Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40019 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 6
màn 1: kinh trập (5)

❊ ❊ ❊

“Rời khỏi Tô gia, tới nơi ngươi muốn tới, làm chuyện ngươi muốn làm. Chuyện mà mấy năm qua không ai cho phép nó xảy ra, lão gia tử của Tô gia của ta lại đồng ý phá lệ cho ngươi.” Tô Xương Hà lắc đầu liên tục: “Đặt cược phong phú như vậy, có đôi lúc ta cũng thấy ghen tị với ngươi, tuy xuất phát từ cùng một lò luyện nhưng lão gia tử lại quá thiên vị ngươi.”

“Nếu ta cự tuyệt thì sao?” Tô Mộ Vũ hỏi.

“Lão gia tử vớt ngươi từ dưới sông lên, nuôi nấng ngươi bao nhiêu năm, ngươi đi theo đại gia trưởng được mấy năm? Tình cảm giữa ngươi và đại gia trưởng có sâu như với Tô gia không?” Tô Xương Hà hỏi ngược lại.

“Đúng là tình cảm của ta với Tô gia sâu đậm hơn với đại gia trưởng. Nhưng bây giờ ta là Khôi, chỉ có thể chịu trách nhiệm về đại gia trưởng.” Tô Mộ Vũ khẽ lắc đầu: “Xin lỗi.”

“Không sai không sai, đúng là như vậy, ta đã nói mấy lời tương tự cho lão gia tử rồi, ta đã đoán chắc chắn ngươi sẽ nói vậy mà.” Tô Xương Hà nhún vai, cổ tay lật nhẹ, đã cầm con dao của mình: “Sau đó lão gia tử nói, nếu đã thế, giết hắn đi.”

Tô Mộ Vũ nắm chặt lấy dù giấy: “Lão gia tử định mưu phản đoạt chức đại gia trưởng hay sao?”

“Không phải lão gia tử muốn mà Tạ gia của muốn, Mộ gia cũng muốn, dù sao chức vị này có thể do cường giả lên làm! Nói cho cùng thì tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ ngươi, rất nhiều thế hệ trước, Khôi luôn là người trực tiếp tiếp nhận chức vụ đại gia trưởng Ám Hà đời tiếp theo, nhưng lần này Khôi lại là ngươi. Ngươi là ai? Ngươi là Tô Mộ Vũ, cũng giống như Tô Xương Hà ta, xuất thân của chúng ta đều là kẻ vô danh.” Tô Xương Hà cười lạnh nói: “Xuất thân là kẻ vô danh thì không có tư cách chỉ huy toàn bộ Ám Hà.”

“Ta cũng không muốn lên chức vị đó. Đợi đại gia trưởng dưỡng thương xong, ta sẽ nói chuyện với ông ấy, để ông ấy lựa chọn người nối nghiệp thích hợp lên đảm nhiệm vị trí Khôi.” Tô Mộ Vũ trả lời.

“Có lúc ngươi mạnh đến đáng sợ, có lúc ngươi lại ngây thơ tới đáng yêu.” Tô Xương Hà khẽ cúi người, lắc đầu: “Nếu không phải võ công của ngươi cao, chắc ngươi đã chết mấy trăm lần rồi.”

“Lễu không phẻ noăm xưa hắn mạnh toái đoáng sợ, loại nguây thuơ đuến đoáng êu, ngươi đõa chẳng thành Tô Xương Hà.” Tô Triết cầm phật trượng đi tới, đứng bên cạnh Tô Xương Hà.

“Thúc.” Tô Mộ Vũ cung kính cúi đầu.

“Tiểu Mộ Vũ, đoánh nhoau thì tương đương với Tiểu Xương Hà, nhưng tính thêm cả ta nữa, ngươi thấy xao?” Tô Triết vung vẩy phật trượng, vòng vàng trên trượng phát ra tiếng va chạm thanh thúy.

“Nếu Triết thúc và Xương Hà liên thủ, đương nhiên ta không phải đối thủ, nhưng chuyện gì cũng phải thử một lần.” Tô Mộ Vũ khẽ cúi người, sát khí từ từ ngưng tụ. Ba người bọn họ từng kề vai chiến đấu, cùng đối phó với đại quân Ma giáo xâm lấn, hiểu rất rõ về thực lực của nhau. Bất cứ ai trong ba người mà đối phó với hai người còn lại, vậy thì chỉ có cách tử chiến.

“Cái câu cứng đầu như lừa chắc là chỉ ngươi.” Tô Xương Hà tung người nhảy tới trước mặt Tô Mộ Vũ, Tô Mộ Vũ nghiêng người né tránh, dao găm trong tay Tô Xương Hà trực tiếp bắn ra lướt qua mặt nạ ác quỷ của Tô Mộ Vũ, đâm thẳng về phía tượng Lữ tổ trong đại điện.

Con mắt của của tượng Lữ Tổ đột nhiên chuyển động một cái, con dao cắm thẳng vào giữa lông mày của bức tượng, tiếp đó toàn bộ bức tượng Lữ tổ nổ tung, một tiếng hét thảm vang lên sau bức tượng thần, tiếp đó một cái bóng trắng hiện lên, xuyên thủng nóc nhà lao ra ngoài.

Tô Xương Hà ngẩng đầu lên, thấy một ông lão tóc trắng đang đứng trên nóc nhà, cười lạnh nói: “Mộ gia Mộ Trập, nấp trong đó nghe lén có sướng không?”

Mộ Trập điểm mấy đại huyệt trước ngực cho ngừng chảy máu rồi cười lạnh nói: “Tô gia định mưu phản!”

“Chẳng lẽ Mộ gia không định, Tạ gia không định?” Tô Xương Hà giơ ngón tay chỉ vào đại điện, con dao găm lập tức bay về tay hắn, ra tay chỉ cần một lý do, còn kết quả là dựa vào thực lực của bản thân.

Mộ Trập hừ lạnh một tiếng, giậm nhẹ chân lướt đi, xoay người đào tẩu.

Tô Xương Hà nắm chặt dao găm, quay lại nhìn Tô Mộ Vũ. Lúc này cái mặt nạ ác quỷ của Tô Mộ Vũ đã bị cắt thành hai nửa, rơi xuống dưới đất, để lộ gương mặt trẻ trung bên dưới.

Đúng như Bạch Hạc Hoài đã nói, dưới tấm mặt nạ là một gương mặt cực kỳ tuấn tú lạnh lẽo, nhưng hai hàng mi nhíu lại, đã có vẻ tức giận.

“Xương Hà.” Tô Mộ Vũ nâng cây dù giấy trong tay lên.

“Thôi.” Tô Xương Hà đột nhiên thu dao, ưỡn thẳng người, sát khí trên người lập tức trút đi hơn nửa, hắn duỗi lưng. “Nếu ngươi thật sự sử dụng kiếm trận, đến lúc đó thu dọn thôi cũng phiền phức lắm rồi. Hôm nay chỉ đến đây thôi. Làm sao ta lại giết ngươi được! Chúng ta là huynh đệ tốt nhất cơ mà.”

Tô Triết đột nhiên cười ha hả, lấy cái tẩu thuốc trong lòng ra, chậm rãi đốt thuốc: “Đúng dậy, là huynh đệ tốt, có gì từ từ rồi nói.”

Tô Mộ Vũ khẽ thở phào nhẹ nhõm, giậm nhẹ lân lùi lại phía sau vài bước, ánh mắt vẫn giữ vẻ cảnh giác.

“Nhưng nếu không hoàn thành nhiệm vụ mà lão gia tử giao phó, lúc về ta cũng phải chết. Mũi tên đã bắn ra rồi không thể về dây cung được, lần này đại gia trưởng buộc phải chết, ta cũng buộc phải lấy được Miên Long Kiếm.” Tô Xương Hà xoay người: “Chuẩn bị đi, Tô Mộ Vũ.”

Tô Triết nhìn Tô Xương Hà quay người rời khỏi, hút một ngụm khói, giọng điệu cũng đầy phiền muộn: “Cái tên Tiểu Xương Hà này, bình thường toàn nói luyên thuyên, chẳng có mấy câu là đáng tin. Nhưng ta tin câu nói của hắn lúc vừa rồi, hắn sẽ không giết ngươi, các ngươi là huynh đệ tốt nhất.”

Tô Mộ Vũ nhìn về phía Tô Triết, điền nhiên mỉm cười: “Thúc, ta phát hiện khi ngài nói chuyện nghiêm túc, tiếng phổ thông sẽ đột nhiên khá hơn.”

Tô Triết nhướn mày: “Ơ? Thuế hỏa?”

Trên đường lớn, một chiếc xe ngựa đang phóng rất nhanh, Bạch Hạc Hoài ngồi trong xe ngựa nhưng hoàn toàn không cảm thấy có gì xóc nảy, thậm chí hoàn toàn không nghe thấy âm thanh bên ngoài. Cô tò mò gõ nhẹ lên tấm ván gỗ bên cạnh: “Cái xe ngựa này thú vị thật.”

Đại gia trưởng ngồi trên thảm mềm, mỉm cười nói: “Cái này là Ban tam gia mầy mò ra, có thể ngăn cách hoàn toàn bên ngoài và bên trong xe ngựa.”

“Thế chẳng hóa ra bên ngoài có người tới giết chúng ta thì chúng ta cũng không phát hiện ra?” Bạch Hạc Hoài tò mò hỏi.

“Ha ha ha ha, chiếc xe ngựa này có tổng cộng mười ba cơ quan, cái nào cũng cực kỳ nghh. Ban tam gia đã nói, chỉ cần hắn không đích thân tới, cho dù có mấy trăm cao thủ cũng không thể phá được chiếc xe ngựa này.” Đại gia trưởng uống một ngụm trà, nói đầy ẩn ý.

“Thế nếu Ban tam gia tới thì sao?” Bạch Hạc Hoài lại hỏi.

Đại gia trưởng mỉm cười: “Mười ngày sau khi chế tạo xong chiếc xe ngựa này, Ban tam gia đã chết rồi.”

Bạch Hạc Hoài khẽ nheo mắt lại.

“Dính bệnh chết.” Đại gia trưởng cố ý nhấn mạnh.

Bạch Hạc Hoài khẽ thở hắt một hơi: “Có phải nếu chữa xong cho đại gia trưởng, ta cũng nhiễm bệnh chết không?”

Đại gia trưởng vỗ vai Bạch Hạc Hoài: “Đương nhiên là không, ngươi là thần y cơ mà. Huống chi, có thể chữa khỏi cho ta thật không?”

“Tuyết Lạc Nhất Chi Mai.” Bạch Hạc Hoài bĩu môi: “Ta chỉ có thể nói là đại gia trưởng sẽ sống sót, còn sống được bao lâu...”

“Thế là đủ rồi!” Đại gia trưởng buông chén trà xuống, nhắm hai mắt lại.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »