Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40159 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 41
màn ba: xuân phân 8

❊ ❊ ❊

Tô Mộ Vũ xoay người, nhìn mọi người trong Tô gia: “Không phoải anh hùng, chỉ lòa sát thủ, nhưng lòa sát thủ, cũng có nguyên tắc.”

Khóe miệng Tô Triết run rẩy: “Thằng nhóc thối, đừng cóa bắt chước cách noái chuyện của oang đuây.”

“Sau trận chiến Ma giáo đông chinh, chưa từng được sóng vai tác chiến với Triết thúc.” Tô Mộ Vũ giơ kiếm chỉ vào Mộ Thanh Dương.

Mộ Thanh Dương ngắm nghía đồng Đào Hoa Tệ trong tay, nụ cười trên mặt cứng đờ.

Tô Mộ Vũ và Tô Triết liên thủ, mấy người bọn họ có đủ không?

Tô Triết không nói gì nữa, giơ tay cầm phật trượng bên cạnh lên, nhìn bóng lưng Tô Mộ Vũ, như đang suy tư.

“Thiếu chủ...” Trong Mộ gia có người không nhịn được hạ giọng gọi.

“Tô Triết còn chưa nói gì, đừng vội vàng ra tay.” Mộ Bạch hạ giọng nói.

Mộ Thanh Dương thu hồi đồng Đào Hoa Tệ, vung tay lên, thanh kiếm gỗ đào sau lưng rời vỏ, rơi vào tay hắn. Hắn lại lấy ra một tấm bùa vàng, bôi lên thân kiếm, thân kiếm lập tức nổi lên ánh lửa, kiếm gỗ đào cũng biến thành một thanh kiếm lửa. Hắn cười nói: “Ai cũng nói ta là đạo sĩ giả, thế thì biến mấy trò cho các ngươi xem.”

Tô Mộ Vũ nhìn thanh kiếm gỗ đào trong tay Mộ Thanh Dương, lông mày hơi nhíu lại, đây không phải ảo thuật gì, đây là kiếm pháp chính thống của Đạo môn, Phù Đạo Kiếm Hỏa, là bí pháp bất truyền trong Khâm Thiên Giám. Xem ra Mộ Thanh Dương này cũng có chút bản lĩnh. Nhưng hắn không đến mức lo lắng vì một thanh kiếm gỗ đào, điều hắn lo lắng là Tô Triết ở phía sau không đáp lời hắn. Điều này nghĩa là Tô Triết vẫn chưa quyết định.

“Triết thúc.” Tô Mộ Vũ lại hạ giọng gọi.

“Tiếng Triết thúc này có trọng lượng quá nặng.” Tô Triết thở dài một tiếng: “Mộ Vũ, ngươi đang giẫm lên một cánh cửa đá đúng không.”

Tô Mộ Vũ âm thầm kinh hãi, tay nắm chuôi kiếm cũng siết mạnh hơn.

Bạch Hạc Hoài trong mật đạo cũng cả kinh.

Mộ Thanh Dương ngẩng đầu lên, gương mặt nở nụ cười đầy ẩn ý: “Ồ? Hóa ra là thế. Chẳng trách từ khi Tô Triết xuất hiện, Tô Mộ Vũ chưa hề rời khỏi nơi đó.”

“ Triết thúc!” Tô Mộ Vũ quay người quát khẽ.

“Xin lỗi, ta chưa bao giờ nhận được mệnh lệnh giết ngươi.” Tô Triết nhẹ nhàng vung phật trượng lên, vòng vàng trên đó đánh thẳng xuống dưới chân Tô Mộ Vũ: “Người ta muốn giết, chỉ có cô ta.”

“Không được!” Tô Mộ Vũ cầm kiếm định ngăn cản, nhưng đống vòng vàng kia liên tiếp đánh tới, khiến trường kiếm của hắn bị chấn tới mức suýt rời khỏi tay. Một chiếc vòng vàng đánh thẳng tới mặt hắn, ép hắn không thể không lùi lại ba bước. Tô Triết cầm phật trượng, đột nhiên đảo một cái, quét sạch cát bụi bên trên, để lộ ra cái cửa đá bên dưới.

“Hóa ra là giấu ở đây.” Tô Triết hừ lạnh một tiếng.

“Triết thúc không được!” Tô Mộ Vũ biết nếu Tô Triết đã hạ quyết tâm, khi ra tay chắc chắn không hề do dự, lập tức phi tahân về phía trước.

Mộ Bạch lập tức quát lên: “Ngăn hắn lại.”

“Cẩn tuân pháp chỉ của thiếu chủ!” Mộ Thanh Dương vung kiếm gỗ đào, vẽ thành một đóa hoa lửa xinh đẹp, đánh lui Tô Mộ Vũ: “Khôi đại nhân, để ta chơi với ngươi trước đã.”

“Cút ngay!” Tô Mộ Vũ quát lên chói tai, chỉ trong giây lát đã đâm ra mười kiếm về phía Mộ Thanh Dương, chiêu nào cũng nguy hiểm như muốn đoạt mạng, có vẻ cũng hạ quyết tâm.

Mộ Thanh Dương nhanh chóng né tránh nhưng cũng hít một hơi lạnh. Thường nghe Chấp Tán Quỷ của Ám Hà tuy kiếm pháp xuất chúng nhưng là người ôn hòa lễ độ, ngay cả ra ngoài làm nhiệm vụ cũng cho đối phương được toàn thây, sao tới phiên hắn thì chiêu nào cũng không chừa chút tình cảm như vậy?

Bên phía kia, Tô Triết chậm rãi đi tới bên cạnh cửa đá, cúi đầu nhìn cánh cửa rồi tính toán: Nên mở cửa đá này ra trước hay trực tiếp ném mười mấy vòng vàng xuống, đập chết người bên trong. Sau khi suy nghĩ một hồi, Tô Triết vung vẩy phật trượng, hạ quyết định: Trực tiếp đập chết đi.

“Thần y, ra ngoài!” Tô Mộ Vũ lớn tiếng nhắc nhở.

Đương nhiên Bạch Hạc Hoài không biết người cha ở bên trên bb đang định dùng vòng vàng đập chết mình, nghe Tô Mộ Vũ hét lớn lập tức phản ứng lại, giơ tay đẩy mạnh cửa đá rồi nhảy ra, đối mặt với gương mặt kinh ngạc của Tô Triết.

“Tiểu thuần y, lại gặp moặt rồi.” Tô Triết nhếch miệng cười.

Quả nhiên giống hệt như lời mẫu thân... một nam nhân trông có vẻ tuấn tú nhưng tốt nhất là đừng có mở miệng ra. Một là tiếng phổ thông mang đậm đặc trưng địa phương, hai là hai hàm răng vốn yên lành lại bị thuốc lá với quả cau nhuộm cho vàng như nến. Bạch Hạc Hoài nhíu mày mắng: “Thứ chó má!”

“Hả?” Gương mặt Tô Triết run rẩy, hắn cũng hiểu vì sao thần y lại mắng mình, dù sao mình tới đây cũng là để giết cô ấy, nhưng...

Tiếng gọi ‘thứ chó má’ này thật quen thuộc, ngay cả giọng điệu cũng giống hệt như người đó.

Bạch Hạc Hoài nhảy ra ngoài cửa đá, nhìn qua bên Tô Mộ Vũ, lại nhìn Tô Triết: “Ngươi tới để giết ta?”

“Phụng lệnh lão gia tử, đưa tiểu thuần y quy thiên.” Tô Triết lười biếng vẫy phật trượng, một chiếc vòng vàng bay về phía Bạch Hạc Hoài. Nhưng hiển nhiên lần này Tô Triết ra đòn chỉ để thử, tốc độ chậm hơn vừa rồi rất nhiều.

“Mau tránh ra!” Tô Mộ Vũ xuất kiếm đánh đuổi Mộ Thanh Dương, xoay người định cứu, nhưng đã không còn kịp.

“Quả nhiên là thứ chó má.” Bạch Hạc Hoài lại mắng một câu, bước chân đột nhiên thay đổi, nghiêng người né tránh chiếc vòng vàng kia.

“Quỷ Tung Bộ của Tô gia!” Mộ Bạch kinh hãi hét lên: “Tô Mộ Vũ, các ngươi dám truyền thụ công pháp của Tô gia cho một người ngoài.”

Tô Mộ Vũ cũng ngạc nhiên, động tác né tránh vòng vàng của Bạch Hạc Hoài lúc vừa rồi đúng là Quỷ Tung Bộ chính tông của Tô gia. Nhưng Quỷ Tung Bộ này rất khó tu luyện, cho dù là đệ tử có thiên phú trong Tô gia cũng phải mất ba bốn năm mới coi như tinh thông. Còn lúc vừa rồi Bạch Hạc Hoài né tránh như vậy, không tốn mấy năm, chỉ có mấy ngày như vậy chắc chắn không thể làm được.

“Rốt cuộc ngươi là ai?” Tô Triết trầm giọng nói, thần sắc nghiêm nghị chưa từng thấy.

“Ta là Bạch Hạc Hoài, thần y của Dược Vương Cốc.” Bạch Hạc Hoài trả lời như đang chế nhạo.

“Mẫu thân ngươi họ Ôn?” Tô Triết lại hỏi.

“Đúng vậy.” Bạch Hạc Hoài nhướn mày: “Thế thì sao?”

Tô Triết không nói nữa, chỉ quan sát kỹ lưỡng gương mặt của Bạch Hạc Hoài, im lặng một lúc lâu rồi mới chậm rãi nói: “Thế mà lúc đầu ta không phát hiện ra.”

“Cẩn thận!” Tô Mộ Vũ quát khẽ.

Bạch Hạc Hoài ngạc nhiên, đột nhiên quay lại, chỉ thấy bảy cái bóng trắng đột ngột xuất hiện trước mặt cô. Vừa rồi khi cô và Tô Triết trò chuyện, hoàn toàn không để ý tới đám người của Mộ gia này, thế nên khi bảy người này xuất hiện, cô không hề phát hiện ra. Cô lại định dùng Quỷ Tung Bộ chạy trốn nhưng lại không di chuyển được chút nào. Cô cúi đầu, phát hiện dưới chân bị những sợi tơ rất khó phát hiện quấn chặt lấy.

“Giết cô ta!” Mộ Bạch trong đình lạnh lùng nói.

Bảy người cùng phóng một tấm lụa trắng về phía Bạch Hạc Hoài.

Đúng lúc này, Tô Triết cầm phật trượng ngăn trước mặt Bạch Hạc Hoài. Hắn đột nhiên vung tay lên, phật trượng trực tiếp đập tan bảy tấm lụa trắng kia, đồng thời đánh bay bảy người ra ngoài!

“Cút đi cho ta!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »