Hống hống hống ——
Thiên địa bị bao phủ trong ánh sáng đỏ ngòm,
Từng Thi Quỷ quái dị cơ thể đen nhánh, mặt như ác quỷ, tóc dài màu đỏ xõa tung sau đầu phá đất xông lên, chúng ngửa mặt lên trời thét dài.
Sóng âm cuồn cuộn như thủy triều quét tới, khí tức hung lệ vô biên ập đến tầng tầng lớp lớp, quân nhân trấn thủ Mãng thôn đứng mũi chịu sào lập tức thất khiếu chảy máu, chết bất đắc kỳ tử, không thể phát ra tiếng kêu thảm thiết nào.
Oanh!
Lúc này, trung ương Mê Vụ Sâm Lâm, đất đá vỡ vụn bắn bay, huyết quang sáng chói bắn thẳng lên trời, lấp lánh tám phương, khí tức sát phạt ngang ngược lan tràn quét sạch, khiến vô số người trong thôn làng bừng tỉnh.
Giờ phút này, quỷ triều, bạo phát.
⚝ ✽ ⚝
Bóng người chớp động, tiếng gió rít gào.
Hai người Sở Hà xuyên qua mê quật, dựa theo ký ức ban đầu nhanh chóng tìm kiếm phương hướng có thể ra được bên ngoài.
- Vì sao ta cảm giác hồng quang trên vách đá mờ đi?
Sở Hà xoa nhẹ mắt, nghi ngờ hỏi.
Không chỉ như thế, trong lòng hắn còn cảm thấy đau buồn chẳng hiểu vì sao. Giống như sắp có chuyện không hay nào đó sắp xảy ra.
- Đồng cảm.
Diêu Ngọc Chi quan sát còn cẩn thận hơn Sở Hà, nàng nhìn ra hồng quang giống như bị hút đi trong nháy mắt, một khắc sau lại lập tức khôi phục bình thường.
- Phải chăng Thi Quỷ triều bạo phát?
Lời vừa nói ra, Sở Hà đột nhiên dừng chân lại, câu trả lời của Diêu Ngọc Chi khiến hắn bất ngờ.
- Thi Quỷ triều bộc phát?
Hắn quay đầu nhìn về phía Diêu Ngọc Chi suýt nữa là đâm sầm vào lưng mình:
- Sao đột nhiên lại xảy ra chuyện đó?
- Tính toán thời gian thì hẳn là trong mấy ngày này.
Diêu Ngọc Chi đáp.
- Người của Kiến Nghiệp thành đã sớm chuẩn bị kĩ càng ở Hắc Hà trấn, chỉ cần quỷ triều bộc phát, bọn hắn sẽ thu phục Mê Vụ Sâm Lâm. Cho nên dù quỷ triều có bộc phát hay không, nó đều phải xảy ra trong khoảng thời gian này, nếu không tổn thất của Kiến Nghiệp thành sẽ rất lớn.
Câu trả lời đơn giản của Diêu Ngọc Chi khiến Sở Hà kinh ngạc. Hắn có thể nghe mấy chuyện kế hoạch chiến lược này sao?
- Hi vọng có thể nhanh chóng trở về.
Sở Hà trầm ngâm, nhịn không được mở miệng nói.
Hiện tại tưởng tượng, mấy thứ đó đều là năng lượng di động cả! Không quay về sẽ tổn thất lớn~
- Muốn đi thì khó lắm.
Diêu Ngọc Chi nhẹ nhàng xắn ống tay áo, để lộ cổ tay trắng như ngọc, nàng nắm lấy Sở Hà đang định đi tiếp.
Sở Hà ngầm hiểu, lui trở về bên cạnh nàng.
- Lão thụ yêu kia lại đuổi tới?
- Ừm.
- Không biết đã là lần thứ mấy rồi, lão gia hỏa kia cứ lôi thôi không buông, xem ra là muốn cá chết lưới rách với ta rồi.
- Sở Hà, làm sao bây giờ?
- Ta cảm thấy, rất có khả năng bản thể của nàng ta đang canh giữ ở lối ra, nếu không vì sao chúng ta càng đến gần lối ra lại càng thường xuyên gặp nàng ta.
- Ý của ngươi là…
Sở Hà nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng đều.
- Diêu cô nương, nếu đối đầu với nàng ta, ngươi nắm mấy phần thắng?
- Đánh bại nàng thì mười phần, giết chết nàng thì khó.
Nghe đồn, Hồng Chiêu yêu thụ là thần thụ trong truyền thuyết – Tê Phượng Ngô Đồng, máu của nó còn trân quý hơn Huyền Mãng Giao gấp mấy lần, ở bên ngoài muốn gặp được Hồng Chiêu yêu thụ không hề dễ.
Huyết thú loại thực vật vẫn luôn rất trân quý. Không chỉ vì thực vật thân thảo khó sinh ra đời sau, mà còn vì chúng muốn trưởng thành cần tu hành rất nhiều năm.
Từ trước đến nay, sinh mệnh lực cường đại là đặc tính của huyết thú loại thực vật, chỉ cần rễ không bị diệt tận, thì nó sẽ giống như cỏ dại, hồi sinh trở lại.
Muốn hoàn toàn giết chết Hồng Chiêu yêu thụ là rất khó.
Sở Hà hiểu ý Diêu Ngọc Chi, hắn cau mày, dường như đang suy nghĩ phải làm sao để giải quyết vấn đề sinh mệnh khó diệt này.
Cứ chạy mãi thì không biết bao giờ mới có thể rời khỏi nơi đây.
Sở Hà không đợi được.
Vì quỷ triều, vì năng lượng, nhất định phải mau chóng thoát ra!
Lúc này, quanh thân hai người truyền đến âm thanh lào rào nhè nhẹ, tại nơi mà hai người không nhìn thấy được, rất nhiều rễ cây đâm vào vách đá, lặng lẽ lan tràn khắp huyệt động như một tấm lưới.
- Không phải ngươi nói chỉ cốt có thể cắn nuốt khí huyết ư, vậy…
Sở Hà xoa cằm, nghĩ ra một chiêu:
- Vậy có thể dẫn dắt cỗ lực lượng kia hút khô sinh mệnh lực của Hồng Chiêu yêu thụ hay không?
- Có thể thử một chút.
Diêu Ngọc Chi đáp, ánh mắt có chút hứng thú.
- Được.
Sở Hà quyết định, lại nói:
- Vậy thì Diêu Ngọc Chi, chính diện giao cho ngươi, ngươi kiềm chế lão yêu thụ lại là được, chuyện khác cứ giao cho ta.