- Có quỷ Bà La , cùng với tàn hồn của Tử Đề, bọn Trần Xung e là dữ nhiều lành ít, trận này chúng ta sợ là phải thua.
- Không chỉ là thua, mà còn bị tổn thương nguyên khí nặng nề!
Da mặt Viên Hồng run run, dường như đang cố nén tức giận trong lòng.
- Hai đại quỷ kia dù là bị trọng thương nhưng thực lực cũng nằm ở đỉnh phong tam cảnh, thậm chí ở tứ cảnh, bọn Trần Xung chỉ sợ…...
Quỷ dị tứ cảnh ở Mê Vụ sâm lâm là sinh vật ở đỉnh cấp, thực lực này không thể lấy nhân số mà bù lại được. Nó hoàn toàn là một thực lực có thể đàn áp tất cả.
Hai quỷ dị tứ cảnh, nghĩ thôi đã thấy tuyệt vọng biết mấy!
Mê Vụ sâm lâm bây giờ chính là một hòn đảo hoang, không thể vào cũng không thể ra, tình hình chiến đấu bên trong đã được định sẵn ngay khi vị cường giả quỷ tộc kia xuất hiện. Tất cả mọi người không ai có thể làm đối thủ của quỷ dị tứ cảnh.
Điều mà bọn họ có thể làm bây giờ chỉ là khống chế để trận pháp không bị khí đen ăn mòn triệt để, giảm thiểu thiệt hại do trận thất bại này tạo thành xuống mức thấp nhất.
Vẻ mặt Chu Thành Thủ khó chịu mà nhìn về phía Mê Vụ sâm lâm, bất đắc dĩ nói:
- Chỉ có thể hi vọng bọn họ có thể gặp may mắn!
⚝ ✽ ⚝
Mãng thôn, hang động dưới lòng đất.
- Nàng ta….Sao nàng ta lại xuất hiện ở đây!!?
Hắc khí trên chiếc răng năng trắng lập tức run rẩy dữ dội.
Sở Hà không có trả lời, hai mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm nữ quỷ ở sau lưng:
- Đi theo ta cả chặng đường, ngươi không tin ta à?
- Sao lại thế?
Đôi môi diễm lệ đỏ bừng của Tử Đề kề sát bên vành tai Sở Hà, giọng nói đầy mị hoặc rót vào lỗ tai hắn:
- Bây giờ đưa chiếc răng nanh kia cho ta.
- Được, nhưng mà….
Hai mắt Sở Hà phun ra huyết quang, hoa văn màu lửa đỏ bò khắp trên khuôn mặt dữ tợn, miệng mũi phun ra nhiệt khí, lạnh lẽo lên tiếng:
- Trước tiên, ngươi mau cút khỏi trên người ta lẹ!!
Đông!
Mặt đất rung lên, khí huyết nóng bỏng phun ra.
Tử Đề ở sau lưng thay đổi sắc mặt, lách mình rời khỏi lưng Sở Hà, trôi nổi trên không trung, không dám tiếp xúc với hoa văn lưu quang dưới đất.
- Ngươi muốn làm gì?
- A, còn có thể làm gì, đương nhiên giúp ngươi lấy chiếc răng kia rồi, tiện nhân.
Sở Hà cười lạnh một tiếng, bàn tay đỏ ngầu xuyên qua lưu quang trắng trong, một đường thông suốt cầm lấy chiếc răng màu trắng.
- Không được, ngươi không thể đưa thứ này cho nàng ta!
Hắc khí ở trên chiếc răng trắng kia điên cuồng lay động, gào thét điên cuồng.
- Phải không, lão quỷ kia, chúng ta hợp tác nhé?
Nắm chặt chiếc răng, Sở Hà không có rút ra mắt trận, ngược lại xoay người hỏi rằng.
- Cái…cái gì?
- Chúng ta hợp tác, cùng nhau giải quyết con tiện nhân này?
- Được, chỉ cần không đưa ta cho nàng ta, mọi việc ta đều nghe theo ngươi.
Hắc khí lay động, vội vàng mở miệng đồng ý.
Hắc khí lão quỷ bây giờ bại lộ bản thể, muốn chạy trốn cũng không được, người có thể cứu hắn chỉ có duy nhất mỗi Sở Hà.
- Này, các ngươi coi ta không tồn tại à?
Nghe Sở Hà và hắc khí quỷ dị mưu đồ bí mật, sắc mặt Tử Đề sầm xuống. Nàng có tâm đánh gãy hai người, thế nhưng bốn phía ở dưới chân vẫn còn lưu quang màu trắng, giống như hồng thủy mãnh thú vây nàng ở chỗ này.
Sở Hà coi như chưa từng nghe thấy, giống như đối phương không có tồn tại.
- Ta có một phương pháp, trong thời gian ngắn có thể tăng chiến lực lên vài phần, nhưng cần ngươi phối hợp, ngươi có thể phối hợp ta không?
- Ta…
Hắc khí lộ ra vẻ chần chừ, luôn cảm giác không thích hợp.
- Chỉ cần ngươi phối hợp mà thôi, cũng không phải muốn mạng ngươi, như thế mà còn léo nha léo nhéo, có mỗi việc như vậy cũng không làm được, vậy ta dứt khoát đưa ngươi cho nàng ta luôn! Ngươi không xứng sống sót!
- Được, được, được rồi, ta phối hợp, ta phối hợp!
- Tốt, mau thả lỏng tinh thần, đừng có phòng bị ta, ta dùng ý thức để kết nối với chiếc răng nanh trắng này, lợi dụng sức mạnh của chiếc răng này!
- Được!
Khí huyết trong lòng bàn tay Sở Hà xoay tròn, hoàn toàn bao phủ lấy chiếc răng nanh trắng, hắc khí phân tán, khí huyết lẳng lặng thẩm thấu vào bên trong chiếc răng nanh.
Tử Đề ở một bên thấy vậy, trong lòng không khỏi chìm xuống.
Trên khuôn mặt già nua của lão đầu hắc khí kia toát ra một tia khác thường, nhìn qua Sở Hà trong gang tấc, dâng lên một ý niệm.
Bây giờ, mắt thấy khí huyết hoàn toàn bao phủ lấy chiếc răng nanh đầy hắc khí, đầu hắc khí kịch liệt phun ra, một cỗ oán khí màu đỏ như con rắn ở bên trong miệng chui ra, dừng lại trong phút chốc, bỗng nhiên nó há miệng, một ngụm chất lỏng màu đen tanh hôi như sét đánh không kịp bưng tai phun lên mặt Sở Hà.
Xì xì xì!