- Một tàn phách Ngũ cảnh Tử Đề Âm thần, đây chính là lực lượng mà các ngươi xâm lấn Thái Châu? A, ta thấy cũng chẳng có gì đặc biệt.
- A, phải không.
Nam tử nho nhã cười cười, ngón tay tùy tiện vạch về phía trước một cái.
- Giết.
Ầm ầm!
Bà La đại quỷ vươn một cự chưởng ra, bóng ma che khuất mặt đất, mạch lạc trong lòng bàn tay sáng lên, hội tụ vô tận lôi viêm, chớp mắt đã biến thành một mặt trời khổng lồ màu đen, oanh minh không ngừng, trực chỉ thân thể nhỏ bé của Viên Hồng.
Ngâm!
Keng!
Trong nháy mắt Bà La đại quỷ động thủ, Bạch gia gia chủ cùng Chu thành thủ nhìn nhau, hai vị đồng thời phát động khí huyết ngập trời.
Hắc Giao lăn lộn, ngửa mặt lên trời ngâm dài, thân thể nở rộ hắc quang sáng chói, trong miệng hội tụ long tức, phun về phía mặt trời màu đen.
Bạch gia chủ nổi giận vung đao, mây đen cuồn cuộn, điện xà nhảy vọt, hóa thành lôi đình màu lam xé rách thiên không, như thiên phạt giáng xuống.
- Này này, có phải các ngươi quên gì rồi không?
Thanh âm trêu tức quanh quẩn thiên địa.
Nữ tử mị hoặc hé miệng cười một tiếng, hai tay khoanh trước ngực, mười ngón tay lượn lờ hắc khí, kết nối với không gian quanh mình, hình thành hai đạo vòng xoáy khổng lồ.
Từ trong vòng xoáy, hai con cự thú nhô ra.
Oanh!
Mặt trời khổng lồ màu đen giáng xuống, đốt sập không gian, còn chưa đến nơi, hắc viêm đã dâng lên ngập trời, vạn linh hóa thành khô héo.
Mà mà dưới mặt đất có thiên quan đại trận che chở, tất cả thôn xóm trong Mê Vụ Sâm Lâm đều được bao phủ trong bạch quang, chưa hề bị tổn thất chút nào.
Tất cả thôn dân đều trốn trong nhà mình, ai nấy hoảng sợ nhìn thiên không, chỉ thấy thiên địa biến ảo như tận thế, trong lòng hoảng sợ, bất an, bàng hoàng.
Ông ——
Ngón tay bắt ấn, thanh quang như gió xuân, từ trên bầu trời khuếch tán ra tám phương với tốc độ cực nhanh, nơi nào đi qua, hắc viêm bị diệt, sinh cơ tái hiện.
Chỉ là…
Viên Hồng ngẩng đầu, nhìn mặt trời rực lửa đang lao xuống, vẻ mặt thoáng ngưng trọng lại thôi, hắn muốn thử đánh cược một lần.
- Dám!
Mặt trời lửa đen cách Viên Hồng chừng trăm mét. Nơi mặt đất xa xôi đột nhiên vang lên một tiếng rống phẫn nộ!
Nơi chân trời, một vầng sáng nhàn nhạt xuất hiện, chớp mắt đã mọc lên giống như mặt trời.
Phanh phanh phanh ——
Trong ánh sáng lóa mắt, một thiên mã cánh trắng vùi đầu phi nước đại, thân như lưu quang, gót sắt đạp nát không gian, một bước một non sông.
Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, nó dừng bước, ngửa đầu hí dài!
Hí hí hii hi …. Hi….
Trên lưng nó, một đại hán thân mặc giáp da màu xám, tóc đen như mực, diện mục uy nghiêm cầm kim sắc trường mâu trong tay, ánh sáng thiên địa như hội tụ vào trong thân mâu, điên cuồng chuyển động, rót vào đó năng lực vô tận.
- Đi!
Ném!
Ông —— ầm ầm!
Thân mâu kéo theo đại địa chi khí chuyển động cực nhanh, bắn phá hư không, sau khi đi được ngàn mét liền trực tiếp đánh xuyên không gian, chui vào lỗ đen thâm thúy.
Trong nháy mắt.
Không gian nát, kim mâu ra!
Xùy ——
Kim mâu đâm thẳng vào mặt trời lửa đen, dưới sự lôi kéo của cự lực vô biên, nó vạch phá thương khung, thoát khỏi Mê Vụ Sâm Lâm, bay vào biển mây xa xôi phía trên.
Im ắng.
Một giây sau, âm thanh nổ mạnh vang vọng khắp đất trời.
Một đóa mây đen hình nấm dâng lên phía trên biển mây, lửa đen và ánh sáng vô tận dây dưa bộc phát, sóng biển tầng tầng lớp lớp, cuồn cuộn bay lên không.
Nguy cơ được giải trừ, thiên mã cánh trắng phá không, chỉ trong nháy mắt đã đến bên cạnh Viên Hồng, nó hạ xuống, thu hồi cánh chim.
Viên Hồng sờ lưng ngựa, lộ ra ý cười ôn hòa khó thấy, hắn ngẩng đầu nhìn vị đại hán kia, chắp tay cúi đầu nói:
- Đa tạ lão sư xuất thủ tương trợ, bây giờ cục diện này, đệ tử thật sự là…
- Không cần nhiều lời, hôm nay đến đây chính là để thu phục Mê Vụ Sâm Lâm, tống khứ mấy thứ bẩn thỉu này vào trong biển mây!
Dứt lời, hắn liếc nhìn quanh mình một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng trên người nam tử ngồi trên vương tọa, ôm cánh tay cười lạnh nói:
- Hình chiểu thi tổ, mảnh vỡ áo choàng Long Hổ Đại Táng, tàn phách của Tử Đề Âm thần… Ha ha, cái nào cũng có lai lịch thật lớn, nhưng tất cả đều là thứ đồng nát sắt vụn.
Cũng đúng thôi, trận đại chiến thượng cổ kia, Qủy tộc các ngươi kẻ tàn thì tàn, kẻ ngủ say thì ngủ say, không hề tốt hơn Nhân tộc chúng ta chút nào, bây giờ cũng chỉ còn đám tiểu tốt các ngươi kéo dài hơi tàn.
Trên vương tọa, nam tử híp mắt, đang định nói gì, chợt ngẩng đầu nhìn về phía thiên khung phương xa, hơi biến sắc mặt, nói:
- Chậc chậc, vì mảnh đất này mà khiến nhiều cao thủ xuất hiện như vậy, thú vị lắm.
Hô hô hô ——
Phương xa, ánh nắng chiều đỏ rực bay múa, hỏa thiêu thiên khung, chói lọi yêu kiều.