Tháp tháp!
Tiếng bước chân rất nhỏ vang lên, giống như có gì đó đang tiếp cận.
- Ai?!
Thôn trởờng giật mình, đột nhiên quay đầu nhìn về phía sương mù.
Sương mù mỏng manh phiêu lãng trong bóng đêm, thanh lãnh tĩnh mịch, không có một chút thanh âm, cứ như tiếng bước chân kia chỉ là ảo giác.
Thôn trưởng toàn thân căng thẳng, hai mắt tràn đầy tơ máu.
Trong lòng vừa hi vọng là tiếng bước chân Sở Hà trở về, vừa lo sợ đó là một tồn tại bí ẩn nào đó đang chậm rãi đến gần thôn.
Từ từ!
Giống như đột nhiên kịp phản ứng lại, đồng tử thôn trưởng co rút, hắn nhìn sương mù chậm rãi bay đến, trái tim sắp nhảy đến cổ họng.
Sương mù nhập thôn, là đại hung!
Mãng Thôn xưa này lưu truyền cấm kỵ này.
Thôn trưởng nuốt nước miếng, tâm như tro tàn, chỉ cảm thấy vô số gông xiềng đang buộc lên trên người, bất lực và sợ hãi tràn ngập khắp cõi lòng.
Tháp!
Đột nhiên, một bàn tay khoát lên bờ vai hắn.
Hắn sợ tới mức nổi da gà toàn thân, quay đầu nhìn, thì ra là một ông lão cùng thôn.
- Thôn trưởng, sương mù vào thôn, này…
Thanh âm run rẩy mang theo mờ mịt cùng sợ hãi.
- Haizz, không còn cách nào.
Thôn trường mạnh mẽ trấn định, nghiêm túc phân phó:
- Bảo hộ phụ nữ, trẻ em và người già yếu vào giữa, tất cả thanh niên trai tráng ở bên ngoài, hiện tại hi vọng duy nhất của chúng ta chính là vị kia…
Thôn trưởng đang nói đột nhiên ngừng lại.
Đêm, lại trở nên tĩnh mịch.
Tiếng chim kêu, tiếng côn trùng, tiếng chó sủa thỉnh thoảng vang lên trong đêm trước kia đã không còn, cả thôn giống như tử vực, yên tĩnh đến đáng sợ.
Đát đát…
Tiếng bước chân vang lên lần thứ hai, lần này là từ phía sau mọi người. Tầng tầng lớp lớp phòng ốc dần chìm trong bóng đêm thăm thẳm, sương mù càng ngày càng dày đặc phiêu đãng, che bao phủ toàn bộ thôn.
Thôn dân co cụm lại, bảo vệ phụ nữ, trẻ em và người già yếu vào trong, bọn họ đốt đuốc, vẻ mặt dần dần hoảng sợ.
- Có gì đó đang tới!
Một thôn lão hoảng sợ nói.
- Im lặng! Đừng lên tiếng!
Thôn trường xoa mồ hôi lạnh trên đầu, hắn đứng trước mặt mọi người, để tất cả mọi người giữ yên lặng, không nên phát ra âm thanh nào.
Bang bang phanh!
Không biết từ khi nào, tiếng đập cửa dồn dập mà ngắn ngủi đột nhiên vang lên, không đơn giản là một cửa, mà hầu như tất cả cửa trong thôn đều cùng lúc vang lên âm thanh đập cửa quái dị đó.
Mọi người hoảng sợ, nhưng tiếng gõ cửa này tới nhanh, đi cũng nhanh, chỉ trong chớp mát, mọi thứ đã quay lại bình thường.
Cùng lúc đó, bọn đều cảm giác không khí chung quanh giảm xuống vài độ, một cỗ âm lạnh đến tận xương quái dị tràn khắp toàn thân.
Sắc mặt của thôn trưởng càng ngày càng khó coi, bàn tay trong ngón tay áo siết chặt đến trắng bệch, hắn cố lấy hết dũng khí, mạnh mẽ trấn định lại.
Trước tiếng bước chân, hiện tại tiếng đập cửa, sao thôn trưởng có thể không biết, cái thứ kia đã lặng lẽ đến đây rồi.
Nhưng mà thời gian chậm rãi trôi qua.
Dường như tất cả trở lại bình thường…
- Nương, nương…
Vương thẩm nằm trong số phụ nữ và trẻ em được bảo vệ, mệt mỏi đến nhíu mắt bị một tiếng gọi non nớt kêu tỉnh.
- Sao vậy tiểu bảo, lạnh không?
Vuốt ve nhi tử đang run rẩy trong ngực mình, nàng an ủi.
- Phụ thân ở bên ngoài cười…
Hài đồng nhỏ tuổi, năng lực biểu đạt còn hữu hạn, ngập ngừng nói ra một câu như vậy, lại có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc sợ hãi của nó.
Hửm?
Cơn buồn ngủ của Vương thẩm nháy mắt biến mất, trượng phu của nàng đã qua đời từ một năm trước, sao có thể ở bên ngoài cười?
Hơn nữa, tiểu bảo nói câu đó giữa đêm hôm khuya khoắt, quả thực có hơi quái dị.
- Đứa nhỏ này đừng có nói bừa, làm gì có ai cười đâu.
Vương thẩm hạ giọng trách cứ một câu, ôm chặt đứa nhỏ trong ngực nói:
- Ngủ ngoan đi, không nên suy nghĩ bậy bạ…
- Hắc hắc hắc…
Bỗng nhiên, một tiếng cười quái dị truyền đến bên tai Vương thẩm, khiến nàng giật mình sợ hãi, chậm rãi xoay đầu qua.
Trong ánh lửa lay động, một nam tử trung niên ánh mắt dại ra nhìn chằm chằm phía trước, khóe miệng kéo căng một cách kì dị.
- Thiết Trụ, đang êm đẹp, ngươi cười cái quái gì?
Vương thẩm đánh bạo nói, nhịn không được ôm đứa nhỏ xê dịch ra sau.
Nam tử tên Thiết Trụ yên lặng quay đầu, cái miệng bị kéo căng kia vẫn chưa phát ra âm thanh, mà một gương mặt khác ẩn mình trong bóng đêm đang há miệng ra, cười hắc hắc không ngừng.
Vương thẩm thấy vậy, lạnh hết xương sống, vừa muốn mở miệng thét chói tai, thì trong giây tiếp theo, miệng của nàng đột nhiên căng ra, ánh mắt thấp thỏm lo âu dần bị ý cười chiếm cứ.
Tiếng cười khó hiểu này bắt đầu lây lan.
Một…
Hai…
⚝ ✽ ⚝