Bạch quản gia hừ lạnh một tiếng:
- Tiểu tử ngươi không hiểu gì hết, ta cho ngươi biết, nơi nào có chiến tranh, nơi đó dễ kiếm tiền nhất.
Với lại, gia chủ đại nhân nói… khụ khụ.
Bạch quản gia kịp thời ngừng lại câu chuyện, úp mở nói tiếp:
- Rồi ngươi xem, mấy năm tới chắc chắn Hắc Hà trấn sẽ trở thành nơi náo nhiệt nhất trong mười trấn, có lẽ không chỉ là những trấn khác, thậm chí Kiến Nghiệp thành, thậm chí ngay cả Tuấn Hà thành cũng sẽ có người tranh nhau tiến về đó.
Chúng ta phải nhân cơ hội này, bày một sạp hàng lớn ở Hắc Hà trấn, kiếm mạnh một khoảng tiền!
Nói đến việc kiếm tiền, hai mắt Bạch quản gia lập tức tỏa sáng, thần tình hưng phấn.
Hắn bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Cát Thất vẫn còn đang choáng váng, phân phó:
- Sau khi tiến vào Hắc Hà trấn, phải khiêm tốn làm việc, dùng giá thấp thu mua thật nhiều cửa hàng, cố gắng đừng để bọn hắn phát giác được ý đồ của chúng ta.
- A a a…
Cát Thất sững sờ gật đầu, tiếp tục điều khiển xe tiến về phía trước.
- Tên?
- Sở Hà.
- Cố thổ ở đâu?
- Thổ Đầu thôn.
- Thổ Đầu thôn? Sao lại chạy đến ngoại ô Hắc Hà trấn rồi?
- Có việc.
- Việc gì?
- Làm việc cho Luyện Giáp Đường, ngươi còn câu hỏi nào không?
- Ừm? Luyện Giáp Đường!?
- Không, không hỏi gì nữa, ngươi đi vào đi.
. . .
Trải qua một loạt câu hỏi kiểm tra, Sở Hà mượn nhờ sức mạnh của mấy chữ Luyện Giáp Đường, cuối cùng đã tiến được vào đại môn Hắc Hà trấn.
Dọc hai bên đường đi là dân trấn mang theo bao lớn bao nhỏ, bọn họ thần sắc bàng hoàng, hốt hoảng bất an, đang đợi Hắc Hà trấn cho đi. Thay đổi trong mấy ngày này đã khiến hầu hết cư dân trong trấn nghĩ rằng quỷ triều đã tấn công tới, nhao nhao chuẩn bị dọn nhà rời khỏi Hắc Hà trấn.
Nhưng hết lần này tới lần khác, Hắc Hà trấn bây giờ chỉ được phép vào không được phép ra. Tất cả mọi người đều bị chặn lại ở đây.
Tướng sĩ phụ trách việc đăng kí ở cửa thành nhìn đám người đứng trước cổng vòm, quát to:
- Nhìn các ngươi kìa, nếu Hắc Hà trấn bị công phá, chúng ta sẽ là những kẻ chết đầu tiên, nếu các ngươi tham sống sợ chết như thế, thì trước kia đừng có đến Hắc Hà trấn!
Đám người cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ. Thế nhưng, vẫn có kẻ khác biệt, trách cứ Hắc Hà trấn vô nhân đạo, muốn kéo bọn hắn chôn cùng. Thế là, mũi nhọn lại hướng vào Sở Hà đang vào thành.
- Lại có thứ ngu dám đi vào, trong trấn đều ăn bữa hôm lo bữa mai, nếu hắn muốn ra ngoài lại, vậy thì đừng mơ.
Có người cười trên nỗi đau của người khác mà nói:
- Nhỡ đâu người ta là đại hiếu tử, đến tìm lão nương của hắn thì sao?
Sở Hà tai thính, dừng chân, hắn cúi đầu nhìn áo choàng trên người, lắc đầu, chuẩn bị đổi một bộ quần áo mới.
- Ai muốn ra ngoài thì…
Nam tử kia định nói tiếp, bả vai bỗng nhiên bị người đè lại.
Hắn quay đầu nhìn, Sở Hà nhe răng cười, ngón tay chỉ về phía một ngõ nhỏ âm u ở đằng sau.
- Nói chuyện?
- Không được, ta đang chờ ra ngoài…
Nam tử kia trong lòng giật mình, rõ ràng hắn nói nhỏ lắm mà.
- Ừm? Không nể mặt ta?
Thần sắc Sở Hà trở nên âm lãnh.
- Được được… Đi nói chuyện, nói chuyện.
Nam tử rùng mình một cái, giống như bị rắn độc tiếp cận, ánh mắt liều mạng cầu xin những người quanh mình giúp đỡ. Nhưng những kẻ ban nãy còn cùng chung chí hướng với hắn đều im lặng, đầu ngoái sang một bên, không thèm nhìn hắn.
Sở Hà cứ như vậy nửa kéo nửa lôi hắn vào trong ngõ nhỏ.
Nửa nén hương sau, trong ngõ nhỏ tối tăm có một nam tử toàn thân trần truồng nằm dưới đất, mà bên cạnh hắn, Sở Hà đang chậm rãi chỉnh lại quần áo.
Lúc này, gương mặt Sở Hà nhúc nhích, hắn khôi phục lại dung mạo lúc đầu, thân thể cuồn cuộn cơ bắp cũng rút lại như bình thường.
Nhìn kĩ, đại hán hung hãn đã biến thành công tử văn nhã.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, ai cũng không đoán được vị công tử nho sinh mặt mày tuấn lãng, dáng người thon dài thằng tắp này lại là hung nhân bạo chùy Thụ yêu, cắt đứt cổ Mãng giao trong huyết nhục mê quật.
- Mê Vụ Sâm Lâm bạo động… cột sáng trùng thiên… bóng đen khổng lồ… gào thét kinh khủng… Giao long xông ra từ hắc thủy…
Lẩm bẩm những tin tức mà hắn vừa nghe ngóng được, Sở Hà cảm giác mình đã bỏ qua một vở kịch hạy, trong lòng hắn có chút xao động, bước chân dời đi.
⚝ ✽ ⚝
Bỗng nhiên, Sở Hà ngừng chân, hắn nhìn thần thái vội vã của những người đi đường, không còn náo nhiệt phồn hoa như xưa, hắn cau mày.
- Ảnh hưởng lớn như vậy?
⚝ ✽ ⚝
Luyện Giáp Đường, đình nghỉ mát tại nội đình.
Sắc trời lờ mờ, mây đen nhấp nhô, có vẻ sắp có mưa to.
Hai người mặc áo xám, một trẻ một già đang ngồi trong dình chơi cờ, ngươi tới ta đi chém giết lẫn nhau trên bàn cờ.
- Đỗ lão đầu, ngươi không có chuyện gì làm sao, ngày nào cũng lôi kéo ta đánh cờ.