Đột ngột, Diêu Ngọc Chi đột nhiên ngẩng đầu, suýt nữa va chạm vào cằm Sở Hà.
Nhìn đôi mắt đen nhánh ngây thơ của nàng, Sở Hà không còn cách nào khác liền hỏi:
- Có biện pháp gì tốt, nói thử xem?
- Bà La Quỷ chỉ là một phần của Bà La Sa Y, chủ nhân Bà La Sa Y lại là Long Hổ Đại Táng.
Nói đến đây, Diêu Ngọc Chi uốn người tìm kiếm trong túi.
- Chỗ của ta vừa lúc có một thứ có liên quan đnế Long Hổ Đại Táng, mới có thể dẫn hắn đi ra.
Nói xong, nàng từ trong túi màu xám lấy ra một cái ngọc bội lớn như đốt ngón tay, phía trên điêu khắc long hổ sống động.
Ngọc bội kia vừa lấy ra, không khí xung quanh giống như giảm xuống vài độ, hơn nữa trong mơ hồ, Sở Hà còn nghe thấy từng tiếng hổ gầm đáng sợ, khiến cho tinh thần hắn sinh ra rung động.
- Miếng ngọc bội này vốn có công năng tập trung tinh thần khám phá biến hóa kỳ ảo, là ta lần trước trải huyễn cảnh kia, cố ý đi tìm, dù sao hai chúng ta, cái kia, ừ…
Diêu Ngọc Chi nói đến đây, bỗng nhiên lại im lặng, việc liên quan tới huyễn cảnh, đối với hai người bọn họ mà nói, đều là một đoạn lịch sử đen tối, nhắc tới sẽ cảm thấy xấu hổ.
Tuy nói là huyễn cảnh, nhưng ký ức bên trong lại giống như tự mình trải qua, một năm sinh hoạt phu thê, bọn họ muốn quên cũng không thể quên được, vẫn thường thường ảnh hưởng tâm lý và tâm tình của hai người.
Sở Hà chịu không nổi tình cảnh xấu hổ này, vung tay lên, nhận lấy ngọc bội trong tay Diêu Ngọc Chi, không nói hai lời, tiến đến chỗ tấm da đen.
Từng tiếng hổ gầm vang lên trong ngọc bội, lúc tiếp xúc với da người màu đen, da người lại có thể không tự chủ động đậy một chút, cầm da người cháy đen, đôi mắt Sở Hà bỗng nhiên chợt sáng.
Hắn vội vàng quay đầu nhìn về phía Diêu Ngọc Chi, Diêu Ngọc Chi ngầm hiểu, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái, một băng tuyết màu xanh lạnh thấu xương lập tức lan tràn vào trong tấm da cháy, cũng đông cứng nó thành một khối băng.
- Ở nơi nào!
Một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai Sở Hà.
Sở Hà nhìn theo ánh mắt Diêu Ngọc Chi, phát hiện sứng bên trái của da người xuất hiện một tia sáng màu đen.
Hắn quyết đoán ngón tay biến thành trảo, móng tay biến thành màu đỏ như máu, một tia màu đỏ tươi hiện lên, lợi trảo đánh thẳng vào sợi khí đen.
- A a a! !
Trên móng vuốt của trảo ảnh ngưng tụ nhiệt độ cao cực hạn thiêu đốt sợi khí đen, khí đen phát ra tiếng thét thảm thiết vô cùng thê lương.
- Cần gì phải đuổi tận giết tuyệt! Thật ra chúng ta có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện! Chủ nhân của ta là Long Hổ Đại Táng, một trong bảy mươi hai địa thần, hắn thần thông quảng đại, uy năng thông thiên, nếu như biết là ngươi giết ta, hắn nhất định sẽ không tiếc vượt qua biển sương mù, một chưởng giết chết ngươi!
Khí đen chập chờn, giống như ánh nến trong gió.
Từng miệng hùm gan sứa, từng lời nói uy hiếp như không cần tiền bắn ra ngoài, Bà La Quỷ đã suy yếu đến mức không thể hiện rõ thân hình
Lần này, lời nó nói quả thật khiến cho Sở Hà lo lắng, ngoại trừ Tử Đề ra, còn có một xương khô màu đen đầu, bây giờ lại thêm một Long Hổ Đại Táng, bây giờ suy nghĩ một chút, kẻ thù của hắn quả thật rất nhiều.
Tuy nhiên, đổi một góc độ khác mà nói.
Con rận nhiều không sợ ngứa, có thêm một kẻ thù thì thế nào?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, tâm thần của hắn lập tức thông suốt.
- Đây là tất cả những gì ngươi muốn nói sao?
Sở Hà ánh mắt kiên định, tay phải nắm chặt, nhiệt độ nóng bỏng thiêu đốt khí đen, từng đạo sương mù màu trắng bay lên.
- Chờ một chút! Ta còn hữu dụng, ta còn có tác dụng, lưu ta một mạng, việc liên quan tới quỷ tộc, ta có thể nói cho ngươi biết rất nhiều tin tức!
Bà La Quỷ đã nhận sợ, vội vàng biến thành xin tha đường kính.
Hắn phát hiện ra, Sở Hà chính là kẻ lỗ mảng không thèm quan tâm hậu quả, càng uy hiếp Sở Hà, Sở Hà ngược lại càng hưng phấn!
- Vậy ngươi nói một chút, có tin tức gì hữu dụng?
Sở Hà chậm lại Chu Tước viêm thiêu đốt, giả vờ hỏi thăm.
- Ngươi trước buông tha ta, ta có khả năng nói cho ngươi biết…
- Còn dám bàn điều kiện với ta? Ngươi có tư cách đó sao, quả nhiên không thấy quan tài không rơi lệ!
Sở Hà trừng mắt, Chu Tước viêm bộc phát, trong nháy mắt đốt một nửa khí đen.
Bà La Quỷ kêu thê lương thảm thiết, vội vàng mở miệng, rất sợ Sở Hà tiếp tục đốt chết nó:
- Ta nói, ta nói, không nên lại đốt.
- Được, ngươi nói đi.
Sở Hà thu hồi ngọn lửa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
- Quỷ tộc gần đây sẽ quy mô tấn công biên cảnh Thái châu, chúng ta lần này chủ yếu là tới thử thăm dò, khi thăm dò tình hình người đứng đầu hàng binh, hơn nữa lần này dẫn dắt đại quân đang là chủ nhân của ta, Long Hổ Đại Táng…
- Hắn nói dối.