Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40055 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 30
màn 2: vũ thủy 14

❊ ❊ ❊

“Tô Mộ Vũ.” Xuyên qua các loại trận pháp dọc đường, đi vào hành lang phía trước, trên người Tạ Bất Tạ đã có một số vết thương, nhưng ánh mắt hắn loại toát lên vẻ hưng phấn.

“Ta chưa từng gặp ngươi, xem ra Tạ gia giấu giếm một thanh đao tốt.” Tô Mộ Vũ nhìn Tạ Bất Tạ, lạnh nhạt nói.

Tạ Bất Tạ chậm rãi bước lên phía trước: “Ta thường xuyên hỏi sư phụ ta, đao pháp của ta ra sao, sư phụ ta luôn nói với ta, trong Ám Hà đao pháp của ta đã là đệ nhất, nhưng còn kém xa kiếm thuật đệ nhất Tô Mộ Vũ.”

“Sư phụ ngươi là ai?” Tô Mộ Vũ hỏi.

“Tạ gia, Tạ Thất Đao.” Tạ Bất Tạ trầm giọng nói.

“Thất Đao thúc là một vị sư phụ rất tốt, ngươi là đệ tử của ông ấy, chẳng trách đi được tới đây.” Tô Mộ Vũ gật đầu tán thưởng.

“Thứ ta muốn không phải lời khen của ngươi, lời khen tốt nhất của ngươi cho ta, chính là đánh một trận với ta.” Tạ Bất Tạ nhẹ nhàng vung thanh Long Nha Đao trong tay lên.

Lúc này Mộ Tuyết Vi cũng chạy tới, thấy Tô Mộ Vũ, con ngươi màu xám của cô cũng sáng bừng lên nhưng giọng điệu vẫn rất bình tĩnh: “Tô Mộ Vũ, các ngươi không còn cơ hội, bỏ cuộc đi.”

“Tuyết Vi, ngươi tới rồi à.” Tô Mộ Vũ mỉm cười.

Tạ Bất Tạ hơi nghiêng đầu: “Các ngươi quen biết à?”

“Năm xưa từng thực hiện nhiệm vụ cùng nhau.” Mộ Tuyết Vi trả lời.

“Rất nhiều năm trước.” Tô Mộ Vũ nói đầy ẩn ý.

“Cho dù thế nào đi nữa, ngươi cũng không được quấy nhiễu trận quyết đấu của chúng ta, bất luận là giúp hắn hay giúp ta, nếu ngươi ra tay, ta sẽ giết ngươi.” Tạ Bất Tạ lạnh lùng nói.

“Ngươi đang uy hiếp ta?” Trên bao tay của Mộ Tuyết Vi có ánh huỳnh quang lóe lên.

“Thế thì, như ngươi mong muốn.” Tô Mộ Vũ điểm mũi chân lao tới, đã lướt tới bên cạnh Tạ Bất Tạ, cây dù trong tay trực tiếp đánh về phía Tạ Bất Tạ.

Long Nha Đao trong tay Tạ Bất Tạ đột nhiên đảo một cái, trực tiếp đánh văng cây dù sang một bên, hắn quát khẽ: “Ta muốn đánh với kiếm của ngươi chứ không phải một cây dù nát.”

“Dù là kiếm của ta.” Tô Mộ Vũ xoay dù, chỉ thấy một luồng kiếm khí vô hình kéo nước mưa đánh về phía Tạ Bất Tạ. Tạ Bất Tạ nâng đao ngăn cản, bị đánh lui hơn mười bước.

“Ngươi biết ta muốn thấy cái gì, ta không có tư cách để ngươi sử dụng Thập Bát Kiếm Trận hay sao?” Tạ Bất Tạ trầm giọng nói.

“Đúng là vẫn chưa đủ.” Tô Mộ Vũ trả lời rất thành thật.

“Được.” Tạ Bất Tạ thở hổn hển từng hơi một, tiếp đó bắp thịt trên người chậm rãi nới lỏng, hắn lùi về phía sau một bước, chậm rãi nhắm mắt lại.

Mộ Tuyết Vi sửng sốt: “Binh Tức chi thuật.”

Cô đã nghe về môn bí thuật bất truyền của Tạ gia này, chỉ có nhân tài tu luyện đao pháp đến đỉnh điểm mới có tư cách tu luyện môn bí thuật này. Trong thời gian ngắn nó có thể bỏ qua mọi quấy nhiễu xung quanh, trong mắt chỉ thấy đao của mình và đối thủ của mình. Dùng Binh Tức chi thuật phối hợp với đao pháp tinh diệu, khi một đấu một có thể coi là vô địch.

“Chém!” Tạ Bất Tạ đột nhiên mở mắt, sau đó thân hình lóe lên, lao tới trước mặt Tô Mộ Vũ với tốc độ mắt thường không cách nào thấy rõ, trường đao chém từ trên xuống, tạo thành một đường tròn hoàn mỹ.

Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày, vung dù đòn đớn, nhưng lại bị nhát đao chém lún hai chân xuống đất một thước.

“Tô Mộ Vũ!” Mộ Tuyết Vi kinh hãi hét lên, hoàn toàn quên mất mình và Tô Mộ Vũ đang thuộc hai phe phái khác biệt.

“Về!”Trường đao của Tạ Bất Tạ đánh về phía trước, lại đột nhiên thu hồi. Tô Mộ Vũ đang hành động bất tiện, không kịp né tránh đao này, bị đao này chém rơi ống tay áo.

“Lên!” Tạ Bất Tạ lại chém đao từ dưới lên, nếu đao này đắc thủ, Tô Mộ Vũ chắc chắn sẽ thua. Mộ Tuyết Vi không nhịn nổi nữa, một làn khói đen chậm rãi hiên lên giữa hai tay.

“Thập Bát Kiếm Trận, lên!” Tô Mộ Vũ đột nhiên lạnh lùng nói một câu, sau đó cây dù giấy trong tay hắn nở bung như đóa hoa, lưỡi kiếm dưới mười tám nam dù bắn thẳng ra. Tạ Bất Tạ vội vàng thu đao lui lại, vài lưỡi kiếm đâm về phía hắn, hắn nhanh chóng né tránh, một tay phát huy đao pháp tới cực hạn. Mộ Tuyết Vi đứng bên quan sát không thể thấy rõ đao thế của Tạ Bất Tạ, chỉ cảm thấy đao khí lạnh lẽo thấu xương, cô đứng xa như vậy mà trên mặt cũng đau đớn như bị đao cắt.

Cuối cùng Tạ Bất Tạ đánh bay lưỡi kiếm cuối cùng, vung đao chặn trước người, thở phào một tiếng, hắn lau mồ hôi trên trán: “Đây là Thập Bát Kiếm Trận?” Hắn nhìn về phía trước, chỉ thấy trên mặt đất cắm đầy những lưỡi kiếm sắc nhọn, trên lưỡi kiếm quấn một sợi tơ cực mỏng, sợi tơ nối thẳng tới tay trái của Tô Mộ Vũ. Một người chỉ dùng tay trái mà điều khiển tổng cộng mười tám thanh kiếm? Tạ Bất Tạ nuốt nước miếng, lần đầu tiên trong đời cảm thấy sợ hãi.

“Ngươi đã thấy Thập Bát Kiếm Trận rồi.” Tô Mộ Vũ lạnh nhạt nói: “Như vậy, ngươi nghĩ mình có vượt qua được không?”

Tạ Bất Tạ đột nhiên mỉm cười: “Ta cảm thấy mình không vượt qua được. Nhưng không vượt qua được thì lúc vượt qua mới có ý nghĩa chứ? Chỉ có thắng trận sẽ bại, mới là chiến thắng có ý nghĩa.”

“Ngươi là một đao si.” Tô Mộ Vũ chậm rãi nói.

“Có lẽ đúng, rất nhiều người cũng nói vậy.” Tạ Bất Tạ giơ đao trước mặt: “Như vậy, Khôi đại nhân thì sao, có phải kiếm si không?”

“Ta không phải.” Tô Mộ Vũ lắc đầu.

“Nếu không phải, làm sao ngươi học được kiếm pháp thần kỳ như vậy. Tuy ta chưa từng xem tàn phổ của Thập Bát Kiếm Trận, nhưng chỉ dựa vào một quyển tàn phổ mà phục chế được kiếm trận khó tưởng tượng như vậy. Ta thấy nếu xét tới chữ si, ngươi không dưới ta.” Tạ Bất Tạ nói.

Mộ Tuyết Vi ở bên cạnh ngạc nhiên, cô và Tạ Bất Tạ cũng coi như quen biết lâu ngày, nhưng tổng cộng chỉ nghe hắn nói có vài câu. Sao đã tới lúc sống chết rồi mà hắn lại dông dài như vậy. Hơn nữa vì sao cánh tay cầm đao của hắn vẫn rung nhẹ?

Là vì sợ hãi à?

Không, là vì hưng phấn, Tô Mộ Vũ kéo sợi tơ trong tay: “Nếu đánh tiếp, sẽ phải phân sinh tử.”

“Sư phụ thường nói, thấy sinh tử mới có thể lên đỉnh thiên địa, nếu thật sự có cơ hội, vậy phải cảm tạ Khôi đại nhân.” Tạ Bất Tạ đột nhiên gầm lên một tiếng, nhấc trường đao lao thẳng về phía Tô Mộ Vũ.

Tay trái Tô Mộ Vũ cũng vung lên, mười tám lưỡi kiếm đột ngột bay lên khỏi mặt đất, đâm thẳng về phía Tạ Bất Tạ. Tạ Bất Tạ thân pháp quỷ dị, nhanh chóng né tránh những thanh kiếm đó, đồng thời trường đao cũng chém ra từng đóa hoa đao, va chạm với những thanh kiếm, tạo ra âm thanh thanh thúy, chập trùng lên xuống, như một khúc nhạc khí thế hào hùng.

“Sư phụ thường nói, ta còn thiếu một đao là vượt qua được người. Đó là đao thứ tám mà sư phụ luôn muốn ngộ ra, hôm nay, là cơ hội chém ra đao đó.” Tạ Bất Tạ tung người nhảy tới.

Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày, cánh tay trái nhanh chóng cử động, mười tám thanh kiếm hợp lại bên dưới Tạ Bất Tạ, tạo thành một rừng kiếm...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »