Hắn là đang cố ý đúng không?
Trong đầu Diêu Ngọc Chi chợt lóe lên ý nghĩ này.
Ngọc thủ nhẹ nhàng điểm một cái, khí huyết băng lãnh rót vào huyết cốt.
Ông ——
Huyết cốt run rẩy, trên bề mặt xương trắng bùng phát huyết quang, Sở Hà lập tức ngồi xếp bằng, hắn dồn khí vào đan điền, hai tay tạo thế trăng tròn.
Tê… Lạnh quá.
Thân thể lắc một cái, phát hiện hàn khí lạnh hơn thường ngày.
Huyết sắc lấy huyết cốt làm trung tâm, khuếch tán gợn sóng ra toàn thân bên ngoài, ba động kỳ dị thẩm thấu từng chỗ trên bắp thịt.
Huyết cốt là lực lượng bản nguyên của huyết thú, tập trung tinh hoa một thân, công dụng rộng khắp, tác dụng rất nhiều, đủ các phương lĩnh vực. Một trong những tác dụng quan trọng chính là dẫn tà phạt quỷ, dưới
Tình huống bình thường, sẽ đem huyết cốt làm thành ngọc hoàn, ngậm vào trong miệng.
Sở Hà sợ chỉ cốt trong đầu làm loạn, chỉ có thể dùng kiểu này, có lẽ hiệu quả sẽ thấp đi một chút, nhưng dư sức đối phó với ấn ký.
Nhìn Sở Hà lợi dụng huyết cốt lọai bỏ năng lượng kỳ dị ra khỏi thân, Diêu Ngọc Chi không có chuyện để làm, ánh mắt lại dời lên trên thân Sở Hà.
- Nhân Bì Qủy… lớp áo ngoài của Long Hổ Đại Táng.
Nhớ đến tin tức của Nhân Bì Qủy, Diêu Ngọc Chi nhịn không được thì thào.
Hai mắt Sở Hà khép hờ, lông mày nhẹ nhàng giương lên, tỏ ra kinh ngạc, hiển nhiên đã nghe được câu nói kia của Diêu Ngọc Chi, lập tức hiểu ra đối phương vậy mà lại biết được lai lịch chân chính của Nhân Bì Qủy.
- Diêu cô nương, nói tiếp đi.
Sở Hà tranh thủ nói ra một câu.
Màu đỏ của mạch lạc ngoài thân càng đậm càng sâu, tỏa ra khí tức nóng rực giống như Xích Dương. Da thịt sắt thép dưới lỗ chân lông hơi nhúc nhích, phun ra nuốt vào một năng lượng khí lưu có màu sắc khác biệt.
Năng lượng khí lưu không đồng nhất bị khí tức đặc thù của huyết cốt hấp dẫn, cùng hội tụ tại lồng ngực, tỏa ra đủ sắc màu.
Những năng lượng kỳ dị này đều là do Sở Hà khi đối chiến với các loại địch nhân, không cẩn thận để lại trong người. Mặc dù hắn đột phá tu vi nhục thể, bài trừ chín phần năng lượng kì dị ra ngoài, nhưng vẫn còn một phần ẩn sâu trong nhục thể, thâm căn cố đế, khó mà tiêu trừ.
Cũng may trên huyết cốt tỏa ra khí tức như một đầu heo mập mỡ, năng lượng kỳ dị như chó đói ngửi được mùi thịt, nhao nhao rời khỏi nơi ẩn tránh, không tự chủ mà tìm về phía huyết cốt.
Diêu Ngọc Chi hiểu ý Sở Hà, nàng nhẹ giọng giải thích nói:
- Long Hổ Đại Táng còn gọi là Long Hổ đại thần, là một trong bảy mươi hai địa thần, nghe đồn Long Hổ Đại Táng có một áo choàng bằng da người, là bản nguyên phòng ngự chi khí, rộng đến ba ngàn dặm, Thiên Phạt không thấu.
Nói đến đây, Diêu Ngọc Chi dừng lại, chỉ thấy Sở Hà cau mày, năng lực hỗn tạp đã tụ tập lại thành một hình cầu.
Giờ phút này, huyết nhục lục soát đã đến thời khắc mấu chốt!
Sở Hà lườm một cái, như mãnh hổ mở mắt, sát diễm cuồn cuộn.
Tìm được!
Hoa…
Da thịt nơi ót đột nhiên nổi mụt, du động từng chút một về phía huyết cốt nơi ngực, cứ như có một con chuột chui vào dưới da thịt, nhìn thôi cũng khiến người ta rùng mình, cảm thấy buồn nôn.
Cục mụt du lịch được một nửa, bỗng nhiên dừng lại, tựa hồ nó có linh trí, phát giác ra nguy hiểm, bắt đầu liều mạng tán loạn, dần dần dung nhập vào huyết nhục.
- Còn để ngươi chạy thoát sao?
Cơ bắp Sở Hà khóa chặt lại, làn da như sắt thép ngưng kết, cục mụt trong nháy mắt bị giam cầm ở chỗ cũ, đột tiến trái phải, phát ra âm thanh sắt thép va chạm.
⚝ ✽ ⚝
Mạch lạc màu đỏ cắm sâu quanh thân bỗng nhiên sáng lên.
Năng lượng pha tạp nơi ngực như gặp phải thuốc nổ, bỗng nhiên nổ tung, khí lưu bắn tung tóe xung kích lên trên vách đá, ăn mòn tạo ra mấy cái hố lớn nhỏ không đều.
A… ——
Ấn ký Nhân Bì Qủy bị huyết cốt mạch lạc xung kích, phá thành mảnh nhỏ, phát ra một tiếng kêu thê lương bén nhọn bên tai Sở Hà.
Sau một khắc, như là nắng xuân hóa tuyết, cục mụt xẹp xuống, một đạo khí lưu ô trọc màu vàng từ lỗ chân lông lan tràn ra ngoài, tiêu tán.
Sở Hà vừa buông lỏng một hơi. Đúng lúc này, thân thể cứng đờ, một ánh mắt kinh khủng tựa hồ xuyên thấu không gian, nhìn chăm chú lên thân Sở Hà.
Cơ bắp căng cứng trong khoảnh khắc, lông tơ toàn thân dựng đứng, giống như bị một con hồng thủy mãnh thú theo dõi, trên trán hắn đổ mồ hôi lạnh dày đặc.
Rống! ! !
Trong đầu quanh quẩn tiếng gầm thét ngập trời, một bóng lưng cao lớn hùng vĩ ngửa mặt lên trời hét giận dữ, xua tan đi ánh mắt quái dị nhìn chăm chú.
⚝ ✽ ⚝
- Hô…
Một ngụm trọc khí chậm rãi phun ra.
Cơ bắp toàn thân đỏ lên, tỏa ra sương mù màu trắng, giống như đang ở trong nhà tắm xông hơi, thật lâu sau mới tan đi.