Lồng ánh sáng – phòng tuyến cuối cùng rốt cục cũng nát.
Thời gian vỡ vụn diễn ra sớm hơn, nằm ngoài dự đoán của mọi người, cũng khiến cho mọi người đứng lặng tại chỗ, trong lúc nhất thời không biết nên làm gì đây.
Răng rắc….
Lượng lớn thi triều men theo khe hở ùa vào như nước, nhiều như cá diếc qua sông, vọt về phía đám người đang sững sờ.
- Chạy! Chạy mau!!
Sắc mặt Hà Lãng thay đổi, xoay người gào to với mọi người.
Đám người như mới tỉnh mộng, âm thanh sợ hãi vang lên khắp bốn phía.
- A a!!
- Đi nhanh lên! Đừng có đứng sững người nữa!
- Đáng chết! Phía trước chạy nhanh lên! Đừng cản đường!
- Hu hu, nương! Người đâu rồi?
........
Thi triều đột kích khiến cho tất cả mọi người trở tay không kịp, đứng giữa sự sống và cái chết, bọn họ thi nhau chen lấn, liều mạng chạy đi.
Phần lớn những người thôn dân tay trói gà không chặt trở thành đối tượng đầu tiên bị dẫm đạp, xô đẩy, nhân số càng nhiều, tiếng chửi rủa ồn ào càng lớn, xảy ra cảnh tượng hỗn loạn.
Hà Lãng muốn tiến lên phía trước để giữ gìn trật tự, thế nhưng thi triều đã sắp đuổi tới sau mông hắn rồi, nên hắn không còn cách nào khác chỉ có thể quay người lại ngăn cản thi triều.
- Bạch huynh đệ, đội ngũ ta giao cho ngươi!
Bạch Quân không có trả lời.
Hà Lãng bớt chút thời gian liếc nhìn Bạch Quân một cái, chỉ thấy Bạch Quân đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía đám người hỗn loạn đằng trước.
Cùng lúc đó.
- Tránh ra!
Âm thanh cương mãnh điếc tai bỗng nhiên vang lên trước mặt người khác.
Đám tướng sĩ, binh sĩ bị ù hai tai, đại não thì hỗn loạn theo bản năng dừng bước chân, lấy lại tinh thần, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại.
Cuối đường, một thân ảnh cường tráng dũng mãnh, giống như một đầu hung thú Man Hoang mang theo cảm giác áp bách cực mạnh khiến cho người ta hít thở không thông, long hành hổ bộ đi tới.
Một bước, hai bước, ba bước.
Một đường đi qua, đầy mắt e ngại, bối rối né tránh.
Không người lên tiếng, không người ngăn cản.
Ai mà tinh thần yếu, khi bị khí huyết bá đạo vô song của người kia xông tới thì trên mặt đều không còn chút máu nào, thịch thịch lùi lại, không dám nhìn thẳng.
Không để ý đủ loại ánh mắt xung quanh, Sở Hà lao nhanh về phía thi triều, ánh mắt lộ ra kim quang, thật giống như một đầu mãnh hổ bị đói bụng mấy ngày rồi, hung hãn khát vọng, mài răng xoa chưởng.
- Ngươi là…
Bạch Quân nhìn thân ảnh cao lớn trước mắt, muốn mở miệng nói chuyện, nhưng Sở Hà không có phản ứng hắn, trực tiếp từ bên cạnh hắn nhảy lên.
Hà Lãng đưa tay ngăn lại Sở Hà, ngưng thần nói.
- Ngươi là ai, muốn làm gì…
- Dong dài!
Sóng khí quanh thân Sở Hà nhẹ nhàng rung động, Hà Lãng giống như gặp phải trọng kích, thình thịch lui lại mấy bước, hai mắt hoảng sợ nhìn Sở Hà chằm chằm.
- Rống!!!
Nhìn đàn thi quỷ lũ lượt đi tới, sát khí Sở Hà sôi trào.
- Kim Chung Tráo . Xích Chung Kim Âm!
Sắc mặt của Sở Hà khôi phục vẻ lạnh lùng cứng rắn, trong mắt tràn đầy cuồng ý, trầm giọng lạnh lẽo, khí huyết trong cơ thể lập tức sôi trào, nóng nảy, vận hành với tốc độ cực nhanh.
Khí huyết như thực chất phun ra, tạo thành một tòa mái vòm chuông cổ vàng ròng, sóng âm mơ hồ trong suốt khuếch tán về bốn phương tám hướng.
Bùm!
Tiếng chuông reo kéo dài xa xăm, lướt qua thi quỷ ở bốn phía, giống như cảm nhận được cái chết buông xuống, nhóm thi quỷ bỗng nhiên sửng sốt, trong nháy mắt thân thể của chúng bỗng nhiên nổ tung, bị sóng khí thiêu đốt không còn một mảnh.
“Leng keng, hấp thu quỷ khí, năng lượng +4!”
“Leng keng, hấp thu quỷ khí, năng lượng +8!”
“Leng keng, hấp thu quỷ khí, năng lượng +7!”
..................
Đây quả thật là âm thanh tuyệt vời nhất trên thế gian này.
- Không đủ, còn chưa đủ!
Sở Hà đảo qua nơi nào đó ở phía sau lưng, giết chóc trong mắt càng ngày càng dày đặc.
Hét lớn một tiếng, tốc độ vận hành của khí huyết trong cơ thể hắn lại tăng lên, phóng ra khí huyết cực nóng kinh khủng hơn, đốt cho không gian vặn vẹo biến hóa, sóng nhiệt giống như máy trộn bê tông đốt cho đám thi quỷ rậm rạp chằng chịt phía trước trở thành bãi hắc thủy.
Chỉ trong thời gian mấy giây ngắn ngủi, hắn đã giết được không dưới mấy chục con.
Lúc này, một con hùng thi khổng lồ giống như vạch ra đàn thi triều này, hất bay vô số thi quỷ, ngửa đầu gầm thét, một bàn tay mang theo âm khí hung hãn đấm về phía đầu Sở Hà.
- Cẩn thận! Đó là sát cấp quỷ…
- Bốp!
Một bàn tay đỏ bừng hời hợt đỡ lấy tay gấu cực lớn, năm ngón tay bấu lại, nhẹ nhàng móc ra một cái lỗ máu to bằng miệng chén trên tay gấu.
Một chút huyết diễm tự cháy trên bàn tay của thi quỷ, sau đó ngọn lửa bỗng nhiên bùng lên, nhanh chóng lan tràn khắp thi thể, chiếu sáng bát phương.
- A!!
Bên trong huyết diễm, hùng thi gào thét dữ dội, giãy dụa lăn lộn, không biết nghiền chết bao nhiêu thi quỷ, như con rệp rơi vào lò lửa, dùng tất cả vốn liếng cũng không thể thoát khỏi việc bị huyết diễm thiêu đốt, bị đốt cháy thành than cốc.