Đến bây giờ, Sở Hà mới có thời gian cảm thụ sức mạnh trước nay chưa từng có bành trướng trong cơ thể mình.
- Lệ cấp Quỷ Dị, một quyền có thể đánh nổ đầu nó!
Sở Hà có thể định vị được thực lực bản thân.
Nhị cảnh Dung Lô, vô địch cùng cấp!
- Ngày mai đi vào trong thôn tìm hiểu rõ mọi chuyện!
⚝ ✽ ⚝
Ngày kế tiếp, thời tiết mịt mờ, vẫn lờ mờ tối tăm như cũ. Nhưng khác với mọi ngày là, hôm nay có mưa phùn rơi lất phất.
Sở Hà cam đoan chắc chắn với thôn trưởng là mình sẽ trở về, sau đó hắn đạp lên đường đất hơi sình, tự mình đi đến trung tâm thôn, kiểm tra tình huống.
Trong khi đi vội, Sở Hà tâm tư chập trùng.
Bây giờ Mãng thôn phía trước có lang, phía sau có hổ, như đang ở trong địa ngục. Nếu không có hắn, thì sự sống của thôn này có thể bị dập tắt bất kì lúc nào.
Là một người có lương tri, Sở Hà không cách nào ngồi nhìn mặc kệ.
Haizz, giải quyết xong Qủy Dị trong thôn, hắn mới rời đi.
Đát đát đát!
Đang chạy nhanh, Sở Hà ngẫu nhiên liếc đầu, chỉ thấy cột đổ tường bể, mạng nhện thành đàn, rõ ràng nơi này chỉ mới bị bỏ trống mấy ngày thôi, nhưng cứ như thể đã bị hoang phế mấy chục năm, trong rách nát lộ ra một cỗ âm trầm.
- Hi hi hi.
Bên tai đột nhiên vang lên âm thanh nữ tử cười duyên.
Dừng bước.
Sở Hà không làm gì, cứ đứng tại chỗ như vậy, hai mắt hắn híp lại, bắp thịt cả người căng cứng, tựa một cây cung lớn đang vào thế.
Một phút trầm mặc.
Tiếng cười duyên kia không xuất hiện lại.
Lạch cạch!
Sở Hà nâng chân, hạ xuống, bùn đất bắn lên.
Phía sau cũng vang lên tiếng bước chân rất nhỏ.
⚝ ✽ ⚝
Sở Hà thở ra một hơi, hắn không để ý, tiếp tục bước về phía trước.
Một bước, hai bước, ba bước
Mỗi một bước đi, mỗi một lần đặt chân, trong con đường tắt phía sau cũng sẽ vang lên tiếng bước chân, giống như là lệ quỷ âm hồn bất tán. Đã vậy, âm thanh ấy còn càng ngày càng gần, càng ngày càng rõ ràng.
Dường như tồn tại bí ẩn nào đó đang liên tục đuổi theo Sở Hà.
Lại một lần nữa, hắn nâng chân lên, định đạp bước.
Xoát.
Quay đầu, hai mắt màu đỏ tươi nhảy nhót, sát khí bạo minh.
- Tiện nhân, muốn chết đến vậy sao!
Ầm vang long!
Hỏa sơn khôi phục, hoả lò vận chuyển!
Khí huyết thịnh vượng đến dọa người trong cơ thể lao nhanh như biển rộng sông dài, giống như một đầu Hồng Hoang mãnh thú đang ngủ say bị đánh thức, phẫn nộ gào thét.
Mắt thường có thể thấy được, làn da Sở Hà từ màu cổ đồng chuyển sang đỏ thẫm, nhiệt độ cơ thể cấp tốc tăng cao, chỉ trong nháy mắt đã giống như một lò luyện.
Một giây sau.
Trong mũi hắn phun ra nhiệt khí, hai mắt đỏ lên, đại thủ che khuất bầu trời, giống như que hàn nung đỏ, trực tiếp vỗ về phía sau.
Không khí nổ vang, một cái bóng hư vô bị một quyền đánh nổ.
“Leng keng! Hấp thu quỷ khí, năng lượng +9!”
Con đường yên tĩnh trở lại.
Vù vù hô!
Sở Hà thở ra từng hơi nóng bỏng, trái tim đập như nổi trống, một hồi lâu sau mới bình tĩnh trở lại.
Nhưng trong lòng hắn vẫn có chút vui sướng.
Từ khi lợi dụng hệ thống tăng lên sau khí huyết, không biết vì nguyên nhân gì mà chỉ cốt lại không hề có ý hấp thu khí huyết, nhưng khí huyết bản thân tu luyện và năng lượng đạt được từ bên ngoài thì chỉ cốt lại hút sạch.
Thế cho nên Sở Hà cực kỳ quý trọng chút khí huyết của bản thân, mỗi lần đánh nhau hắn đều sử dụng rất ít khí huyết, bình thường đều lợi dụng nhục thể ngạnh kháng.
- Qủy Dị ẩn nấp trong thôn đúng là không ít.
- Hì hì hi…
Tiếng cười hài đồng bỗng nhiên vang lên, âm phong từng trận.
Hửm?
Sở Hà vừa định rời đi, trong lòng đột nhiên sợ hãi, không khỏi sợ run cả người, ánh mắt nhìn về phía sau.
Yên tĩnh, không hề dị thường.
- Vừa rồi là mình bị ảo giác sao?
Sở Hà cảm thấy kinh dị, dường như hắn nghe mà lại không nghe thấy tiếng cười kia.
Hắn suy tư một lát, cũng không để ở trong lòng, tiếp tục bước về phía trung tâm thôn.
Đi tới một hồi, chẳng biết tại sao mà sương mù đỏ máu bay vào thôn lúc trước đều ngưng tụ về phía trung tâm thôn.
Trong giây lát, sương mù trước mắt lượn lờ bốc lên, như thực như ảo.
Sở Hà dừng chân, trong lòng suy nghĩ kĩ càng, nếu hắn không nhớ nhầm, thì đi tiếp vào trong chính là ổ Qủy Dị như lời thôn trưởng nói.
Hắn dậm mạnh chân xuống đất, mạnh mẽ vực dậy tinh thần, bàn tay đặt lên góc tường bên cạnh, niết mạnh, để lại một chưởng ấn dày rộng.
Rầm rầm!
Phía trên, tiếng mưa rơi dồn dập cùng với gió lạnh thổi qua.
Sở Hà nhíu mày, không dừng lại, tiếp tục đi về phía trước. Không biết qua bao lâu, trong sương mù mênh mông chỉ còn một mình Sở Hà.
Đát đát!
Đi thêm khoảng mười bước, phía trước giống như không còn đường đi nữa.