Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40399 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 47
màn ba: xuân phân 14

❊ ❊ ❊

Trong phòng, Bạch Hạc Hoài đâm một mũi châm bạc lên trán đại gia trưởng, chờ đợi một lát rồi mới lấy ra.

Châm bạc bị nhuộm thành màu trắng ngà, đồng thời tỏa ra một mùi hương vừa ngọt ngào lại có đôi chút quái dị.

Bạch Hạc Hoài khẽ lắc đầu, thật ra lần trước dùng Di Hồn Đại Pháp, ngoài ý đồ tìm hiểu quá khứ của phụ thân, đúng là cô đã cảm nhận được một chút độc tính của Tuyết Lạc Nhất Chi Mai trong mộng cảnh của đại gia trưởng. Có thể nói tuy cô che giấu một phần mục đích của bản thân nhưng cũng không lừa gạt đại gia trưởng. Trong mộng cảnh, cô nhận được thành quả rất lớn, chỉ tiếc là trên đường chậm trễ mất nhiều thời gian, giờ phút này độc tố đã xâm nhập tận xương tủy, e là thần tiên cũng khó cứu được. Nếu nói phương pháp, thế thì chỉ có một...

“Thần y, đại gia trưởng còn cứu được không?” Ông lão lưng còng thấy thần sắc Bạch Hạc Hoài, lạnh nhạt hỏi một câu.

Tô Triết canh gác ngoài cửa hơi nghiêng người, giơ tay cầm phật trượng.

“Có thể cứu được, nhưng chỉ miễn cưỡng kéo dài tính mạng mà thôi.” Bạch Hạc Hoài thở dài một tiếng: “Hơn nữa ta không thể dùng cách này được.”

“Sao lại không dùng được?” Lão già lưng còng tiếp tục hỏi.

Bạch Hạc Hoài quyết định lại nhìn lão: ”Dùng xong, ta sẽ chết.”

Vòng vàng trên phật trượng vang lên thanh thúy, Tô Triết lắc đầu: “Thế thì không được.”

Lão già lưng còng trầm ngâm trong chốc lát rồi hỏi: “Là ngươi chỉ có thể chết hay là có thể đổi thành người khác chết?”

Ngoài phòng, Tô Mộ Vũ ngồi một mình trong gian đình bằng gỗ, ngẩng đầu nhìn không trung xanh thẳm.

Hắn thấy mệt mỏi.

Lúc bình thường, khi không có nhiệm vụ hắn sẽ tìm một ngọn núi sâu sâu không một bóng người, không làm gì cả, chỉ nhìn bầu trời nghe tiếng gió, bình an thoải mái trải qua một ngày. Có đôi lúc cái gã lắm lời kia sẽ mang bình rượu tới tìm hắn. Thế nhưng lúc đó gã đó cũng rất thức thời, giữ im lặng không nói năng gì, chỉ ngồi với Tô Mộ Vũ cả ngày.

Đó là khoảnh khắc vui vẻ hiếm thấy của Tô Mộ Vũ.

Mà đã nhiều ngày nay, khoảnh khắc duy nhất hắn cảm thấy vui vẻ là trên đường theo Tô Triết và Bạch Hạc Hoài tới đây.

Hắn có thể cảm nhận được niềm vui, nỗi kích động và hạnh phúc của cặp cha con lâu ngày mới gặp, chỉ thông qua những lời nói bình thản. Hắn nghĩ, trong Ám Hà này đúng là rất hiếm thấy tình cảm như vậy. Nhưng niềm vui này nhanh chóng biến mất, khi Tô Mộ Vũ trở lại ổ nhện, hiện thực đã phơi bày trước mặt hắn. Mấy canh giờ đã qua mà tiếng nói của Thần Long vẫn vang vọng bên tai hắn.

“Thủ lĩnh, năm xưa chúng ta gia nhập Chu Ảnh là vinh quang lớn lao, nhưng vì sao bây giờ tộc nhân của gia tộc chúng ta lại muốn đuổi giết chúng ta, ngược lại chẳng khác nào tội nhân cả!”

Tô Mộ Vũ có nguyên tắc của mình, cho nên hắn kiên quyết đứng đối lập với gia tộc, thề sống chết bảo vệ cho đại gia trưởng. Nhưng Mười Hai Con Giáp của Chu Ảnh đi theo hắn, là lựa chọn của hắn gây ra tình cảnh của Chu Ảnh hiện tại. Hắn có thể thản nhiên đối đầu với người của Tô gia, thậm chí đồng ý rút kiếm với bằng hữu tốt nhất trong cuộc đơi fnày, nhưng Mười Hai Con Giáp sau lưng hắn cũng không thể quay đầu lại được, bọn họ bị gia tộc vứt bỏ, trở thành vong hồn vất vưởng trong Ám Hà.

“Khôi đại nhân.” Một giọng nói dịu dàng vang lên trong căn đình.

Tô Mộ Vũ quay đầu lại, thấy một cô gái đeo mặt nạ đầu rắn, hắn gật đầu: “Là Tỵ Xà à.”

“Quấy rầy Khôi đại nhân rồi.” Tỵ Xà chậm rãi đi tới, đặt món đồ trong tay lên cái ghế gỗ trong đình: “Tối qua ta đã làm lại dù cho Khôi đại nhân, lát nữa có thể thử xem, nếu có chỗ nào không thuận tay cứ gọi ta tới là được.” Nói xong Tỵ Xà xoay người định rời khỏi.

Tô Mộ Vũ vội vàng gọi lại: “Tỵ Xà, đừng đi vội.”

Tỵ Xà ngừng chân, quay đầu lại: “Khôi đại nhân có gì khác cần dặn dò à?”

“Tỵ Xà, thời gian ngươi gia nhập Chu Ảnh chắc là ngắn nhất trong Chu Ảnh?” Tô Mộ Vũ hỏi.

“Tỵ Xà gật đầu: “Một năm trước Tỵ Xà tiền nhiệm đột nhiên mắc bệnh nặng qua đời, Khôi đại nhân chọn ta trong số rất nhiều lựa chọn.”

“Đúng vậy, nếu lúc đó không chọn ngươi, bây giờ ngươi đã chẳng bị cuốn vào trận phân tranh này. Giờ nghĩ lại là ta liên lụy tới ngươi.” Tô Mộ Vũ thở dài một tiếng.

“Khôi đại nhân.” Tỵ Xà đột nhiên quay người: “Ta muốn hỏi ngươi một câu.”

Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Ngươi cứ hỏi đi.”

Tỵ Xà bước lên trước một bước: “Ám Hà chúng ta có phải người xấu không?”

Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày, câu hỏi này là một cấm kỵ trong Ám Hà, mọi người ngầm hiểu nhưng không ai nói ra ngoài miệng. Hắn do dự một lát nhưng không trả lời.

“Ám Hà, thế nhân nghe danh chúng ta chỉ thấy chẳng khác nào ác quỷ, cả trường đao và giang hồ, đã có bao nhiêu kết thù kết oán với chúng ta, bao nhiêu người chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng giết chết chúng ta. Chúng ta có phải người xấu không? Đương nhiên là có!” Giọng điệu của Tỵ Xà đã không còn vẻ dịu dàng lúc vừa rồi, ngược lại mang vẻ tàn nhẫn: “Nhận tiền giết người, không hỏi nhân quả, trên lưng chúng ta đều cõng rất nhiều vong hồn. Người như vậy, làm sao lại không phải người xấu?”

Tô Mộ Vũ khẽ lắc đầu, vẫn không nói gì.

“Chẳng qua có ai muốn sinh ra là một người xấu? Nhưng ta sinh ra trong Ám Hà Mộ gia, từ khi ta có ký ức đã phải học tập làm cách nào để giết người. Khôi đại nhân, ngươi là kẻ vô danh, ngươi bị Ám Hà nhận nuôi, ngươi không đi giết người thì Ám Hà sẽ giết ngươi. Chúng ta đều là người không còn lựa chọn nào khác, chúng ta cũng là kẻ cực ác trên thế gian. Trong hai mươi năm cuộc đời ta, lúc nào ta cũng muốn kết thúc tính mạng bản thân, chấm dứt cuộc đời đầy tội ác này. Nhưng Khôi đại nhân, ngươi khác!” Tỵ Xà kích động nói: “Ta cho rằng gia nhập Chu Ảnh chỉ là kéo dài cơn ác mộng này, nhưng Khôi đại nhân, trong Ám Hà này, ta thấy ngươi là người đầu tiên có tâm hồn lương thiện, trong lòng vẫn lưu giữ ánh mặt trời! Ngươi nói gia nhập Chu Ảnh có thể không làm đao giết chóc nữa mà là đao bảo vệ. Như vậy ta cũng nguyện chết vì bảo vệ.”

Tô Mộ Vũ khẽ thở dài: “Cho dù đối tượng bảo vệ của ngươi chính là người khống chế toàn bộ con đường cực ác này?”

“Không, người ta bảo vệ là Khôi đại nhân.” Tỵ Xà mỉm cười: “Ta nghĩ bọn Thần Long cũng vậy.”

Tô Mộ Vũ nhìn cây dù trên ghế, nhẹ nhàng nói: “Thế thì ta bảo vệ cái gì?”

“Không ai sinh ra đã là người xấu, mà cho dù có thành người xấu thì trong lòng vẫn ưa thích người lương thiện. Khôi đại nhân, trong Ám Hà là đêm đen vĩnh cửu, thế thì ngươi là ánh mặt trời đầu tiên mà ta gặp được.” Tỵ Xà chậm rãi nói: “Khôi đại nhân, nếu đại gia trưởng chết, xin hãy nhận Miên Long Kiếm, kế nhiệm chức vị đại gia trưởng!”

“Mời Khôi đại nhân nhận Miên Long Kiếm, kế thừa chức vị đại gia trưởng.” Những Chu Ảnh còn lại cũng đi từ trong bóng tối ra, quỳ một chân xuống bái lạy ngoài căn đình gỗ.

Tô Mộ Vũ thầm xúc động, nhưng thần sắc vẫn rất bình thản. Hắn đứng dậy đỡ Tỵ Xà đang quỳ gối phía trước lên: “Ta hứa với các ngươi, nhất định sẽ đưa các ngươi về nhà.”

“Về nhà với vinh quang và tự do!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »