Ánh mắt Sở Hà bỗng nhiên di chuyển.
Liếc mắt đã thấy trong đại trận, nơi phù văn dầy đặc huyền ảo nhất có một cái răng nanh màu trắng lớn bằng ngón cái đang nhẹ nhàng trôi nổi.
Nếu mở to hai mắt, cẩn thận quan sát, có thể phát hiện xung quanh răng nanh, có một luồng khí đen khó thấy được bằng mắt thường đang quấn quanh răng nanh mãi không tiêu tan!
Khí đen liên tục chui ra từ dưới đất, hòa vào luồng khí màu đen kia, càng ngày càng nhiều. Hơn nữa đây không phải là âm khí lạnh lẽo âm u chết chóc trên thân đám quỷ dị bình thường, mà là….
- Tại sao lại là ta?! Vì sao bọn họ không chết?!
- Ta rất sợ hãi, lạnh quá, sao lại không theo ta?
- Chết chết chết! Ta bơ vơ cả nửa đời, chết mà không ai thương, các ngươi dựa vào đâu mà được sống tốt?! Chết hết đi, tất cả chết sạch hết đi!!
Oán hận!
Oán hận ngập trời, cảm xúc tiêu cực hỗn loạn và bạo ngược!
Bên trong thức hải hỗn độn, một võ đạo ý chủng tương tự như phôi thai ngửa mặt lên trời gào thét, tiếng gào mang theo oán niệm lan tràn với tốc độ cực nhanh
Đầu Sở Hà bỗng thấy lạnh, thu cảm giác lại, ánh mắt thay đổi liên tục.
- Thằng nhóc, nếu ngươi muốn khăng khăng theo ý mình thì hai chúng ta đều sẽ trở thành bữa ăn cho nữ quỷ kia, đây là câu trả lời cuối cùng cho ngươi!
Âm thanh âm trầm già nua bất chợt vang lên sau lưng.
Xoạch!
Sở Hà đột nhiên quay đầu.
Sau lưng không có gì, tựa như chỉ là huyễn thính.
- Ngươi không tìm thấy ta, ở đây, ta không đâu…...
Bành bành!!
Bàn tay to như quạt hương bồ quấn quanh hừng hực khí huyết, đột nhiên rút bạo không khí, nhiệt độ cao bao phủ bốn phía, đem không khí chung quang chớp mắt xoắn thành hư vô.
“Ting, hấp thu quỷ khí, năng lượng +1!”
- Tại sao lại có thể như vậy?!!
Thanh âm mang vẻ khó tin và sợ hãi vang lên ở hướng khác.
Sở Hà làm như không nghe thấy thanh âm này, cũng không buồn để ý góc đông nam hay góc tây nam gì. Quanh thân hắn phát ra hơi thở hoang dã bạo ngược, thân ảnh khôi ngô như là Ma thần vượt qua từng tầng ánh sáng chuyển động, đi thẳng tới trung tâm của đại trận.
Nhìn răng nanh màu trắng chỉ cách mình trong gang tấc, Sở Hà dừng bước, đôi con ngươi đỏ thẫm tựa như đèn lồng tỏa ra ý trêu tức và tàn nhẫn.
Hắn quay đầu nhìn phía sau lưng mình.
- Chờ đủ chưa?
Âm thanh ngang ngược cứng rắn quanh quẩn khắp không gian.
Lời vừa dứt, lỗ chân lông phía sau lưng có từng luồng mị hoặc tử khí đột ngột chảy quanh, tử khí quấn bện vào nhau, cuối cùng tạo thành một bóng người nở nang quyến rũ, dựa vào trên lưng Sở Hà.
- Hì hì, thế mà cũng bị ngươi phát hiện ra rồi à.
⚝ ✽ ⚝
- Cạch…...
Tiếng bước chân nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, vang lên rồi biến mất. Hai bóng người đan xen vào nhau, lúc sắp tới gần Miếu Thổ Địa của Mãng thôn lại không hẹn mà cùng dừng bước, hòa hoãn lại khí tức.
- Lần hành động này chỉ là để tìm hiểu tình hình, cứu được thì cứu, nếu không được thì nhất định không được lỗ mãng mà giao đấu với quỷ dị này, mọi chuyện phải chờ điện chủ đại nhân đến nơi rồi tính tiếp.
Hà Lãng cẩn thận mở miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm Miếu Thổ Địa.
- Hiểu rồi.
Bạch Quân gật đầu ra hiệu, sấm sét màu tím lấp lóe ở hai bên, vừa muốn bước đi thì bỗng nhiên trong ngực có một vật phẩm lâm râm nóng lên.
Hắn giật mình, lấy một miếng ngọc thạch màu trắng từ trong ngực ra, ngọc thạch nóng bỏng như que hàn, phát ra nhiệt độ cực kỳ cao.
Bạch Quân chau mày, trong lòng dâng lên cảm giác vô cùng bất an.
Khối đá này là Thính Phong Thạch mà Bạch gia của hắn phải tốn số tiền rất lớn để tìm mua, số lượng ít ỏi, chỉ có mỗi thành viên của dòng chính Bạch gia mới được đeo một cái, tác dụng của nó là có thể vượt qua được tất cả sự ngăn chặn trong vòng ngàn dặm để truyền đạt tin tức.
Có điều, mặc dù nó có hiệu quả rõ rệt nhưng mỗi một lần truyền đạt tin tức thì Thính Phong Thạch trong tay sẽ hoàn toàn hư hao, chỉ có thể sử dụng một lần.
Nếu không có tin tức khẩn cấp thì người trong Bạch gia sẽ không dùng khối đá này để truyền tin, càng đừng nói đến độ nóng như vậy, nó chứng tỏ tin tức được truyền đến rất khẩn cấp, ngang với thời khắc nguy cơ sống còn của gia tộc.
Hà Lãng thấy sắc mặt Bạch Quân thay đổi, yên lặng đứng ở một bên.
Hắn lấy ngọc thạch để trên trán, không màng đến nhiệt độ như thiêu đốt, một chuỗi dài các âm thanh xuất hiện trong đầu, giống như người đang ở xa kia đích thân đến nói.