Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40221 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 58
màn bốn: thanh minh 8

❊ ❊ ❊

“Đường đường là Ám Hà lại bị một thanh kiếm chi phối?” Tạ Thất Đao vung Miên Long Kiếm chém ra một đóa hoa kiếm: “Nực cười.” Hắn đang định thu kiếm rời khỏi thì phát hiện trên trường kiếm còn có một sợi tơ.

Là Khôi Lỗi Ti! Tạ Thất Đao giơ đao lên chém, lại thấy Khôi Lỗi Ti nhanh chóng kéo căng, trực tiếp lấy đi Miên Long Kiếm. Một cô gái xinh đẹp tuyệt trần mặc trường bào màu trắng cầm lấy thanh trường kiếm, lông mày nhướn lên: “Miên Long Kiếm là của ta.”

Tạ Thất Đao nhìn cô gái, hai hàng mi nhíu chặt: “Cô nương, cô có biết vừa rồi cô ra tay mang ý nghĩa ra sao không?”

“Nghĩa là ngươi có thể giết ta?” Đương nhiên cô gái này là thần y của Dược Vương Cốc, Bạch Hạc Hoài, tuy võ công của cô không cao nhưng khả năng sử dụng Khôi Lỗi Ti đã vượt qua rất nhiều đệ tử Ám Hà.

“E là hắn không có cơ hội, vì ta sẽ giết ngươi trước!” Mộ Từ Lăng cầm mạch đao lao tới.

Tạ Thất Đao không hành động, vì hắn biết cô gái trước mặt là đồng bọn của Tô Triết, nếu giết cô sẽ là chọc giận Tô Triết, cũng tức là một vụ mua bán không đáng giá. Còn nếu giao chuyện này cho Mộ Từ Lăng làm, hiển nhiên là thích hợp nhất. Với võ công của Bạch Hạc Hoài, Mộ Từ Lăng muốn giết cô chỉ là chuyện giơ tay hạ đao.

Đáng tiếc, Tạ Thất Đao khẽ lắc đầu.

Bạch Hạc Hoài thầm sợ hãi, đôi chân run rẩy, chỉ có cánh tay cầm Miên Long Kiếm là cực kỳ vững vàng. Cô nhẹ nhàng xoay tròn, nước mưa dưới đất bị cuốn lên, nhưng nước mưa nhanh chóng kết thành băng đá, bảo vệ toàn thân Bạch Hạc Hoài.

“Sương Hàn kiếm khí của Tô Tẫn Hôi?” Mộ Từ Lăng vô thức thả chậm bước chân.

Nhưng băng giá nhanh chóng hòa tan, hóa thành một làn sương trắng. Chỉ trong chốc lát phạm vi ba trượng xung quanh Bạch Hạc Hoài đã bị sương trắng bao phủ. Làn sương đó rất kỳ quái, không tản ra xung quanh, chỉ bao phủ Bạch Hạc Hoài vào trong. Mộ Từ Lăng hít nhẹ một cái rồi điểm mũi chân, lướt ra ngoài mười trượng.

“Đây là Tam Trượng Bất Lưu Địa của Ôn gia, là một trong những độc trận khó giải nhất trên đời. Cô bé này cũng có chút thủ đoạn đấy, vừa biết võ công của Ám Hà Tô gia chúng ta, vừa biết dùng độc của Ôn gia.” Tạ Thất Đao trầm giọng nói: “Người thường hít phải một hơi độc này, sống không quá nửa canh giờ.”

“Thế thì chờ, ta không tin cô ta không ra.” Mộ Từ Lăng thu mạch đao, đi tới quán rượu bên cạnh. Người trong quán rượu đã ngây ra như phỗng, thấy Mộ Từ Lăng đi vào ai nấy vắt chân lên cổ, chạy tới gần quầy hàng ẩn nấp. Mộ Từ Lăng cũng chẳng để tâm, tìm cái bàn nhiều thức ăn nhất ngồi vào, xé một cái đùi gà, lại rót một chén rượu, ăn uống say sưa. Hắn bị nhốt trong quan tài đã lâu, mỗi ngày chỉ được uống chút nước trong, ăn chút màn thầu, hôm nay khó khăn lắm mới được ăn đồ mặn, chẳng bao lâu sau đã gặm sạch cái đùi gà.

Tạ Thất Đao không nhàn nhã thoải mái như vậy, hắn chậm rãi đi vòng tròn xung quanh lớp sương mù, định tìm sơ hở đối thủ. Nhưng Tam Trượng Bất Lưu Địa của Ôn gia còn nghiêm mật hơn tưởng tượng của hắn, không có chút sơ hở nào, nhưng làn sương đó đang từ từ tiêu tan với tốc độ mắt thường cũng thấy được.

“Cô nương, Tam Trượng Bất Lưu Địa của cô không duy trì được bao lâu, mau ném kiếm ra, ta sẽ bảo vệ cô không chết.” Tạ Thất Đao trầm giọng nói.

“Ai bảo ta không duy trì được bao lâu, ngươi tưởng ta chỉ có thể dùng Tam Trượng Bất Lưu Địa một lần thôi sao? Dùng xong lần này ta có thể dùng lần khác, cả ngày hôm nay ta có thể khiến ngươi không cách nào lại gần ta ba trượng!” Bạch Hạc Hoài cao giọng đáp, nhưng trong lòng lại âm thầm sợ hãi. Tam Thốn Bất Lưu Địa là phương pháp co đầu rụt cổ giữ mạng mà Ôn gia chỉ sử dụng trong tình huống khẩn cấp. Một người chỉ có thể giấu độc phấn dùng trong một lần, làn sương này mà tan đi, cô không còn chiêu nào khác.

Tô Mộ Vũ mau tới đây, Tô Mộ Vũ mau tới đây. Bạch Hạc Hoài không ngừng lặp lại trong lòng.

Mộ Từ Lăng đã uống ba chén rượu, Tạ Thất Đao đi được ba vòng rồi cầm đao đứng lại, làn sương đã dần tan đi.

Sơ hở đã xuất hiện!

“Tô Mộ Vũ chết tiệt, lúc nào cũng tới muộn! Không chịu được nữa rồi!” Bạch Hạc Hoài ném Miên Long Kiếm trong tay lên trời: “Đưa kiếm cho các ngươi, vừa rồi đã nói thì phải giữ lời đấy! Đừng giết ta, đừng giết ta!”

Tạ Thất Đao khẽ cúi người, cầm đao tung người nhảy lên.

Mộ Từ Lăng lưu luyến buông cái phao câu xuống, lau miệng: “Ăn uống no say rồi, làm việc thôi!”

Một bàn tay trắng trẻo không chút vết bắt lấy Miên Long Kiếm giữa không trung, tiếp đó nhẹ nhàng xoay tròn, giao đấu với trường đao của Tạ Thất Đao rồi mang kiếm lùi lại bên cạnh Bạch Hạc Hoài.

“Tới chậm một chút, nhưng cuối cùng vẫn kịp.” Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng nói.

“Tô Mộ Vũ, nếu đại gia trưởng và Tô Tẫn Hôi đều từ bỏ Miên Long Kiếm, như vậy trường kiếm về tay Tạ gia hay về tay Mộ gia đều không liên quan tới ngươi, sao phải làm vậy?” Tạ Thất Đao trầm giọng nói.

“Nếu Miên Long Kiếm vẫn chưa có chủ thì đại gia trưởng vẫn là đại gia trưởng, trường kiếm thuộc về ai vẫn do đại gia trưởng định đoạt.” Tô Mộ Vũ cúi đầu nói: “Mong Thất Đao thúc hiểu đạo lý này.”

“Đáng tiếc, ta, không nói lý.” Mộ Từ Lăng đã xuất hiện sau lưng Tô Mộ Vũ và Bạch Hạc Hoài từ lúc nào không biết, giơ cao mạch đao, vung đao chém xuống.

“Nguy hiểm!” Tô Mộ Vũ ôm eo Bạch Hạc Hoài, rảo bước lao sang một bên. Nhưng mạch đao của Mộ Từ Lăng lại thừa cơ vẩy một cái, ép Tô Mộ Vũ không thể không bỏ qua Miên Long Kiếm. Hắn vung mạch đao lên, ngoắc Miên Long Kiếm tới trước mặt mình: “Giờ nó trong tay ta rồi, các ngươi đừng hòng đoạt lại! Nhường đường cho ta~~!”

“Tránh ra!” Mộ Từ Lăng gầm lên một tiếng, đột nhiên vung thanh mạch đao trong tay chém xuống đất.

Tô Mộ Vũ mang theo Bạch Hạc Hoài tránh ra đằng xa, chỉ thấy một đao đó khuấy động nước mưa dưới đất, Tạ Thất Đao vung đao ngăn cản nhưng bị đánh bay ra ngoài, đâm vào quán rượu bên cạnh.

“Đánh với ta!” Mộ Từ Lăng nhìn Tô Mộ Vũ. “Tới đây!” Hắn hạ mạch đao xuống, xung quanh lại bị chân khí như lửa đỏ bao phủ.

Bạch Hạc Hoài trợn tròn hai mắt: “Thế này có hợp lý không?”

“Thế này không hợp lý.” Tô Mộ Vũ nhìn Miên Long Kiếm trong tay Mộ Từ Lăng.

“Nếu ngươi không dám đánh thì ta đi đây.” Mộ Từ Lăng thu mạch đao, cầm Miên Long Kiếm lao thẳng về phía trước.

Nửa ngày sau Bạch Hạc Hoài mới khôi phục tinh thần: “Đợi đã! Ngươi để hắn lấy mất Miên Long Kiếm như vậy à, ta liều cái mạng này mới giữ chân họ được một lúc đấy.”

“Tạm thời không cần đuổi theo hắn.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói.

“Cái thằng chết tiệt.” Tạ Thất Đao đi ra từ đống đổ nát.

Hắn có vẻ khá chật vật nhưng không có thương tích gì, không thể không thừa nhận thể phách của Tạ gia là mạnh nhất trong ba nhà.

Tô Mộ Vũ bước lên trước một bước, ngăn trước mặt Bạch Hạc Hoài: “Thất Đao thúc, ta tưởng ngươi sẽ không tham gia chuyện này.”

“Đi mà hỏi tên huynh đệ chết tiệt của nhà ngươi ấy!” Tạ Thất Đao xoay người, đuổi theo hướng Mộ Từ Lăng vừa rời khỏi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »