Sở Hà bỗng nhiên phát giác, trong miệng có một chất lỏng ấm áp, chảy theo yết hầu vào dạ dày từng chút một, khiến toàn thân ấm lên.
Mi mắt hắn nặng nề như đeo ngàn cân. Hắn gắng mở mắt, một gương mặt xinh đẹp tinh xảo trắng ngần đập vào mắt.
Trong bàn tay nhỏ của Diêu Ngọc Chi còn đang cầm một cái bát màu lam làm từ băng tinh, máu đỏ tươi óng ánh trong chén. Là máu của Huyền Mãng Giao.
Cái đầu lâu khổng lồ dữ tợn bị ném ở một bên.
Sở Hà tựa trên cặp đùi mềm mại của nàng, con ngươi rã rời chậm rãi định thần lại, nhìn chằm chằm đôi mắt linh động của nàng.
Diêu Ngọc Chi nâng chén lên, đôi mắt đẹp nháy mấy lần, cúi đầu đối mặt, qua thật lâu, Sở Hà vẫn không động đậy, cuối cùng bên tai nàng đỏ lên, ánh mắt nhẹ nhàng chuyển qua nơi khác, thua trận.
- Cho ta đi.
Sở Hà hoàn hồn, lập tức xoay người đứng lên, tự mình cầm lấy chén nhỏ trong tay Diêu Ngọc Chi.
Ừng ực.
Động tác không chút do dự, uống một hơi cạn sạch.
Sở Hà chép miệng, âm thầm cảm nhận dư vị.
Mãng huyết không tanh, ngược lại còn có vị ngọt.
Mãng huyết nóng hổi tràn vào cơ thể, bị nhục thể đói khát ăn chia sạch sẽ, Sở Hà khôi phục được chút tinh khí thần, một chút khí huyết theo bản năng ngưng tụ lại. Một khi thành hình, lập tức bị chỉ cốt cắn nuốt sạch sẽ.
Trong lòng Sở Hà nặng nề, tận lực áp chế việc tạo ra khí huyết.
May mà chỉ cốt chỉ hấp thu khí huyết và năng lượng có liên quan đến khí huyết, chứ không hề hứng thú với huyết khí và tinh khí ẩn chứa trong nhục thể, nếu không, Sở Hà đã bị hút khô từ lâu.
- Diêu cô nương, ngươi biết lai lịch của chỉ cốt không?
Sở Hà hít sâu một hơi, đưa chén trả cho Diêu Ngọc Chi.
Diêu Ngọc Chi nhìn chằm chằm Sở Hà, hắn hỏi một đằng, nàng trả lời một nẻo:
- Ta chưa hề nói qua ta họ Diêu.
- A cái này…
Sở Hà sắc mặt trì trệ, đầu óc đột nhiên thay đổi:
- Ta là nghe Tề Tướng Quân nói, thế mới biết cô nương họ Diêu.
- Không, Tề Tướng Quân cũng không biết.
Diêu Ngọc Chi lập tức phủ định lời nói bừa của Sở Hà, nàng nhìn chằm chằm Sở Hà, thấy hắn tỏ ra không được tự nhiên.
- Ở nơi này ta chỉ từng nói cho một người biết.
Nghe nàng nói thế, trong lòng Sở Hà rục rịch.
- Ngươi nói là…
- Sở đạo hữu.
Diêu Ngọc Chi nhẹ nhàng đáp, Sở Hà chấn động,
Nha đầu này thông minh như vậy từ khi nào?
Hắn sờ sờ gò má, phát hiện vẫn là gương mặt cũ, xương cốt cơ bắp không thay đổi, không hiểu được rốt cuộc là đã để lộ sơ hở ở điểm nào.
- Ha ha, Diêu cô nương quả nhiên tuệ nhãn như đuốc, chuyện này cũng bị ngươi nhận ra.
Sở Hà cười giả lả, đáp.
Diêu Ngọc Chi thần sắc cổ quái, chớp mắt khôi phục lại bình tĩnh.
- Ngươi và ta không cần như vậy…
Nói được một nửa, nàng bỗng nhiên ngừng lại, sau đó nói sang chuyện khác:
- Ngươi muốn biết lai lịch của chỉ cốt màu đen này?
- Đúng thế, mong Diêu cô nương cho biết.
Sở Hà nhanh chóng lướt qua chủ đề ban nãy, phụ họa theo.
- Ừm…
Diêu Ngọc Chi mím môi suy tư, giống như đang tổ chức lại từ ngữ.
- Ta chỉ có thể nói cho ngươi nghe một chút những gì ngươi có thể nghe, những thứ khác, không tốt cho giai đoạn hiện tại của ngươi.
Diêu Ngọc Chi châm chước nói.
- Ta hiểu, Diêu cô nương cứ nói đừng ngại.
Sở Hà đáp.
Diêu Ngọc Chi nói:
- Chỉ cốt này là từ một vị tiền bối Nhân tộc, vị tiền bối đó có bối cảnh quá lớn, tạm thời chưa nói cho ngươi, ngươi chỉ cần biết chỉ cốt là một kiện bảo bối rất cường đại.
- Vì sao nó lại hút khí huyết của ta?
Sở Hà ngồi xếp bằng, cau mày hỏi:
- Ta luôn cảm giác nó không có ý tốt.
Nhớ tới hắc khí ô trọc kia, lại thêm việc tay phải tự chủ, trong lòng Sở Hà dâng lên một tia dữ tợn, đáy mắc lộ ra hung ác.
Nếu không thể nghĩ cách tiêu trừ, vậy thì…
- Chỉ cốt này chất chứa tàn ý, đó là nguy cơ, cũng là cơ duyên của ngươi.
Diêu Ngọc Chi nhìn ra Sở Hà bất thường, thân thể uyển chuyển hơi nghiêng về phía trước, trịnh trọng nói:
- Nếu ngay cả tàn ý trong chỉ cốt ngươi cũng không chiến thắng được, vậy thì ngươi không xứng đáng có được nó.
- Tàn hồn mà thôi, cùng lắm thì ai cũng không được phần hơn.
Tất nhiên trong lòng Sở Hà đã có quyết đoán, hắn hỏi vấn đề quan trọng hơn:
- Vậy vấn đề hút khí huyết phải hóa giải thế nào?
- Cắn nuốt khí huyết là đặc tính của chỉ cốt, khống chế hóa giải việc này cụ thể thế nào, cần tự ngươi tìm tòi, ta không giúp được ngươi.
Diêu Ngọc Chi khẽ lắc đầu, lại nói tiếp:
- Ta tới đây, chính là vì đặc tính thôn phệ khí huyết này của nó, có thể sau này còn phải phiền ngươi giúp ta làm một việc, được không?
- Không thành vấn đề.
Sở Hà sảng khoái đáp ứng.