Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40024 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 5
màn 1: kinh trập (4)

❊ ❊ ❊

Thuần Dương Vạn Thọ Cung, chỉ trong chốc lát mà đội sát thủ Chu Ảnh đã rút sạch, chỉ lưu lại một mình Tô Mộ Vũ đứng trong sân. Hắn nhẹ nhàng nâng mặt nạ của mình lên, nói khẽ: “Xuất hiện đi.”

Cánh cửa đạo quán bị đẩy ra, Tạ Trường Thạch và Tạ Kim Khắc từ bên ngoài đi vào.

“Không hổ là Chấp Tán Quỷ tiếng tăm lừng lẫy, chúng ta tự tin không phát ra chút âm thanh nào, nhưng ngươi vẫn nhận ra chúng ta tới.” Tạ Trường Thạch cười nói.

“Gió thay đổi.” Tô Mộ Vũ lạnh nhạt đáp.

Tạ Trường Thạch sửng sốt, sau đó gật nhẹ đầu: “Đúng là không bình thường.”

Tô Mộ Vũ ngẩng đầu lên: “Tạ gia, Tử Ngoa Quỷ và Đao Diêm La, không nên xuất hiện ở đây.”

Tạ Trường Thạch bước lên trước một bước: “Gia chủ nhà chúng ta nghe nói đại gia trưởng bị trọng thương, trong lòng lo lắng, muốn nhanh chóng tới đón đại gia trưởng về tổng đường chữa thương.”

Tô Mộ Vũ giơ một ngón tay, vạch một vệt mỏng trước mặt Tạ Trường Trạch: “Đừng đi qua ranh giới này. Đại gia trưởng không có chuyện gì, mọi chuyện vẫn ổn, mời quay về bẩm báo lại cho gia chủ Tạ gia, nhờ hắn ghi nhớ, bên phía đại gia trưởng đã có Chu Ảnh bảo vệ, không cần hắn lo lắng.”

Tạ Trường Trạch nhìn ra sau lưng Tô Mộ Vũ, từ khi đi vào hắn đã bắt đầu kiểm tra khí tức trong đạo quán này, nhưng lại phát hiện ngoài khí tức của Tô Mộ Vũ ra không còn một ai, hắn nhíu mày: “Đại gia trưởng có việc gì hay không, xin cho phép Trường Trạch được gặp đại gia trưởng một lần để xác nhận lại. Bằng không lúc về ta cũng không tiện báo cáo nhiệm vụ.”

Tô Mộ Vũ lạnh nhạt nói: “Ngươi không tiện báo cáo nhiệm vụ có liên quan gì tới ta?”

Con ngươi của Tạ Trường Trạch co lại, lạnh lùng nói: “Có phải đại gia trưởng bị thương, nhưng ngươi thân là Khôi mà lại cố tình giấu giếm, ý đồ gây rối, không cho chúng ta cứu chữa kịp thời?”

“Là lý do không tồi, nhưng ngươi muốn đặt lý do như vậy, chỉ có một khả năng.” Giọng nói của Tô Mộ Vũ đã toát ra đôi chút sát ý.

Tạ Trường Trạch cũng bước lên trước, trực tiếp đi qua ranh giới mà Tô Mộ Vũ vừa vạch ra: “Giết ngươi!”

“Không tệ.” Tô Mộ Vũ giang hai tay áo, sát khí bùng lên.

“Nghe nói ngươi tái hiện Thập Bát Kiếm Trận của gia chủ Tô gia đời đầu Tô Thập Bát, nổi tiếng đã lâu, ta rất muốn xem thử!” Tạ Trường Trạch rút thanh nhuyễn đao của ra, đâm thẳng về phía ngực Tô Mộ Vũ.

“Kiếm trận của ta, không phải ai cũng có tư cách được thấy!” Tô Mộ Vũ giơ hai ngón tay trực tiếp kẹp lấy nhuyễn đao của Tạ Trường Trạch, hai ngón tay của hắn búng nhẹ, toàn bộ thanh nhuyễn đao rung chuyển kịch liệt. Tạ Trường Trạch chỉ cảm thấy hổ khẩu đau nhức, binh khí suýt nữa tuột tay văng ra. Hắn vội vàng kéo đao lùi lại, nhưng đã không còn kịp. Tô Mộ Vũ trực tiếp giơ tay ra nắm lấy yết hầu của Tạ Trường Trạch.

Trước khi Tô Mộ Vũ trở thành Khôi đã được tôn là người mạnh nhất Tô gia thế hệ này, Tạ Trường Trạch tự thấy mình cũng là người xuất sắc trong thế hệ này của Tạ gia, tuy không cho rằng chỉ dựa vào sức mình mình có thể thắng được Tô Mộ Vũ, nhưng không ngờ hai người chỉ giao đấu có một chiêu mà bản thân đã bại trận. Nhưng cũng may, hắn không tới đây một mình.

Đao Diêm La - Tạ Kim Khắc đã đứng sau lưng Tô Mộ Vũ, thanh đại đao khảm vòng vàng trong tay giơ cao, đột nhiên chém xuống đầu Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ giơ tay trực tiếp ấn Tạ Trường Trạch ngã xuống đất, tiếp đó hắn cúi người xuống, chỉ nghe lưng có tiếng vang giòn giã, đại đao của Tạ Kim Khắc chém lên cây dù giấy rồi không cách nào tiến thêm một bước.

“Cây dù này có vấn đề!” Tạ Kim Khắc hô to.

Tạ Trường Trạch rút con dao găm bên hông ra đâm về phía ngực Tô Mộ Vũ, Tô Mộ Vũ điểm nhẹ mũi chân xuống đất, rút lui ba bước. Hắn chậm rãi nói: “Cho dù hai người các ngươi có hợp lực vẫn không có tư cách chứng kiến kiếm trận của ta.”

Tạ Trường Trạch đứng dậy, lùi lại bên cạnh Tạ Kim Khắc: “Cây dù này chính là kiếm của hắn!”

“Ta tới đây!” Tạ Kim Khắc gầm lên một tiếng, múa thanh kim đao trong tay lên,Diệp Đỉnh Chi dao khí hung hãn khiến toàn bộ đạo quán đều chấn động, tượng Lữ tổ trong đại điện lung lay dữ dội, dường như lúc nào cũng có thể đổ sập xuống.

“Phong Vũ Luân Đao của Tạ gia.” Tô Mộ Vũ lấy cây dù giấy trên lưng ra, giao đấu với trường đao của Tạ Kim Khắc, hai người cùng lùi lại một bước.

“Ngươi sẽ phải hối hận vì lúc đầu không sử dụng Thập Bát Kiếm Trận.” Tạ Trường Trạch đã xuất hiện sau lưng Tô Mộ Vũ từ lúc nào chẳng hay, hắn vung thanh nhuyễn đao về phía trước, quấn tròn quanh cây dù của Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ muốn né tránh nhưng lại phát hiện lực lượng trên nhuyễn đao mạnh hơn lúc trước tới vài lần, không ngờ trong lúc nhất thời hắn cũng không thoát được.

“Ngươi...” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.

“Đối đầu với Chấp Tán Quỷ, dù sao cũng phải giữ lại chút thủ đoạn chứ.” Tạ Trường Trạch cười lạnh nói.

Tạ Kim Khắc ổn định lại thân thể, cầm kim đao sải bước lao thẳng về phía Tô Mộ Vũ.

“Có một câu, nhờ chuyển cho Tạ lão gia tử.” Tô Mộ Vũ đột nhiên vung tay, cây dù đột nhiên mở rộng, nhuyễn đao của Tạ Trường Trạch lập tức bị chấn thành mười mấy mảnh nhỏ, lại bị Tô Mộ Vũ tiện tay hất bay về phía Tạ Kim Khắc. Tạ Kim Khắc vội vàng đổi công thành thủ, vung mạnh thanh trường đao, đánh rơi những mảnh đao vỡ xuống đất. Tô Mộ Vũ xoay người, mũi của cây dù chỉ thẳng vào yết hầu Tạ Trường Trạch.

“Câu gì?” Tạ Trường Trạch hạ giọng nói.

“Nếu dừng tay kịp thời, như vậy những chuyện trong thời gian vừa qua, đại gia trưởng có thể coi như không thấy.” Tô Mộ Vũ thu dù. “Các ngươi có thể đi, nhớ chuyển lời.”

Tạ Trường Trạch khẽ thở ra một hơi: “Sao ngươi không giết chúng ta?”

“Đồng môn Ám Hà, đều là người nhà.” Tô Mộ Vũ lạnh nhạt đáp.

Tạ Trường Trạch cười khinh thường một tiếng, hắn và Tạ Kim Khắc nhìn nhau, lập tức giậm chân lao ra ngoài đạo quán.

Tô Mộ Vũ tiếp tục xoay người, thu dù giấy, nâng cái mặt nạ ác quỷ đã hơi lệch trên đầu, chờ vị khách tiếp theo.

“Xem ra hai tên của Tạ gia đúng là rác rưởi, còn chẳng thể ép ngươi thi triển Thập Bát Kiếm Trận.” Một giọng nói mang vẻ chế nhạo vang lên ngoài sân.

Tô Mộ Vũ thở dài, tiếng thở dài của hắn thật sự rất bất đắc dĩ, vì hắn thấy người mà mình không muốn thấy nhất trong giờ phút này, chính là người trước mặt - Ám Hà Tô gia, Tô Xương Hà.

“Hảo huynh đệ, đã lâu không gặp.” Tô Xương Hà từ ngoài sân đi vào.

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Trong thời điểm như thế này là không muốn gặp ngươi nhất.”

“Lão gia tử nhờ ta chuyển lời cho ngươi.” Tô Xương Hà lười biếng nói: “Ngươi là thủ lĩnh Chu Ảnh, nhưng ngươi càng là đệ tử Tô gia chúng ta.”

“Khôi, quỷ trong chốn người, ta thuộc về Ám Hà nhưng không thuộc về bất cứ gia tộc nào.” Tô Mộ Vũ giọng điệu bình tĩnh.

Tô Xương Hà bĩu môi: “Ngươi ấy, luôn nghiêm túc như vậy, đúng là chán chết đi được. Khi còn là kẻ vô danh thì ngày ngày thức khuya dậy sớm luyện kiếm, làm một kẻ vô danh chăm chỉ. Khi làm sát thủ thì mỗi nhiệm vụ đều hoàn thành ổn thỏa, không chút tỳ vết nào. Bây giờ làm Khôi vẫn cẩn thận như vậy, đại gia trưởng của ngươi đã sắp chết rồi, ngươi còn cố chôn cùng hắn à?”

“Đại gia trưởng không sao, ngươi đừng tùy tiện tung lời đồn như vậy.” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.

“Đừng nói mấy lời đó với ta.” Tô Xương Hà bực bội ngắt lời Tô Mộ Vũ: “Đại gia trưởng trúng Tuyết Lạc Nhất Chi Mai của Đường nhị lão gia, đã là nửa cái xác chết rồi, nếu không hắn chạy tới tìm tiểu sư thúc của Tân Bách Thảo làm gì? Ngươi giết hắn đi, đem Miên Long Kiếm ra đây, lão gia tử nhà chúng ta có thể lên chức đại gia trưởng. Ngươi có thể lựa chọn làm Khôi của mình tiếp, cũng có thể trở lại Tô gia, thậm chí ngươi có thể lấy được thứ ngươi mong muốn nhất - tự do.”

“Tự do?” Tô Mộ Vũ lẩm bẩm.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »