Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40329 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 90
màn 7 - tiểu mãn 2

❊ ❊ ❊

Dịch Bặc mỉm cười, rót cho mình một chén rượu,, không tiếp tục đề tài này.

Người áo đen sau tấm bình phong cũng mỉm cười.

Tô Mộ Vũ buông chén rượu xuống, chuẩn bị rút kiếm lao tới bất cứ lúc nào.

“Chung quy vẫn là quá trẻ.” Một lúc lâu sau Dịch Bặc mới mở miệng: “Mấy trăm năm qua Ám Hà luôn nằm dưới Ảnh tông, người thường không cách nào tìm được địa điểm của Ám Hà, Ám Hà phân bố trong các Ổ Nhện trên giang hồ, thân phận thật sự, võ công nhược điểm và tranh vẽ của các người, tất cả mọi hồ sơ tư liệu đều được giấu trong Ảnh tông. Một khi các ngươi phản bội, tất cả những tin tức đó sẽ xuất hiện trong giang hồ, mà kẻ thù của Ám Hà thì trải rộng khắp giang hồ, các ngươi sẽ trở thành đối tượng bị đuổi giết.”

Tô Mộ Vũ khẽ cúi đầu, thần sắc bình tĩnh.

“Chắc các ngươi đang nghĩ bây giờ Ảnh tông chỉ nhờ cái danh quốc trượng mà kéo dài hơi tàn, trong Thiên Khải Thành đã chẳng còn uy phong năm xưa, thậm chí còn không bằng Ám Hà, làm gì có tư cách làm chủ nhân hắn? Nhưng chỉ cần ta muốn, ta có thể hủy diệt Ám Hà. Các ngươi muốn thành lập Ám Hà mới, muốn bắt đầu lại một lần nữa. Nhưng mà...” Dịch Bặc cười lạnh một tiếng: “... buông bỏ đồ đao, lập địa thành Phật? Sát thủ tay dính đầy máu tươi, đưa mắt ra khắp giang hồ, có ai không phải kẻ thù của các ngươi?”

Tô Mộ Vũ thầm hiểu Dịch Bặc nói vậy cũng không phải là sai. Ám Hà có thể bình an vô sự nhiều năm là vì tông môn được ẩn giấu kỹ càng và Ổ Nhện trải rộng khắp thiên hạ. Nếu tất cả đều bị vạch trần ra ngoài ánh sáng, vậy bọn họ chỉ có thể sống nốt quãng đời còn lại trong cảnh đào vong.

Hắn thở dài một tiếng: “Đưa ra điều kiện đi.”

“Bảo các ngươi tới Thiên Khải Thành là yêu cầu các ngươi giúp ta giết người.” Dịch Bặc khẽ mỉm cười, cuối cùng Tô Mộ Vũ vẫn rơi vào bàn tay hắn.

“Ai?” Tô Mộ Vũ hỏi.

“Lang Gia Vương Tiêu Nhược Phong.” Dịch Bặc trầm giọng nói.

Hai mắt Tô Mộ Vũ nhấp nháy, cuối cùng nói: “Ám Hà là cái bóng thay hoàng tộc họ Tiêu ổn định giang hồ, còn Ảnh tông là cái bóng âm thầm bảo vệ Thiên Khải Thành. Thế thì chuyện trong Thiên Khải Thành, không liên quan tới Ám Hà, Lang Gia Vương thân là hoàng tộc họ Tiêu, ám sát hắn cũng vi phạm lý tưởng thủ hộ của hai nhà. Ta không hiểu nguyên nhân, mong tông chủ giảng giải tỉ mỉ.”

Con ngươi của Dịch Bặc co lại: “Ta thu hồi lời nói vừa rồi, tuy còn trẻ nhưng ngươi rất thông minh.”

“Nhiệm vụ này không phải nghĩa vụ của Ảnh tông, đây là tư tâm của tông chủ. Đã là tư tâm vậy thì phải có...” Tô Mộ Vũ vươn một bàn tay, mở ra trên bàn: “... điều kiện trao đổi.”

“Ngươi muốn điều kiện ra sao?” Dịch Bặc nói đầy ẩn ý.

“Tất cả những thứ ngươi vừa nói phải biến mất trên cõi đời này. Từ nay về sau Ám Hà và Ảnh tông không còn liên hệ.” Tô Mộ Vũ ngẩng đầu lên nhìn Dịch Bặc.

Dịch Bặc im lặng một hồi lâu rồi đứng dậy: “Hôm nay nói tới đây thôi. Tiễn khách.”

“Tông chủ còn hiểu rõ hơn ta, chuyện ngươi muốn làm là như thế nào. Lang Gia Vương là đệ nhất nhân trong quân đội và trường đao Bắc Ly, ngay cả hoàng đế cũng phải nhường hắn ba phần. Trên giang hồ, hắn là sư huynh của thành chủ Tuyết Nguyệt Thành Bách Lý Đông Quân. Giết hắn sẽ là đắc tội với toàn bộ thiên hạ.” Tô Mộ Vũ quay đầu.

“Ta cảm thấy ngươi không có quyền nói điều kiện với ta.” Dịch Bặc siết chặt nắm tay bên phải.

“Nếu tin tức về Ám Hà bị phát tán trong giang hồ, vậy chúng ta sẽ coi Thiên Khải Thành là trạm đầu tiên. Có lẽ người trong thiên hạ không thể dung tha cho chúng ta, nhưng chúng ta cũng khiến Ảnh tông biến mất khỏi thế gian này.” Tô Mộ Vũ nhìn Dịch Bặc một cái cuối cùng, sau đó nhìn tấm bình phong, bước ra ngoài cửa lớn.

Sau khi hắn đi khỏi, người sau tấm bình phong cũng đi ra, vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trên tay, cười nói: “Người trẻ tuổi không tệ, quả quyết, thông minh, võ công cũng rất cao.”

“Vừa rồi hắn vừa đi vào đã nhận ra sự tồn tại của ngươi, ngươi không cố che giấu khí tức?” Dịch Bặc nghi hoặc.

Người áo đen lắc đầu nói: “Không, trước khi hắn vào ta đã dùng Miên Tức công che giấu hoàn toàn hơi thở của mình. Võ công của hắn rất cao, tuổi còn trẻ đã vượt qua gia chủ Tô gia thế hệ trước. Nếu muốn khống chế bọn họ, Ảnh tông vẫn chưa đủ.” Người áo đen vỗ vai Dịch Bặc, đi ra bên ngoài.

Thiên Khải Thành, trên đường lớn Chu Tước, Lý Tâm Nguyệt đứng trên gác cao quan sát động tĩnh khắp nơi trong Thiên Khải Thành, sau khi tra xét một vòng, ánh mắt cô dừng lại ở hướng Tây Nam.

Một nam tử cao gầy đầu đội nón che tay cầm phật trượng đang đứng trên mái hiên phía xa, lẳng lặng nhìn cô.

Lý Tâm Nguyệt ngạc nhiên, lập tức rút kiếm lao tới. Nam tử cao gầy khẽ mỉm cười, tung người nhảy xuống, bóng người nhanh chóng ẩn vào góc tối.

Lý Tâm Nguyệt gọi một tiếng, không ít cao thủ nấp trong bóng đêm hành động, giúp Lý Tâm Nguyệt ngăn chặn nam tử cao gầy kia.

“Đúng lòa nữ nhân phiền toái.” Nam tử cao gầy mỉm cười, giậm phật trượng xuống, bảy cái vòng vàng bắn ra, đánh về phía đám người đang đuổi theo, còn có ba cái vòng vàng đồng thời đánh về phía Lý Tâm Nguyệt.

Lý Tâm Nguyệt vung tay prời khỏi, trực tiếp đánh văng ba cái vòng vàng trở lại: “Quả nhiên là ngươi! Tô gia Tô Triết!”

Tô Triết xoay người, giơ phật trượng lên thu hồi ba cái vòng, tiếp đó mỉm cười với Lý Tâm Nguyệt: “Đại mỹ nhuân, nhiều noăm không goặp.”

“Ngươi tới Thiên Khải Thành làm gì?” Lý Tâm Nguyệt gầm lên một tiếng, xách kiếm lao thẳng về phía hắn.

Tô Triết điểm mũi chân lùi lại phía sau: “Tới gặp một vị bằng hữu.”

“Trong Thiên Khải Thành làm gì có bằng hữu của ngươi?” Lý Tâm Nguyệt lao tới trước mặt Tô Triết, xuất kiếm đâm về phía hắn. Tô Triết khác với Tô Mộ Vũ, cô đã tận mắt thấy Tô Triết giết người, biết chỗ đáng sợ của sát thủ tuyệt thế này, người như vậy không thể xuất hiện ở Thiên Khải Thành!

“Cũng phoải noái lòa, bâu giờ toa lòa người tốt.” Tô Triết giơ phật trượng chặn lại nhưng vẫn bị chiêu kiếm của Lý Tâm Nguyệt đánh văng ra bảy bước.” Nhưng kiếm pháp của mụ Lý nhà ngươi vẫn bá đạo như xưa.”

“Mụ lúy coái giề, tiếng phổ thông vẫn tệ như trước!” Lý Tâm Nguyệt cả giận nói.

Đang lúc hai người giằng co, cửa sổ quán trọ bên cạnh bật mở, Tô Mộ Vũ thò đầu ra nói: “Lý tiền bối.”

Lý Tâm Nguyệt ngẩng đầu lên, ngạc nhiên: “Chẳng phải ngươi...”

Tô Triết thu hồi phật trượng, mỉm cười đi tới: “Đây là bằng hữu mà ta muốn gặp, không còn vấn đề gì chứ?”

“Ta đã nói rồi, nếu ngươi làm chuyện gì kỳ lạ, chắc chắn ta sẽ đuổi ngươi ra khỏi Thiên Khải Thành.” Lý Tâm Nguyệt lạnh lùng nói.

“Triết thúc đã không còn là người của Ám Hà.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói: “Xin tiền bối yên tâm.”

“Không còn là người của Ám Hà?” Lý Tâm Nguyệt khẽ nhíu mày, nhìn về phía Tô Triết: “Ngươi bị trục xuất khỏi Ám Hà?”

Tô Triết nhún vai: “Ta tìm thấy con gái, bây giờ ta có gia đình rồi.”

Lý Tâm Nguyệt thần sắc hơi đổi, do dự một chút, nhưng cuối cùng không nói gì. Cô thu hồi trường kiếm, lại liếc mắt nhìn Tô Mộ Vũ một cái rồi quay người rời khỏi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »