Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40195 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 75
màn 5: cốc vũ 5

❊ ❊ ❊

“Đường đường là Nho Kiếm Tiên mà lại nguyền rủa sau lưng người ta.” Một giọng nói mang theo ý cười đột nhiên vang lên bên ngoài gian nhà.

Tạ Tuyên không hề do dự, lập tức vung tay, thanh Vạn Quyển Thư đặt bên cạnh rương đựng sách lập tức xuất hiện trong tay hắn. Tạ Tuyên cười nói: “Nhiều năm không gặp, bây giờ gặp cái tên để ria mép đáng ghét nhà ngươi mà còn phải gọi một tiếng đại gia trưởng.”

Tô Xương Hà đẩy cửa bước vào, khoanh tay trong áo, bên hông dắt Miên Long Kiếm, đeo mặt nạ màu bạc che nửa mặt: “Nho Kiếm Tiên khách khí, cứ gọi ta là Tiểu Xương Hà cũng được, cho nó thân thiết.”

“Hừ.” Tạ Tuyên cười lạnh một tiếng: “Xem ra ta phải nghỉ lại trong Tiền Đường thành một thời gian.”

“Ồ? Tô Mộ Vũ ở đây thì ngươi yên tâm, ta đến thì ngươi cảm thấy sắp có chuyện xấu xảy ra?” Tô Xương Hà thở dài bất đắc dĩ: “Xem ra giang hồ bình phẩm về ta không được tốt cho lắm!”

“Danh hiệu của ngươi chính là bình phẩm của giang hồ, Tống Táng Sư, chẳng lẽ lại mang ý may mắn?” Tạ Tuyên hỏi ngược lại.

“Ài, thế thì ta với Tô Mộ Vũ đi luôn tối nay.” Tô Xương Hà duỗi eo lười biếng: “Được chưa?”

Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Đi luôn tối nay?”

Tô Xương Hà lắc đầu thở dài: “Xem ra gia chủ Tô gia rất thích Tiền Đường thành, hay là không nỡ rời xa Bạch thần y? Sao giọng điệu toàn mang vẻ luyến tiếc thế?”

“Thế thì được!” Tạ Tuyên thu kiếm, cũng giải trừ kiếm khí quanh người: “Nếu không, phải đấu với cả hai người các ngươi, sẽ là kết cục không tốt.”

“Ha ha ha ha, trong Tiền Đường thành còn có một học cung truyền thừa trăm năm, nghe nói có vài vị cao nhân lánh đời. Ta vừa lên làm đại gia trưởng, sẽ không nghĩ quẩn như vậy đâu.” Tô Xương Hà nhìn cái bàn gỗ, hai mắt sáng lên “Có rượu à?”

Hắn vung tay, bầu rượu xuất hiện trên tay hắn, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy hết sức thất vọng, bình rượu đã trống không. Hắn cầm bình rượu, ngửa đầu lên lắc lắc vài cái, uống nốt mấy giọt rượu còn sót lại dưới đáy bình.

“Trả lại cho ta.” Tạ Tuyên giơ tay đoạt lại bình rượu.

Tô Xương Hà vẫn chưa đã thèm: “Rượu này đầy hương hoa đào, ai ủ thế? Ta cũng đi mua một vò.”

“Chưởng giáo núi Thanh Thành Triệu Ngọc Chân tự tay ủ rượu, ngươi có muốn cũng phải xem hắn có đồng ý cho không.” Tạ Tuyên cõng rương sách lên, định rời khỏi.

Tô Xương Hà cười nói: “Hóa ra là Đạo Kiếm Tiên vang danh thiên hạ. Sau này nếu có cơ hội sẽ tới gặp hắn một phen.”

“Vậy xin cáo từ, ngày mai nếu mọi chuyện thuận lợi, ta cũng rời khỏi Tiền Đường thành.” Trước khi đi Tạ Tuyên liếc mắt nhìn Tô Mộ Vũ một cái rồi cười nói: “Ta luôn cảm thấy ngươi và hắn là người trên hai con đường hoàn toàn khác biệt, nhưng lại luôn đồng hành. Ta không hiểu nổi, sau lại nhớ tới một câu nói trong sách, cũng hiểu ra đôi chút.”

Tô Mộ Vũ điềm nhiên đáp: “Câu nói gì?”

Tạ Tuyên kéo rương đựng sách, bước sát qua Tô Xương Hà: “Cách song văn mạn tuyết, chỉ xích nhược thiên nhai.”

(Tạm dịch:

Nghe tiếng tuyết phủ qua song cửa sổ

Gần trong gang tấc như xa cách tận chân trời)

Tô Xương Hà cười nói: “Ý nói tuy hai người chúng ta ở rất gần nhau nhưng thực tế lại cách nhau rất xa?”

“Không, tức là giữa các ngươi, gần trong gang tấc và xa cách tận chân trời chỉ là trong một ý nghĩ.” Tạ Tuyên ra ngoài cửa lớn: “Nên trân trọng.”

Thấy Tạ Tuyên rời khỏi dược trang, Tô Xương Hà khẽ thở phào, miệng vẫn treo nụ cười như có như không: “Xem ra thân là một Ám Hà, ẩn cư cũng chẳng dễ dàng gì. Ngươi mới vào Tiền Đường thành đợi mấy hôm mà đã có một Kiếm Tiên tới nơi rồi?”

Tô Mộ Vũ trả lời: “Ta vốn không định giấu giếm thân phận bản thân, có một số việc cứ nói rõ là được. Còn ngươi, sao hôm nay lại đột nhiên đến đây? Mấy hôm trước ta vừa nhận được bồ câu đưa thư của ngươi, chẳng lẽ chuyện trong Ám Hà đã giải quyết xong?”

“Tam quan của Đề Hồn Điện không rõ tung tích, đám dư nghiệt còn lại không đáng sợ, cứ giao cho bọn Mộ Thanh Dương xử lý là được.” Tô Xương Hà đi tới bên ghế, ngồi xuống. “Ta tới đây là muốn ngươi theo ta đi tới một nơi.”

“Đến đâu?” Tô Mộ Vũ hỏi.

Tô Xương Hà không trực tiếp trả lời câu hỏi này mà chỉ đặt tay lên Miên Long Kiếm bên hông. Hắn giơ ngón tay phất nhẹ một cái, đầu rồng trên thanh kiếm chậm rãi mở mắt; “Ngươi có biết vì sao lúc trước mấy vị gia chủ hoàn toàn bỏ qua quy củ trong Ám Hà nhưng vẫn kiên quyết muốn cướp thanh Miên Long Kiếm này rồi mới dám xưng là đại gia trưởng không?”

Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày: “Chẳng lẽ Miên Long Kiếm này có gì kỳ lạ?”

Tô Xương Hà gật đầu, giơ ngón tay điểm lên mắt rồng, tiếp đó nhẹ nhàng kéo về phía trước, toàn bộ chuôi kiếm bị Tô Xương Hà rút ra. Bên trong chuôi kiếm lóe lên ánh vàng. Tô Xương Hà giơ tay nắm lấy, sau đó vung tay trái, gắn chuôi kiếm trở lại.

“Trong chuôi kiếm còn giấu đồ?” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.

Tô Xương Hà giơ tay ra, trong lòng bàn tay hắn là một chiếc chìa khóa bằng vàng ròng, trông hoa mỹ tới cực điểm, còn trên chìa khóa khắc bốn chữ - Hoàng Tuyền đương phô (Tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền).

“Tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền?” Tô Mộ Vũ nhắc lại từng chữ một: “Tiền trang thần bí nhất trong thiên hạ và tổ chức sát thủ thần bí nhất thiên hạ, giữa bọn họ ẩn giấu bí mật gì?”

Tô Xương Hà cất chìa khóa vào chuôi kiếm: “Liệu có phải ẩn giấu bí mật về Ám Hà mà đại gia trưởng đã nói không?”

“Đi thôi.” Tô Mộ Vũ cúi đầu nói.

“Những ngày tháng ở Tiền Đường thành của ngươi, phải kết thúc trong đêm nay rồi.” Tô Xương Hà nói, như cười như không.

“Vốn chỉ là một giấc mộng, dù sao cũng phải kết thúc.” Tô Mộ Vũ nhìn Bạch Hạc Hoài đã ngủ gục trên bàn, nói với Tô Xương Hà: “Ta đưa Bạch thần y về phòng trước đã. Ngày xuân đêm lạnh, cứ ngủ như vậy rất dễ nhiễm phong hàn.” Tô Mộ Vũ đi tới bên cạnh Bạch Hạc Hoài.

Đang định bế Bạch Hạc Hoài lên thì thấy cô đột nhiên bật dậy, làm mặt quỷ với Tô Mộ Vũ: “Ú òa! Dọa chết ngươi!”

Tô Mộ Vũ lùi lại phía sau một bước, nở nụ cười bất đắc dĩ: “Hóa ra Bạch thần y vẫn giả vờ ngủ.”

Bạch Hạc Hoài nhún vai: “Lúc đầu là ngủ thật, nhưng có thứ gì thối hoắc chạy vào nên ta không chịu được bừng tỉnh.”

Tô Xương Hà quay đầu đi, vừa nhìn lên trời vừa huýt sáo.

“Bạch thần y, ta phải đi đây.” Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng nói.

“Đi đi, đi đi, ngươi vẫn còn việc chưa làm xong, ngày này sớm muộn gì cũng tới. Nhưng nơi này không phải là giấc mơ mà là điểm kết thúc trong hành trình của ngươi, đợi ngươi thành công trở về. Hạc Hoài dược trang vẫn ở đây chờ ngươi. Tất cả các cô gái xinh đẹp trong Tiền Đường thành cũng ở đây chờ ngươi!” Bạch Hạc Hoài vỗ vai cổ vũ Tô Mộ Vũ.

“Đa tạ thần y.” Tô Mộ Vũ quay đầu, nhìn về phía Tô Xương Hà.

Tô Xương Hà giơ tay, tung người nhảy ra khỏi sân. Tô Mộ Vũ không quay đầu lại, cũng chậm rãi bước ra ngoài. Bạch Hạc Hoài ngồi trên ghế dài nhìn theo bóng lưng Tô Mộ Vũ rời khỏi, im lặng một lúc lâu, mãi tới khi bóng dáng Tô Mộ Vũ sắp biến mất mới hạ giọng nói một câu:

“Nhớ về sớm, làm bát mỳ thịt bò ngon ngon cho ta ăn.”

Tô Mộ Vũ lại nghe thấy, cúi đầu cười nói: “Được.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »