Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40181 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 72
màn 5 - cốc vũ 2

❊ ❊ ❊

“Tô Mộ Vũ, vì sao kiếm pháp của ngươi cao siêu như vậy?”

“Bởi vì ta...”

“Nhưng nấu mỳ lại khó nuốt thế!” Bạch Hạc Hoài tức tối đẩy bát mỳ về phía trước: “Không ăn.”

“Mai ta sẽ ra ngoài mua bánh hoa quế bồi thường cho thần y.” Tô Mộ Vũ áy náy nói, sau đó giơ tay thu hồi bát mỳ mới ăn có một miếng ở trước mặt Bạch Hạc Hoài: “Để sau ta hỏi lại Vương tỷ tỷ.”

“Tô Mộ Vũ.” Giọng điệu của Bạch Hạc Hoài đột nhiên trở nên cực kỳ nặng nề, đôi mắt lấp lánh ánh sáng chân thành tha thiếp: “Đáp ứng ta một chuyện được không?”

Tô Mộ Vũ hiếm khi thấy Bạch Hạc Hoài nghiêm túc như vậy, do dự một lát rồi gật đầu nói: “Được, cô nói đi.”

“Đáp ứng ta...” Bạch Hạc Hoài nắm lấy tay Tô Mộ Vũ, giọng nói dịu dàng tới cực điểm: “Buông tha cho Vương tỷ tỷ, cũng tha cho ta đi.”

Gương mặt Tô Mộ Vũ hơi đỏ lên, thu cánh tay lại, tiếp tục thu dọn cái bàn: “Thử thêm vài lần, thế nào chẳng thành công. Luyện kiếm cũng vậy thôi.”

“Vì sao năm xưa có cả trăm kẻ vô danh, cuối cùng chỉ lác đác vài người như ngươi và Tô Xương Hà sống sót? Chẳng lẽ mọi người không thử nhiều lần hay sao? Chuyện gì cũng phải xem thiên phú, khi ông trời cho ngươi thiên phú cầm kiếm giết người, cũng cướp đi năng lực cầm đao giết gà của ngươi.” Bạch Hạc Hoài bất đắc dĩ nói.

Khi nghe tới đoạn ‘cầm kiếm giết người’, ánh mắt Tô Mộ Vũ hơi nheo lại. Bạch Hạc Hoài cũng ý thức được mình lỡ lời, bầu không khí bỗng trở nên ngại ngùng.

“Cái này, ta không có ý đó.” Bạch Hạc Hoài gãi gò má mình.

Ngay lúc Bạch Hạc Hoài tay chân luống cuống, đột nhiên có một con gà mái vẫy cánh bay vào trong sân. Bạch Hạc Hoài kinh ngạc đứng bật dậy: “Sao lại có con gà?”

“Đại nương của nhà họ Trần đưa tới, nghe nói ta học nấu ăn với Vương tỷ nên tặng ta luyện tập.” Tô Mộ Vũ điểm mũi chân lao tới, giơ tay xách con gà lên.

“Rõ là mệnh trời rồi.” Ánh mắt Bạch Hạc Hoài sáng lên: “Thế thì để ta thể hiện tài năng thôi.”

Nửa canh giờ sau, một mùi thịt xen lẫn mùi thuốc lan tỏa trong sân, Bạch Hạc Hoài liếm môi nhìn nồi nấu gà trước mặt, cười nói: “Ta học ở chỗ sư phụ đấy, gà nấu thuốc, sao nào?”

Tô Mộ Vũ liếm môi, thơm quá.”

“Ăn càng thơm.” Bạch Hạc Hoài không nhịn nổi nữa cầm bát múc thịt.

Không tới nửa canh giờ sau, trên bàn chỉ còn một cái nồi trống không và một đống xương gà. Bạch Hạc Hoài vỗ bụng thỏa mãn, sau đó lấy một mũi châm bạc ra bắt đầu xỉa răng. Tô Mộ Vũ ngồi bên cạnh cô, cũng ăn tới mức miệng đầy mỡ. Hắn nghi hoặc nói: “Không ngờ thần y cũng biết nấu cơm, thời gian qua ta đã bêu xấu rồi.”

Bạch Hạc Hoài xua tay: “Không biết nấu không biết nấu, ta chỉ biết làm mỗi món này thôi, là sư phụ dạy cho ta khi còn nhỏ. Vì ta chỉ biết làm mỗi món này cho nên lúc làm sẽ nhớ tới sư phụ, nhớ người sẽ rất đau khổ, sau cũng lười làm. Không ngờ đã nhiều năm rồi mà tay nghề vẫn tinh tế như vậy.”

Tô Mộ Vũ sửng sốt, sau đó khẽ thở dài: “Xin lỗi thần y, là ta làm cô....”

“Ài, người như ngươi đúng là nhàm chán.” Bạch Hạc Hoài vỗ vai Tô Mộ Vũ: “Ta đã lớn vậy rồi, chẳng lẽ không thể nhìn thoáng hơn trong chuyện nhỏ đó à? Sinh lão bệnh tử là chuyện thường của con người, cho dù là thần y cũng không có cách nào.”

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Thần y nói đúng lắm. Thế thì mai ăn gì?”

Bạch Hạc Hoài sắc mặt trầm xuống: “Tô Mộ Vũ, ngươi có biết bây giờ hình tượng của ngươi trong lòng ta đang sa sút rất nhanh không?”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Đây đúng là suy nghĩ đầu tiên trong đầu ta suốt mấy ngày nay, mỗi khi ăn xong bữa nay là lại nghĩ bữa mai ăn gì. Nhắc tới chuyện này đúng là chán nản, nhưng trong chuyện chán nản đó lại mang một chút hạnh phúc.”

“Hạnh phúc?” Bạch Hạc Hoài giơ tay che trán: “ Có chỗ nào hạnh phúc? Dù sao ta chẳng thấy hạnh phúc gì cả.”

“Mỗi ngày ta thích nhất là đi dạo quanh chợ, chứng kiến trong chợ có ngựa xe đi qua ồ ạt, hơi nước lượn lờ, mỗi người trò chuyện rôm rả, ở đó ta có thể cảm nhận được một cảm giác đã lâu không thấy...” Tô Mộ Vũ cúi đầu nhìn lòng bàn tay của mình: “Cảm thấy mình vẫn sống.”

“À...” Bạch Hạc Hoài thản nhiên đáp một tiếng: “Ngươi lúc toàn im thin thít, không ngờ lại đa sầu đa cảm.”

Đúng lúc này, một con bồ câu đưa thư đậu xuống bàn.

Đương nhiên đây không phải bữa ăn khuya tới cửa.

Tô Mộ Vũ đứng dậy rút bức thư trên đùi con bồ câu ra: “Nhưng con bồ câu đưa thư này luôn nhắc nhở ta, cuộc sống hiện giờ đều là giả, chỉ có những gì viết trong thư mới là thật.”

Bạch Hạc Hoài thở dài: “Trong thư viết gì?”

“Xương Hà và Thất Đao thúc đã bắt tay, Thất Đao thúc kế nhiệm chức vị gia chủ Tạ gia, dẫn dắt những người đồng ý trung thành với Xương Hà trong Tạ gia. Trước khi bọn họ trở về, Đề Hồn điện đã bị đốt trụi, không lưu lại gì cả. Mộ gia do Mộ Thanh Dương tạm thời đảm nhiệm chức vụ gia chủ, vẫn không tìm thấy Mộ Tử Trập.” Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng vung tay, tờ giấy biết thành mảnh vụn bay theo làn gió.

Bạch Hạc Hoài khẽ nhíu mày: “Tô Xương Hà không giục ngươi về à?”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Xương Hà còn nói thêm một câu, thời cơ chưa tới, đợi thời cơ tới, không cần ta về, hắn sẽ tới tìm ta.”

Bạch Hạc Hoài đi tới vỗ vai Tô Mộ Vũ: “Thế thì không cần quan tâm mấy chuyện đó, cứ nghĩ xem ngày mai ăn gì thôi. Buổi sáng ngươi tới phía tây chợ mua một chút dược liệu giúp ta, tối nay ta sẽ viết đơn, ngoài ra...”

“Bánh hoa quế của Cẩm Duyệt Ký.” Tô Mộ Vũ cười nói: “Ta nhớ rồi.”

“Ăn mười cái bánh hoa quế thì ta chấp nhận cắn một miếng mỳ của ngươi.” Bạch Hạc Hoài giơ một ngón tay: “Trao đổi như vậy nhé? Đừng nói ta không ủng hộ ngươi đấy!’

“Ngày mai ta định đi sớm một chút. Nghe nói mai là ngày ngắm hoa mỗi tháng một lần ở Cẩm Duyệt Ký, có bán bánh ngắm hoa. Đây là chiêu bài của cửa hàng, nhưng mỗi tháng chỉ bán một lần.” Tô Mộ Vũ cầm bát mỳ đi tới sau bếp: “Tiểu thư nhà họ Lý nói với ta đấy.”

“Bánh ngắm hoa? Mai là ngày ngắm hoa? Ta muốn ăn từ lâu rồi.” Hai mắt Bạch Hạc Hoài sáng bừng lên: “Tô Mộ Vũ, chỉ cần ngươi mua được bánh ngắm hoa, ngày mai cho dù ngươi nấu cái gì ta cũng ăn hết! Ăn hết sạch!”

“Có thật không?” Tô Mộ Vũ quay người nói.

Bạch Hạc Hoài giơ một bàn tay: “Biển vàng của Dược Vương Cốc chúng ta đỉnh thiên lập địa, làm gì có chuyện nuốt lời?”

“Được!” Tô Mộ Vũ gật đầu nói: “Ta ngủ hai canh giờ rồi tới cửa Cẩm Duyệt Kỳ đợi, chắc chắn sẽ cho thần y ăn bánh ngắm hoa mới ra lò.”

Ngày hôm sau, trời vừa sáng.”

Bạch Hạc Hoài: “Không hổ là bánh ngắm hoa nổi tiếng, ngon quá đi! Ngon quá đi! Tô Mộ Vũ, ngươi cũng ăn một cái đi.”

Cũng là ngày hôm sau, buổi tối.

Bạch Hạc Hoài: “Ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe! Tô Mộ Vũ, ta muốn giết ngươi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »