạnh nhạt nói: “Ta gõ cửa chỉ vì nơi này không phải nơi ở của ta, nhưng ta đi vào không cần bất cứ ai ra lệnh.”

Chân khí màu đỏ trên lòng lòng bàn tay Tô Xương Hà từ từ tản mác, hắn cười nói: “Ồ? Ra là Liên Nguyệt huynh. Là Vũ Mặc muội muội của ta không đủ tốt à? Sao ngươi còn tới đây?”

Đường Liên Nguyệt không để ý tới hắn, chỉ nhìn về phía đại gia trưởng: “Ám Hà đại gia trưởng, cuối cùng chúng ta cũng gặp mặt.”

Đại gia trưởng thần sắc bình tĩnh: “Thiên Khải Huyền Vũ Sứ, ngưỡng mộ đã lâu.”

Đường Liên Nguyệt khẽ nhíu mày: “Vì sao mọi người cứ thấy ta là phải gọi ta là Thiên Khải Thành Huyền Vũ Sứ cơ chứ? Ta tới đây giết ngươi là để báo thù cho nhị thúc, không liên quan tới Thiên Khải Thành.”

Đại gia trưởng cười lạnh một tiếng, lắc đầu nói: “Ngươi vẫn quá trẻ tuổi. Đường nhị lão gia đã không nhúng tay vào chuyện giang hồ từ lâu, thậm chí không muốn ở Đường môn, dọn tới nơi lạnh lẽo cô độc đó sống một mình, vì sao lại có người muốn đại gia trưởng Ám Hà ta tự tay giết hắn?”

Con ngươi của Đường Liên Nguyệt hơi co lại: “Ai tới tìm các ngươi?”

Đại gia trưởng vẫn cười lạnh như cũ: “Sát thủ không nhắc tới tên khách hàng, đây là quy củ. Ta chỉ có thể nói bây giờ Đường nhị lão gia là người duy nhất trong Đường môn ủng hộ ngươi. Đường môn gọi ngươi về Thục Trung, ngươi không muốn về, trong số các trưởng lão chỉ có một mình hắn đứng về phía ngươi.”

Đường Liên Nguyệt thở dài một tiếng: “Ta hiểu rồi. Nhưng ta vẫn muốn giết ngươi, báo thù cho ông ấy.”

Đại gia trưởng vỗ nhẹ bàn tay: “Kính mời Huyền Vũ Sứ tới lấy tính mạng ta.”

“Thú vị thú vị.” Tô Xương Hà tung người nhảy tới bên cạnh Tô Mộ Vũ, giơ tay điểm nhẹ lên hông hắn: “Dẫu sao cũng có một số việc ngươi không bảo vệ được, chẳng bằng cùng ta xem trò hay.”

Bạch Hạc Hoài hừ lạnh một tiếng: “Đúng là giúp ngươi bớt tốn công.”

Tô Xương Hà vuốt ve hàng ria, nhìn Bạch Hạc Hoài: “Từ đầu đến cuối thần y luôn rất hờ hững, có phải cô biết chuyện gì mà ta không biết không?”

Bạch Hạc Hoài cười ha hả: “Đúng vậy, ta vừa hạ độc lên người ngươi, ngươi không biết à?”

Tô Xương Hà ôm ngực ‘ai u’ một tiếng: “Chẳng trách chẳng trách, chẳng trách vừa rồi ta thấy thần y, trái tim đập thình thịch càng lúc càng nhanh.”

Bạch Hạc Hoài ‘xì’ một tiếng: “Cái gã ria mép nhà ngươi đúng là không biết xấu hổ!”

Tô Mộ Vũ nhìn đại gia trưởng, trong lòng lặng lẽ thì thầm: đại gia trưởng, rốt cuộc ngươi đang nghĩ gì?

Đường Liên Nguyệt tiện tay ném ra một viên đá, trong lúc viên đá bay về phía đại gia trưởng, nó lại đột nhiên bốc cháy, hóa thành một ngọn lửa. Đại gia trưởng nâng Miên Long Kiếm, chém tan hòn đá đó, tảng đá hóa thành vô số đốm lửa rơi xuống xung quanh hắn: “Phi Hỏa Thạch cỏn con mà đòi giết ta?’

Đường Liên Nguyệt vẫn đứng tại chỗ, vung cánh tay trái, ba tấm Diêm Vương Thiếp bay ra, tay phải nhấc lên, lại mấy chục mũi Long Tu Châm. Đại gia trưởng đột nhiên nghiêng người, tránh né ba tấm Diêm Vương Thiếp, vung trường kiếm, đánh rơi mười mũi Long Tu Châm xuống đất: “Cho dù là Đường lão thái gia, lúc đánh với ta cũng không thể không thi triển Vạn Thụ Phi Hoa, ngươi cảm thấy ngươi có thể giết ta như vậy?”

Cuối cùng Đường Liên Nguyệt cũng di chuyển, hắn nhân lúc đại gia trưởng đánh rơi Long Tu Châm, nhảy thẳng lên không trung: “Ngươi muốn xem Vạn Thụ Phi Hoa thì cho ngươi thấy Vạn Thụ Phi Hoa!” Hắn vung hai tay áo, vô số châm che kín bầu trời, trút xuống như mưa.

“Cẩn thận!” Bạch Hạc Hoài vô thức lui lại phía sau.

Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ vẫn đứng yên tại chỗ. Tô Xương Hà cười nói: “Đường Liên Nguyệt là người thú vị mà cứng nhắc, hắn nói chỉ giết một mình đại gia trưởng thì chỉ giết một mình đại gia trưởng. Yên tâm đi, không ảnh hưởng gì tới chúng ta đâu.”

“nhị thúc của ngươi có thể lấy hoa làm hoa, ngươi lại lấy châm bạc làm hoa, không thể biến vạn vật trong thiên địa làm ám khí, không bằng nhị thúc của ngươi.”

Cơ bắp gồ lên trên người đại gia trưởng, kiếm khí lập tức hóa thành cứng rắn mạnh mẽ không gì sánh được. Kiếm khí hóa rắn bảo vệ hắn, phá tan những mũi châm bạc này.

Nhưng khi châm bạc rơi xuống đất, lại rơi trúng chỗ những đốm lửa rải rác.

Còn châm bạc kia dường như to gấp đôi châm bạc bình thường. Ánh lửa dưới đất bỗng trở nên lóe mắt.

Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ khoảng sân bỗng sáng rực như ban ngày.

Đường Liên Nguyệt vẫn đang nhảy trên không trung trung, hạ giọng hô một chữ: “Ầm!”

Sau đó phạm vi ba trượng xung quanh đại gia trưởng đều bị nổ tung.

Toàn bộ mặt đất nổ tung.

Bụi đất bay tứ tung, thậm chí Tô Xương Hà không thể không vung Diêm Ma Chưởng mới đánh bay đám cát bay đá chạy: “Nhìn lầm ngươi rồi, Đường Liên Nguyệt.”

Tô Mộ Vũ quát khẽ: “Trong châm bạc này cất giấu hỏa dược của Lôi môn.”

“Xưa nay Đường môn với Lôi môn luôn bất hòa cơ mà? Sao trong ám khí của Đường môn lại giấu hỏa dược của Lôi môn?” Bạch Hạc Hoài nghi hoặc.

“Người đứng đầu Thiên Khải Tứ Thủ Hộ là Lý Tâm Nguyệt, trượng phu của cô ấy là nhân tài kiệt xuất trong thế hệ này của Lôi môn, Lôi Mộng Sát!” Tô Mộ Vũ trả lời.

Tô Xương Hà vừa ho khan vừa vung tay đánh tan bụi mù: “Lắm khói thế chứng tỏ đại gia trưởng không bị nổ chết.”

Đường Liên Nguyệt hạ xuống đất: “Đây là món ám khí thứ hai của ta, Thiên Lôi Vô Vọng. Đáng tiếc tối nay không có mây, bằng không dẫn sấm sét xuống thì ngươi chết chắc rồi.”

Đại gia trưởng đứng trong bụi đất, xung quanh đã hóa thành ngổn ngang nhưng nơi hắn đứng vẫn bình an vô sự, thậm chí cả quần áo vẫn còn nguyên như lúc đầu. Con rồng ngủ trên Miên Long Kiếm lại mở bừng mắt, đại gia trưởng rút kiếm, khẽ nghiêng đầu.

Đường Liên Nguyệt tay cầm hộp sắt, chỉ vào sau lưng hắn.

“Bạo Vũ Lê Hoa Châm.” Đại gia trưởng lạnh nhạt nói: “Không biết châm của ngươi nhanh hay kiếm của ta nhanh.”

Đường Liên Nguyệt nắm chặt hộp sắt, hắn cũng nghĩ tới vấn đề này, mãi tới lúc cổ tay cầm kiếm của đại gia trưởng xuất hiện một vết thương cực nhỏ.

Cuối cùng Thiên Lôi Vô Vọng vẫn khiến ông ta bị thương.

Mà máu chảy ra ở miệng vết thương, có màu trắng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »