- Ta thật không rõ, ngươi lấy sức mạnh lớn như vậy từ đâu, lại dám lớn tiếng uy hiếp ta, nói ta không giết chết ngươi được?
- Muốn biết đáp án, ngươi không có cơ hội đâu!
Lời vừa nói ra một nửa, hắc khí nháy mắt xù lông, phát ra tiếng thét oán độc, hắc khí nồng đậm nổ tung, từng sợi hắc khí giống như cương châm, lách cách đâm vào bên trong da thịt Sở Hà.
Hắc khí giống như tự bạo kết thúc sinh mệnh.
Nếu đổi thành người bình thường có lẽ thật sự đã bị lừa.
Thế nhưng Sở Hà lại khác.
Hắn không có nghe thấy tiếng máy sửa chữa nhắc nhở.
Lại là một đạo thế thân, hoặc là thủ thuật che mắt.
Thình thịch!
Bên trong gian phòng, ánh lửa màu vỏ quýt bị dập tắt trong nháy mắt, huyết quang chói mắt lóe lên rồi biến mất, vách tường bên trái bị đấm ra một hố to sâu vài mét.
Trong bóng tối, ánh mắt Sở Hà uy nghiêm, cười lạnh:
- Không nói cho ta, vậy thì ta tự tìm kiếm đáp án, cũng không tin ở tại nơi đây của ngươi, ta không tìm thấy chút dấu vết nào.
Kiểm tra một lúc, không tìm được bất cứ manh mối có ích nào.
Sở Hà cũng không dừng lại, bên ngoài thân thể lại hiện lên Kim Chung, nó bao phủ khắp cơ thể Sở Hà, yên tĩnh đứng sừng sũng trong mật thất.
Răng trắng nhe ra nở nụ cười, ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt chuông, lực xuyên thấu mạnh mẽ như tiếng chuông vang lên quanh quẩn.
Một vòng sóng vô hình lấy Kim Chung làm trung tâm, từ trên xuống dưới, toàn bộ chấn động một vòng, đảo qua tất cả mọi ngóc ngách bên trong căn phòng.
Xoẹt xoẹt ---------
Bức họa bị chấn động thành mảnh vụn, đỉnh đồng quăng ngã xuống đất.
Tiếng chuông vang xong, khắp căn phòng bừa bộn, lại rơi vào tĩnh lặng.
- Thế mà không có?
Sở Hà trầm ngâm, khắp nơi xung quanh đều là vách tường đá dày đặc, bốn phía cũng không có cảm giác khác thường nào, dường như trở nên bình thường lạ lùng.
- Ở đây, ở đây…
Bỗng nhiên một tiếng nhắc nhở vang lên bên tai Sở Hà.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, thấy được một thân ảnh thấp bé mơ hồ chẳng biết từ lúc nào ngồi xổm ở chỗ tượng đá bể tan tành, chỉ xuống phía dưới cười hì hì.
Dưới bệ tượng đá lộ ra một đôi mắt màu đỏ đầy oán độc nhìn chằm chằm Miêu Miêu, ánh mắt kia dường như muốn lột da rút gân, chém đối phương thành nghìn vạn mảnh.
Miêu Miêu không hề nhúc nhích, trên mặt vẫn tươi cười như trước, giúp Sở Hà chỉ ra chỗ ẩn thân của quỷ miếu thổ địa:
- Ở đây này….
Âm thành im bặt ngừng lại.
Ngẩng đầu nhìn lên, Sở Hà đã sớm chạy mất dạng.
Đêm mùa thu, hết sức vắng lạnh.
Trong tầm mắt, lá rụng ào ào, gió thu tịch mịch.
Cộc cộc cộc…......
Sở Hà bước nhanh xuyên qua màn đêm, một bước mấy mét, chỉ vài cái hít ra thở vào đã đạp bước lên trên con đường lớn trống trải trong thôn, thoáng phân biệt phương hướng, hắn lại tiếp tục vùi đầu chạy như điên.
Hắn biết Miêu Miêu ở gần ngay phụ cận, thế nào cũng không nghĩ tới nàng sẽ vội vã đi ra chỉ rõ phương hướng cho mình, việc này dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng thấy không được bình thường, rõ ràng muốn đem hắn trở thành công cụ lợi dụng.
Nguyên nhân vì có tầng kiêng kị này, Sở Hà mới không có tùy tiện ra tay, mà lựa chọn bỏ đi, hắn không có niềm tin tuyệt đối có thể chiến thắng được Miêu Miêu.
Nhưng thật ra nguyên nhân chính vẫn là…
Chân phải của Sở Hà thắng lại, thân thể căng chặt, hai mắt khép hờ.
Miệng mấp máy, cổ họng nhấp nhô lên xuống.
Phốc!
Một ngụm máu đen tanh hôi trào ra từ trong miệng, phun thẳng lên trên bức tường đối diện, trong nháy mắt, mặt tường bị thủng trăm ngàn lỗ.
Sở Hà lại vận hành tâm pháp chữa thương Thiết Bố Sam, biểu tĩnh dữ tợn, miệng mũi phun ra dòng khí nóng bỏng, giống như đang thừa nhận nỗi đau đớn rất lớn.
- Hô, suýt nữa bị ám hại rồi!
Thật lâu sau, mở mắt, tơ máu dày đặc.
Sở Hà xoa cái trán đầy mồ hôi mịn, phát hiện lục phủ ngũ tạng trong cơ thể, thậm chí cả trong xương cốt cũng có rất nhiều hắc khí giống như cái đinh.
Hắc khí kia nổ tung, Sở Hà cũng không phải không hề bị thương.
Những hắc khí cương châm này chui vào trong thân thể, vô cùng khó chơi, mặc dù không khó giải quyết, nhưng muốn tống xuất toàn bộ hết ra bên ngoài cơ thể, yêu cầu phí không ít công phu.
Cộng thêm tiêu hao trong trận đại chiến lúc trước, Sở Hà không có đủ sức mạnh lại đi khiêu chiến tên tiểu quỷ thối kia.
Chỉ có thể để cho nàng kiêu ngạo phách lối một đoạn thời gian.
⚝ ✽ ⚝
- Hôm nay càng ngày càng lạnh.
Phía nam Mê Vụ Sâm Lâm, Thanh Nhất Hạng vẻ mặt thâm trầm, nhìn đống huyết sắc bừa bộn ở xa xa, phun ra từng ngụm nhiệt khí, như sương như khói.
Trên tường đá cao, tất cả đều là vết tích đao khắc rìu đục, phần lớn máu đen nhuộm đẫm bức tường, mơ hồ nhìn thấy hài cốt trên mặt đất. Trên đất trống xa xa, mọi người lười nhác ôm mâu trò chuyện, củi gỗ đất thành đống, chung quanh bó đuốc cháy hừng hực, trong không khí tràn ngập mùi máu tươi.