Mắt nhìn Huyền Mãng Giao bị chặt đầu, Hồng Chiêu nghiến răng nghiến lợi, thân cây khổng lồ từng bước thu nhỏ lại chỉ còn khoảng mấy trượng, đâm vào mặt đất, dịch chuyển, rời khỏi nơi nàng đã sinh trưởng mấy năm nay.
Tìm phương hướng, truy sát hai người Sở Hà.
⚝ ✽ ⚝
Dưới đống đá vụn, Hà Kỳ già nua nằm đó, trong lòng hắn buông lỏng, thầm than may mắn, Thụ Yêu bị hai người Sở Hà hấp dẫn, đã quên mất kẻ tham sống sợ chết đang trốn trong đống đá là hắn.
Nhưng không đợi hắn kịp leo ra khỏi đống đá, đầu mới xoay một cái, đã đối diện với một mặt người cũng đang trốn trong đống loạn thạch thô ráp.
⚝ ✽ ⚝
Bên ngoài.
Mê Vụ Sâm Lâm.
Bóng đêm dày đặc, biển sương trùng điệp, sương mù quỷ dị lăn lộn.
Mãng thôn, một thôn trấn nhỏ cách Hắc Hà trấn hơn trăm dặm.
Hô hô ~
Một bóng đen cô độc phiêu đãng theo gió xung quanh thôn, quanh đi quẩn lại, giống như đang tìm kiếm biện pháp tiến vào thôn.
- Ôi, trời đã tối như vậy, có phải nên đổi ca rồi không?
Trên đầu tường nơi cửa thôn, trong một căn nhà dựng tạm, có người ngáp một cái, nhẹ giọng nói nhỏ.
Bóng đen khựng lại, ngửi ngửi mùi vị quen thuộc trong không khí, khóe miệng ứa ra máu đen, thân thể còng xuống của nó khẽ xê dịch, tới gần từng chút một.
Trước cửa, ngừng chân.
Tạch tạch tạch.
Khớp nối ma sát vang động, đưa tay muốn đẩy cửa.
Còn chưa đẩy cửa, cửa phòng bỗng nhiên mở ra.
- Nhị đại gia? Không phải ngươi…
Một thanh niên dụi dụi con mắt mơ hồ, nhìn thấy bóng người trước mặt, theo bản năng mở miệng, nhưng mới nói được một nửa liền ngừng lại.
Hắn nhớ rõ, Nhị đại gia vừa mới được hạ táng mấy ngày trước mà?
Sao lại thế…
- Tránh ra!
Phía sau truyền đến một tiếng quát to.
Trấn thủ quân nhân phát hiện chuyện dị thường, lập tức vượt qua thanh niên, bổ ra một đao.
Đông!
Lưỡi đao được khí huyết bao phủ vang lên âm thanh va chạm kịch liệt.
Động tác bóng đen cứng lại, cái đầu lộc cộc rơi xuống.
- Hô… Mấy ngày nay loại Thi Quỷ này càng ngày càng nhiều.
Trấn thủ quân nhân thở dài một hơi, thu đao vào vỏ.
Bỗng, hai mắt hắn quét qua, mượn ánh trăng ảm đạm xuyên thấu qua sương mù mỏng manh, phát hiện trên mặt đất có thêm mấy đống đất thấp.
Đống đất san sát, số lượng nhiều tựa như rôm sảy trên người, liên miên chập trùng, lít nha lít nhít, kéo dài đến tận cùng sương mù.
Quân nhân bỗng cảm giác tê cả da đầu, nhấc chân lui lại.
- Nhanh! Nhanh đi báo tin này vào trong trấn!
- Vâng… Trấn thủ đại nhân, ngươi mau nhìn!
Thanh niên mơ hồ thanh tỉnh trong nháy mắt, ấp úng chỉ vào đống đất nói.
Mặt đất phồng lên, từ trong kẽ đất có huyết quang thẩm thấu mà ra.
Đống đất dày đặc, huyết quang như bông vải, tương hỗ giao thoa, nhuộm mảnh sương mù này thành màu máu.
Không chỉ ở đây, khắp nơi trong Mê Vụ Sâm Lâm đều lần lượt nứt lên từng đống đất, tỏa ra huyết sắc quỷ bí.
Giờ khắc này, toàn bộ Mê Vụ Sâm Lâm tỏa ra hồng quang ngập trời.
- Ôi… Đầu đau quá…
Đại não căng đau, ý thức Sở Hà tỉnh lại từ trong hỗn độn.
Hắn mở mắt ra, kí ức trước khi hôn mê hiện lên như thủy triều.
Đại chiến, trốn chết, chỉ cốt bay lên, lâm vào hôn mê.
Tù lúc chạy ra khỏi động quật kia, Diêu Ngọc Chi mang theo Sở Hà bôn tẩu lung tung, bởi vì bí động thông suốt bốn phương, giống như mê cung, phân nhánh nhiều đến mức khiến ngay cả Sở Hà cũng có chút phân biệt không nổi, nói chi đến Diêu Ngọc Chi vốn là dân mù đường.
Sở Hà có lòng hỗ trợ, nhưng chỉ cốt nơi não hải đột nhiên phát tác, điên cuồng hấp thu khí huyết, khí huyết hắn vốn đã cạn kiệt, hắn lập tức bị hút đến choáng.
Đối với Sở Hà, chuyện này vô cùng nhục nhã!
Nhưng mà, chuyện nghiêm trọng hơn nữa còn ở phía sau, hiện tại mỗi một tia khí huyết sinh ra trong thể nội Sở Hà đều bị chỉ cốt ẩn trong thức hải hút đi, không chừa lại chút nào. Loại hiện tượng quái dị này khiến trong lòng hắn nảy sinh bất an, quả quyết bỏ đi dự định khôi phục khí huyết.
⚝ ✽ ⚝
Gió rét lạnh thấu xương quét lên da thịt, Sở Hà theo bản năng co rụt thân thể, hai tay ôm lấy bờ vai trụi lủi. Vì không còn khí huyết giữ gìn, quần áo trên người hắn đã sớm bị chấn thành mảnh vụn, cũng may Sở Hà vẫn luôn cố ý khống chế cơ bắp hạ thân, nên quần mới không nát vụn, tránh được hiểm họa lộ hàng.
Sở Hà chậm rãi quay đầu, nhìn về phía đầu nguồn gió rét thổi tới.
Trong huyệt động mờ tối, vách đá chiếu xạ tỏa ra hồng quang, chiếu lên nửa gương mặt trắng nõn của Diêu Ngọc Chi.
Hai mắt nàng nhắm nghiền, lông mày hơi nhíu, áo khoác màu đen vỡ vụn hơn phân nửa, lộ ra y sam màu trắng bên trong, trên cơ thể lồi lõm rõ ràng hiện lên một vòng băng mỏng màu lam nhạt, tỏa ra hàn khí cực hạn.
- Nàng bị thương rồi?
Sở Hà nhíu mày, lật người bò dậy, hắn tiến đến trước mặt Diêu Ngọc Chi, xem xét tình huống.