Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40382 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 95
màn 7 - tiểu mãn 7

❊ ❊ ❊

Phủ quốc trượng.

“Trong Ám Hà Tô Mộ Vũ có uy danh rất lớn, nhưng dù sao bây giờ đại gia trưởng cũng là Tô Xương Hà. Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ không giống nhau, Tô Mộ Vũ coi trọng tình nghĩa, còn Tô Xương Hà coi trọng lợi ích. Nếu muốn hợp tác với Ám Hà thì nên chờ Tô Xương Hà tới rồi mới bàn bạc tiếp.” Người đứng dưới sảnh mặc quan phục, thần sắc nghiêm nghị, chính là một trong Tam Quan, Thiên Quan.”

“Ngươi có chắc sẽ đàm phán được với Tô Xương Hà không?” Dịch Bặc đứng dậy, trầm giọng nói.

“Có. Khi sắp đoạt được Miên Long Kiếm, Tô Xương Hà vẫn không muốn bỏ qua tính mạng Tô Mộ Vũ, như vậy chúng ta chỉ cần bắt được Tô Mộ Vũ là có thể ép hắn đi vào khuôn khổ.” Thiên Quan giơ tay lên, siết chặt nắm đấm: “Sau đó dốc toàn bộ lực lượng của Ám Hà, giết chết một vị vương gia trong Thiên Khải Thành, còn về sau Ám Hà có tồn tại hay không cũng chẳng sao.”

“Được. Vậy thay đổi kế hoạch, không đợi Tô Mộ Vũ tỏ thái độ. Ngay đêm nay nhốt hắn vào Ảnh ngục!” Dịch Bặc vung ống tay áo.

“Tuân lệnh.” Thiên Quan lập tức lùi ra, hai bóng người khác theo sát phía sau hắn.

Trong Giáo Phường Ti.

Tô Mộ Vũ và Đồ Nhị Gia đi sóng vai, ra khỏi Bách Hoa Lâu.

Bước chân của Đồ Nhị Gia có vẻ lảo đảo, dường như uống hơi nhiều: “Trước đây nghe đại danh của Tô công tử, còn tưởng Tô công tử là Tu La trong trần gian, hôm nay được gặp, hóa ra là thiếu niên phong lưu! Ta và người vừa thấy như đã quen, chẳng bằng...”

Mới nói tới chữ “bằng”, một mũi tên xé gió bắn tới đầu Đồ Nhị Gia. Đồ Nhị Gia nghiêng đầu, đôi mắt chứng kiến mũi tên nhưng thân thể lại không nghe sai khiến, không kịp né tránh. Tô Mộ Vũ vươn một ngón tay, trực tiếp kẹp lấy mũi tên kia.

Mũi tên chỉ cách đầu Đồ Nhị Gia có một tấc.

“Này này, ai dám ra tay giết người trong Giáo Phường Ti!” Đồ Nhị Gia hét lớn, lập tức tỉnh rượu.

Lại có ba mũi tên bắn tới. Tô Mộ Vũ vứt bỏ mũi tên trong tay, đang định động thủ thì nghe Đồ Nhị Gia gầm lên một tiếng, lao lên trước tiên, vung cả song chưởng lên: “Lui!”

Chỉ thấy một luồng hàn khí bắn ra, cả ba mũi tên lập tức bị đông cứng thành băng, rơi xuống đất, tan thành từng mảnh.

Đồ Nhị Gia nổi giận đùng đùng quát: “Ai, ai mà lén lén lút lút bắn tên ám toán!”

“Chuyện này không liên quan tới ngươi.” Một cây phán quan bút xuất hiện bên cạnh Đồ Nhị Gia, nhẹ nhàng vung tới ngực hắn. Đồ Nhị Gia vung quyền ngăn cản, thân thể bị chấn văng ra ba bước. Hắn định thần nhìn lại, trước mặt là một người mặc quan phục, nhưng quan phục này không phải quan phục chính thống của Bắc Ly mà giống như quan phục mà các quỷ thần thường mặc trong đạo quán.

Đồ Nhị Gia khẽ nhíu mày: “Ai đang giả thần giả quỷ đấy?’

“Mời Nhị Gia lui lại, những người này đến đây vì ta.” Tô Mộ Vũ đi tới, giơ tay nắm lấy bả vai Đồ Nhị Gia, kéo hắn về phía sau.

“Đây là kẻ thù của Tô công tử?” Đồ Nhị Gia hỏi.

Tô Mộ Vũ nghiêng đầu, trên mái hiên bên trái, Thủy Quan đang mỉm cười nhìn hắn. Trên mái hiên bên phải, Thiên Quan lần đầu tiên rút thanh đao mà hắn vẫn đeo. Còn trước mặt, đương nhiên chính là Địa Quan.

Tô Mộ Vũ mỉm cười: “Không coi là kẻ thù, trước đây bọn họ cũng là người trong Ám Hà.”

Đồ Nhị Gia ngạc nhiên: “Bọn họ là quỷ quái gì?”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Bọn họ không phải là quỷ mà là thần ngồi trong thần miếu. Phải là những kẻ cầm kiếm chúng ta mới được gọi là quỷ, cũng là Tu La chốn trần gian mà ngươi nói.”

Đồ Nhị Gia nuốt một ngụm nước miếng, sau khi cơn thịnh nộ nguôi đi, nỗi khủng hoảng trong lòng lại dâng lên: “Nghe rất khó hiểu, nhưng tóm lại có vẻ rất đáng sợ.”

“Cái này thì không, nhưng tối nay ra ngoài hơi vội, không mang vũ khí.” Tô Mộ Vũ khẽ thở dài, tối nay đúng là hắn đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng. Hắn cảm thấy cầm vũ khí vào địa điểm như Giáo Phường Ti có vẻ kỳ quái, cho nên hắn để binh khí ở trong quán trọ.

Có lẽ thời gian vừa qua đã tạo cho hắn một ảo giác, thi thoảng hắn có thể hóa thân thành một người bình thường, đi lại trong tòa thành này.

Nhưng dù sao hắn cũng không phải người bình thường, Thiên Khải Thành cũng không phải một thành trì bình thường.

“binh khí?” Đồ Nhị Gia lục lọi khắp người, cuối cùng móc ra một con dao găm: “Xưa nay ta không dùng binh khí, chỉ có con dao này, lúc cần đùng dể phòng thân.

“Đã tốt lắm rồi.” Tô Mộ Vũ vung tay, con dao nhẹ nhàng rơi xuống tay hắn, ngón tay hắn khẽ xoay tròn, một đóa kiếm hoa đã hiển hiện.”

“Thốn Chỉ Kiếm, ta cũng học qua, tuy không bằng Xương Hà nhưng cũng có chút tác dụng.”

“Chẳng phải ngươi còn một bằng hữu tới Bách Hoa Lâu à?” Đồ Nhị Gia hỏi.

“Đúng vậy. Đánh ồn ào một chút, kéo dài thời gian, chờ Triết thúc chạy tới.” Tô Mộ Vũ gật đầu.

“Hắn sẽ không tới!” Địa Quan quát lớn một tiếng, vung phán quan bút lao đến.

“Nhị Gia lùi lại đi, chuyện này không liên quan tới ngươi.” Tô Mộ Vũ đẩy vai Đồ Nhị, khiến hắn lùi lại hơn mười bước, tay phải cầm dao găm thi triển Thốn Chỉ Kiếm đón đỡ phán quan bút của Địa Quan.

Phán quan bút của Địa Quan múa lên như bay, có kinh nghiệm giao chiến với Tô Xương Hà, lần này hắn không hề khinh địch, vừa ra tay đã đốc toàn bộ thực lực. Tô Mộ Vũ thi triển Thốn Chỉ Kiếm, mất ưu thế binh khí, tạm thời chỉ có thể vừa đánh vừa lui.

Kỳ quái là hắn cứ lùi một bước là trên mặt đất có thêm một chữ.

Ánh nến màu đỏ, thoáng chốc đã lướt qua.

Tô Mộ Vũ lùi tổng cộng bốn bước, trên mặt đất cũng xuất hiện bốn chữ.

Lần lượt là, phục, tiết, tử, nghị.

“Đây là Thần Tiên Bút!” Đồ Nhị Gia nhận ra môn võ công này. “Cẩn thận, mỗi chữ trên mặt đất là một luồng khí, hắn muốn tìm sơ hở của ngươi.”

“Lắm miệng!” Thiên Quan trên mái hiên hừ lạnh một tiếng, lại bắn ra một mũi tên.

Đồ Nhị Gia lại dùng trò cũ, phóng ra một luồng khí băng sương. Nhưng lần này mũi tên trực tiếp phá tan hàn khí, ép hắn lùi lại ba bước mới miễn cưỡng tránh khỏi.

“Nhị Gia, mau rời khỏi đây.” Tô Mộ Vũ vừa né tránh vừa cúi đầu quan sát mặt đất, phát hiện những chữ viết đó không hoàn toàn biến mất, nếu quan sát kỹ vẫn có thể nhận ra. Hắn lập tức cúi người quét chân, định hủy hết những văn tự đó. Nhưng Địa Quan đã chuẩn bị từ trước, một bút giáng xuống, chặn cước của Tô Mộ Vũ.

“Lên!” Địa Quan nhấc phán quan bút, bốn chữ vừa viết lần mỗi cái hóa thành một luồng chân khí, tấn công về phía Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ thi triển Thốn Chỉ Kiếm nhưng vẫn bị đánh lui ba bước, cũng may dao găm của Đồ Nhị Gia không phải vật phàm, giao chiến mãnh liệt như vậy ma fko hao tổn gì. Địa Quan nhân cơ hội Tô Mộ Vũ thối lui, lại viết bốn chữ xuống đất.

Sinh, vinh, tử, ai.

“Thần Tiên Bút, sao toàn viết chuyện tử vong?” Tô Mộ Vũ nói đầy ẩn ý.

“Vì hôm nay là ngày chết của ngươi, thần tiên cũng chẳng cứu được.” Địa Quan cười lạnh nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »