Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40242 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 76
màn 5: cốc vũ 6

❊ ❊ ❊

“Quỷ Sai mở đường, gặp gỡ Hoàng Tuyền.”

Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà đứng bên bờ sông, nước sông mang cả bùn đất dâng lên hạ xuống, đúng như Hoàng Tuyền trong truyền thuyết. Bên bờ kia của Hoàng Tuyền là một sơn trang lớn, phía trước sơn trang cắm một lá cờ, trên cờ viết bốn chữ - Quán trọ Hoàng Tuyền.

“Đã thấy Hoàng Tuyền, quỷ sai ở đâu?” Tô Xương Hà cất cao giọng nói.

Tô Mộ Vũ hơi nghiêng đầu, đột nhiên quay người.

Chỉ thấy bốn bóng người cao lớn xuất hiện trước mặt bọn họ, ai nấy mặc áo dài màu vàng, người khoác áo choàng tím, đội nón che, tay cầm một cây dù giấy loang lổ, toàn thân tỏa ra khí tức lạnh lẽo.

“Người cao ba thước, cầm dù tránh nắng, Hoàng Tuyền quỷ sai. Quả nhiên trên người toàn âm khí.” Tô Xương Hà mỉm cười vuốt ria: “Trông còn u ám hơn Ám Hà chúng ta.”

“Chủ nhân phái ta chờ ở đây lâu rồi, Ám Hà đại gia trưởng.” Quỷ sai cầm đầu giọng nói khàn khàn, âm trầm tới mức gần như không thể nghe rõ.

Tô Xương Hà mỉm cười: “Từng nghe chủ nhân Hoàng Tuyền thần thông quảng đại, không ngờ lại đoán trước được ta sẽ tới nơi này.”

“Vậy xin mời đại gia trưởng và Tô Mộ Vũ gia chủ lên thuyền.” Quỷ sai cầm đầu dẫn ba người còn lại đi sát qua bên cạnh hai người Tô Xương Hà, một chiếc thuyền nhỏ lắc lư như sắp đổ đỗ bên bờ sông, một cô gái mặc áo đỏ diễm lệ tới cực điểm đang cầm mái chèo đứng ở mũi thuyền, mỉm cười nhìn Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Cô ấy xuất hiện ở đây từ lúc nào vậy?”

“Thế chẳng tốt sao, ít nhất trên thế gian này còn có thứ khó lường hơn cả Ám Hà chúng ta.” Tô Xương Hà mỉm cười đi tới.

Bốn tên quỷ sai bung dù đi lên mũi thuyền, nhẹ nhàng xoay tròn cây dù loang lổ trong tay, nước sông đang cuộn sóng bỗng trở nên phẳng lặng. Cô gái đẩy nhẹ mái chèo, chiếc thuyền chậm rãi đi sang bờ bên kia.

“Công tử là gia chủ tân nhiệm của Tô gia, Tô Mộ Vũ à? Công tử trông thật tuấn tú.” Đôi mắt của cô gái áo đỏ nhìn chằm chằm vào Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ bị nhìn ngó tới mức mất tự nhiên, khẽ gật đầu nói: “Cô nương cũng là mỹ nhân, quá khen.”

“Ta cũng là mỹ nhân à?” Cô gái áo đỏ vung tay, kéo da mặt xuống, để lộ máu thịt dưới làn da: “Thế này còn là mỹ nhân không?”

Tô Mộ Vũ ngạc nhiên, không nói gì.

Cô gái áo đỏ lại vung tay, biến lại dung nhan tuyệt mỹ vừa rồi: “Không đùa với công tử nữa.”

“Cô nương biết đổi dung nhan?” Tô Xương Hà cười nói.

Cô gái áo đỏ cũng cười theo, giọng nói lại biến thành nam: “Ngươi có chắc ta là cô nương không?”

Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ nhìn nhau, cuối cùng Tô Xương Hà chép miệng: “Đúng là khiến ta hoang mang, ngươi tên là gì?”

“Tiểu nữ tên là Hồng Anh.” Giọng nói của cô gái áo đỏ lập tức trở nên yêu kiều quyến rũ, khiến người nghe xong chỉ thấy thân thể mềm nhũn.”

“Gặp quỷ rồi.” Tô Xương Hà cúi đầu mắng.

Không bao lâu sau, con thuyền nhỏ đã tới bờ đối diện, bốn tên quỷ sai trực tiếp lên bờ, tiếp tục cầm cây dù đi về phía tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền. Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà cũng đi theo.

“Công tử, phải bình an đi ra đấy nhé.” Giọng nói quyến rũ tới tận xương tủy vang lên sau lưng bọn họ.

Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà quay đầu lại, chỉ thấy một bà lão tóc trắng xóa ngồi trên mũi thuyền, vẫn mặc bộ áo đỏ nhưng tuổi tác như đột nhiên tăng thêm năm mươi năm.

“Gặp quỷ rồi.” Lần này cả Tô Mộ Vũ cũng hạ giọng mắng chửi.

“Cũng khá thú vị.” Tô Xương Hà tiếp tục đuổi theo bốn tên quỷ sai kia: “Đám người trong Mộ gia cũng biết thuật dịch dung, nhưng kém xa Hồng Anh này.”

Bốn tên quỷ sai đi tới quán trọ Hoàng Tuyền, quỷ sai cầm đầu gõ nhẹ lên cửa. Tiếp đó một làn sương mù dày đặc đột nhiên dâng lên, Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ lập tức tựa lưng vào nhau. Tô Mộ Vũ tháo cây dù sau lưng ra, Tô Mộ Vũ cũng cầm thanh Tấc Chi kiếm trong tay, một lát sau, sương mù dày đặc dần dần tiêu tan.

Cánh cửa của tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền đã mở, còn bốn tên quỷ sai đã đi đâu không rõ. Một giọng nói hùng hậu vang lên từ bên trong: “Quý khách Ám Hà, mời vào đây.”

Tô Xương Hà khoanh hai tay trong áo, hai con dao chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào. Hắn bước qua cửa lớn của tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền, chỉ thấy một nam tử béo ục ịch mặc y phục hình đồng tiền đang ngồi bên quầy gõ bàn tính, vừa gõ vừa cau mày. Bàn tính rung động lách cách, nghe có vẻ tức tối.

“Ngươi là chủ nhân của tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền?” Tô Xương Hà hỏi.

“Đợi đã!” Nam tử ục ịch hét lớn một tiếng, tiếp đó cau mày, cúi đầu nhìn bàn tính như đang lâm vào trầm tư. Một lúc lâu sau hắn ném bay cái bàn tính xuống đất, bàn tính lập tức chia năm xẻ bảy, hạt bàn tính rơi đầy đất. Hắn nổi giận đùng đùng nói: “Không tính rõ được, không tính nữa, giết sạch bọn chúng đi.”

Đám quỷ sai vừa dẫn đường xuất hiện ở cửa: “Chưởng quầy nói thật chứ?”

“Giết đi giết đi.” Nam tử ục ịch bực bội xua tay: “Đầu xuôi đuôi lọt, chết cũng không nhận!”

“Tuân lệnh.” Quỷ sai lập tức lui xuống.

Lúc này nam tử ục ịch mới nhìn sang phía Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ: “Nhị vị chính là người cầm quyền của Ám Hà hiện giờ, đại gia trưởng Tô Xương Hà và gia chủ Tô gia Tô Mộ Vũ? Thú vị thú vị, ta biết các ngươi. Bây giờ Ám Hà lại được hai kẻ vô danh thống lĩnh. Làm sao các ngươi làm được?”

Tô Xương Hà mỉm cười, đang định mở miệng nhưng lại bị Tô Mộ Vũ ngăn cản: “Chuyện đó không liên quan gì tới việc chúng ta đến đây chuyến này.”

“Ha ha ha ha, trong Hoàng Tuyền của ta mà dám nói năng như vậy, không hổ từng là Khôi. Cái gọi là quỷ trong cõi người, cũng là bạn đồng hành của chúng ta.” Nam tử ục ịch nhìn Tô Mộ Vũ.

“Các hạ là chủ nhân Hoàng Tuyền?” Tô Mộ Vũ hỏi.

Nam tử ục ịch xua tay: “Ài ài ài, không thể nói linh tinh như thế được. Ta chỉ là người tính sổ sách, nào dám đảm đương mấy chữ chủ nhân của hoàng tuyền. Các ngươi tới xem gì thì xem, đừng có hãm hại ta.”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Không dám. Xin nhờ chưởng quầy.”

“Vậy đừng nhiều lời, chưởng quầy, ngươi dẫn chúng ta tới xem kho báu của Ám Hà đi.” Tô Xương Hà lấy từ trong lòng ra một chiếc chìa khóa bằng vàng ròng, đặt lên trên quầy.

Nam tử ục ịch đó nhận chìa khóa, sắc mặt lập tức thay đổi: “Đã lâu rồi không có ai đến nơi đó. Đi theo ta.”

Nam tử ục ịch đẩy cửa ngầm phía sau ra, dẫn hai người đi vào. Sau khi bước qua cửa ngầm, bọn họ tới một sơn trang lớn. Tòa nhà mà Tô Xương Hà mua ở Tiền Đường thành đã rất lớn, còn sơn trang này phải lớn bằng cả trăm tòa nhà như vậy. Nam tử ục ịch dẫn bọn họ tới một ngôi nhà ở chỗ sâu nhất trong sơn trang rồi mới dừng bước nói: “Chính là chỗ này.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »