- Nghiệt chướng, xem chưởng!
Bạch quản gia trợn mắt, tuổi già sức yếu đâu không thấy, hắn vung tay, dùng hết sức lực cả đời tung một chưởng đánh tới kẻ kia.
- Chậm đã!
Bóng người hét lớn, vội vàng lui lại.
Hồng quang hơi chiếu, lộ ra gương mặt dãi dầu sương gió của Tề Cảnh.
Nhưng Bạch quản gia chưởng thế không giảm, định một kích đập chết Tề Cảnh.
- Bạch quản gia, dừng tay! Đây là Tề tướng quân của chúng ta!
Đám người Hầu Vũ đứng phía sau vội vàng mở miệng ngăn lại.
- Ừm?
Bạch quản gia nhướng mày, cứng rắn thu hồi chưởng thế về, lực phản chấn khiến gương mặt già nua của hắn đỏ bừng một trận.
- Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm!
Hầu Vũ chạy đến thấy tướng quân nhà mình không sao, vui mừng quá đỗi. Lại thấy Bạch quản gia sắc mặt khó coi, vội vàng hoà giải nói:
- Bạch quản gia quả nhiên là càng già càng dẻo dai, uy lực của một chưởng vừa rồi, Hầu mỗ thấy mà kinh hãi, cũng may mà Bạch quản gia thủ hạ lưu tình, nếu không tướng quân nhà ta đã gặp nạn rồi.
- Ừm…
Một phen tán dương khiến sắc mặt Bạch quản gia hòa hoãn không ít.
- Đi đi đi.
Tề Cảnh người đầy bụi đất đuổi Hầu Vũ qua một bên, lại thấy Cát Thất đứng đó, cộng thêm Bạch quản gia ban nãy khí thế hùng hồn, lập tức hiểu rõ.
- Tề tướng quân, cái này… Xảy ra chuyện gì? Mà Chỉ lão quỷ với Hà Kỳ đâu rồi? Rốt cuộc các ngươi đã gặp phải chuyện gì?
Cát Thất không nén nổi tò mò, lên tiếng hỏi.
- Hô…
Tề Cảnh hít sâu một hơi, liếc nhìn đám người đang chăm chú nhìn mình, không biết giải thích sao với bọn họ về tất cả những gì hắn đã chứng kiến.
Thật sự quá phức tạp.
Mặc dù thật xấu hổ khi hắn biến thành người đứng xem, nhưng đó cũng chuyện bất đắc dĩ, thật sự là… hắn quá yếu.
- Chuyện cụ thể thế nào nói sau.
Tề Cảnh trầm ngâm, chậm rãi mở miệng nói:
- Chỉ lão quỷ chết rồi, về phần Hà Kỳ…
Tề Cảnh thọc tay vào đá vụn bên cạnh, từ đó lôi ra một cỗ thi thể.
- Hà Kỳ!?
Cát Thất vọt tới trước mặt thi thể, nhìn thấy trên mặt lõm sâu quyền ấn.
- Chiếm chút lợi lộc, một quyền đấm chết hắn.
Tề Cảnh cảm thấy có nhiều thứ vẫn là không nên tiết lộ ra ngoài.
- Trừ ngươi ra thì còn ai sống sót không?
Bạch quản gia bỗng nhiên tiến lên một bước nói.
- Đi ra ngoài trước rồi nói sau.
Tề Cảnh cũng không trả lời thẳng vào vấn đề, chỉ nói:
- Sau đó ta sẽ kể lại tất cả những chuyện đã xảy ra ở đây.
Bạch quản gia gật đầu, có một người biết mọi chuyện đã xảy ra, xem như lần điều tra này đã hoàn thành chín phần, quả thực không cần ở lại lâu.
Đám người đạt thành nhất trí, chuẩn bị rời khỏi nơi đây.
Hầu Vũ đi đến cửa hang, bỗng nhiên sờ lên ngọc bội bên hông, nhìn thấy ngọc bội đổi màu, hắn sắc mặt đại biến.
- Tướng quân, Hắc Hà trấn xảy ra chuyện lớn!
⚝ ✽ ⚝
- Phát hiện cái gì không đúng, lập tức trở về!
Cổng Mãng thôn, nam nữ già trẻ rộn ràng.
Thôn trưởng vỗ bả vai quân nhân, cẩn thận dặn dò.
- Yên tâm đi, thôn trưởng, lần này ta rời đi, nhất định có thể mời được viện trợ từ Hắc Hà trấn, nếu gặp phải nguy hiểm, ta cũng sẽ không cậy mạnh.
Quân nhân trấn thủ khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua thôn dân chung quanh, giữa bao ánh mắt lo lắng, hắn hít sâu một hơi, dậm chân đi vào sương mù dày đặc bên ngoài thôn.
Đã hai ngày kể từ khi tin tức được gửi đi, Hắc Hà trấn lại không hề phản ứng. Quân nhân trấn thủ của Mãng thôn quyết định tự mình đến đó, xem xét tình huống, thuận tiện đưa viện trợ Hắc Hà trấn đến.
Hắn đi vòng qua vô số đống đất gập ghềnh, liên miên không dứt, hắn cố gắng bước nhanh rời khỏi nơi này.
So với hôm qua, có vẻ tình huống hôm nay càng nghiêm trọng hơn. Đống đất giống như sinh vật sống, bắt đầu hít thở. Thật sự là quá tà dị.
Quân nhân lắc đầu, xiết chặt chuôi đao bên hông.
Kết quả, hắn rời thôn chưa được ba dặm thì đột ngột ngừng chân, hắn nhìn thấy đống đất phía trước đã vỡ, để lộ một lỗ hổng lớn. Từ trên đống đất chảy ra dịch nhờn màu đỏ máu, tràn ra chung quanh.
- Đó là cái gì!?
Quân nhân đè xuống sự hiếu kì, muốn rời xa đống đất kia, nhưng hắn bỗng nhiên trợn trừng mắt, giống như thấy một thứ không thể tin nổi nào đó.
Sau một khắc.
Bành!
Trong đống đất đột nhiên duỗi ra một bàn tay đen thui, mỗi tấc da thịt, mỗi lỗ chân lông đều mang theo huyết sát chi khí.
Tạch tạch tạch!
Bàn tay xuất hiện giống như đã tạo ra phản ứng dây chuyền, các đống đất chung quanh bắt đầu rạn nứt, lan tràn ra mấy trăm mét quanh đó, huyết quang càng thêm hừng hực.
Bành bành bành ——
Gần như cùng lúc, quanh mình quân nhân trấn thủ, thậm chí là trong phạm vi vài dặm liên tục vang lên âm thanh nổ tung kịch liệt.