Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40180 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 53
màn bốn: thanh minh 3

❊ ❊ ❊

Tô Tẫn Hôi hít một hơi thật sâu, cuối cùng lấy tẩu thuốc trong lòng ra, châm lửa, lại chậm rãi hút một hơi.

Tô Mộ Vũ vẫn cầm dù trong tay, gương mặt bình tĩnh, cứ lẳng lặng chờ đợi như vậy một lúc lâu. Sau đó, Tô Tẫn Hôi mới nhìn về phía Tô Mộ Vũ hỏi: “Có điều kiện gì không?”

“Ta, đại gia trưởng và Triết thúc sẽ rời khỏi Ám Hà, về gia viện. Mong lão gia tử gửi một bức thư cho Đề Hồn Điện.” Tô Mộ Vũ chậm rãi nói.

“Gia viên?” Hai mắt Tô Tẫn Hôi híp lại: “Ngươi thật sự tin là nơi đó có tồn tại?”

“Chỉ cần đồng ý, đại gia trưởng có thể rút kiếm.” Tô Mộ Vũ không trả lời câu hỏi của Tô Tẫn Hôi, chỉ nhẹ nhàng phất tay chỉ vào Miên Long Kiếm trước mặt: “Rút kiếm ra, kế nhiệm chức vị đại gia trưởng!”

Tô Tẫn Hôi buông tẩu thuốc xuống, đứng dậy.

Tô Mục Thu nhìn Tô Tẫn Hôi một cái, trầm giọng nói: “Gia chủ, bây giờ không phải thời cơ tốt nhất để chấp chưởng Miên Long Kiếm.”

“Đúng vậy, đại gia trưởng đang khảo nghiệm ta, dù sao chỉ cầm kiếm thôi còn chưa đủ, còn phải cầm kiếm ra khỏi tòa thành này mới được.” Ánh mắt Tô Tẫn Hôi lóe lên vẻ tàn nhẫn: “Nhưng làm gì có thời cơ tốt nhất cơ chứ? Cơ hội như vậy chỉ thoáng qua trong giây lát, cho nên chỉ cầm cầm lấy, đó là thời cơ tốt nhất.” Tô Tẫn Hôi giậm mũi chân lướt tới, đứng trước mặt Tô Mộ Vũ.

Ở sảnh trong, Tô Xương Hà mỉm cười, chậm rãi tháo băng vải trên cổ tay.

“Miên Long Kiếm, ta lấy!” Tô Tẫn Hôi giơ tay phải, định cầm lấy kiếm.

Tô Mộ Vũ rất thức thời lùi lại phía sau một bước.

Nhưng ngay lúc này chỉ nghe phía ngoài gian nhà có người cao giọng quát lớn: “Đợi đã”. Mọi người quay lại, chỉ thấy một cái quan tài đen từ ngoài sân bay vào, xoay tròn trên không trung rồi rơi bịch xuống đất. Tiếp đó hai nam tử áo trắng của Mộ gia hạ xuống đất, hai người tay cầm trường kiếm, song kiếm hợp bích, chặt đứt xích sắt cột quan tài.

“Đây là!” Tô Mục Thu vốn luôn bình tĩnh cũng phải hét lên một tiếng.

“Con mẹ nó!” Nắp quan tài đen bị đá văng ra, một nam tử mặc áo quan phục màu đỏ từ trong quan tài đi ra. Hai người của Mộ gia cầm trường kiếm nhìn nhau, lập tức thu kiếm trở lại trên bức tường. Tô Mộ Vũ chăm chú quan sát nam tử áo đỏ kia, chỉ thấy nam tử kia mặc áo bào đỏ, đầu đội mũ quan, trước ngực thêu hình một con tiên hạc giương cánh bay lượn, lại thêm eo đeo đai ngọc, chân đi ủng của triều đình, ngoài diện mạo cực kỳ tuấn tú chứ không phải râu quai nón mắt trợn trừng, còn lại không khác nào Diêm La vương trong bức tranh Tết.

“Ngột ngạt chết đi được! Mộ Tử Trập đâu? Mau ra đây cho ta!” Người áo đỏ phẫn nộ quát.

“Ai dám tới làm càn trong địa bàn Tô gia ta!” Tô Trạch rút kiếm lao thẳng ra ngoài, vừa rồi Tô Mộ Vũ không dùng kiếm đã chiến thắng hắn, khiến hắn cực kỳ tức tối, giờ phút này người của Mộ gia lại lao vào quấy rối, càng khiến hắn tức điên. Hắn xuất kiếm xé tan làn mưa, trực tiếp chém thẳng vào đầu người áo đỏ.

“Cái đầu trọc to thật!” Người áo đỏ cảm thán: “Giống như quả trứng kho!” Hắn giơ tay lên, chỉ một chưởng đã nắm chặt trường kiếm của Tô Trạch, tiếp đó nhẹ nhàng đẩy một cái, trực tiếp bẻ gãy mũi kiếm hất ra ngoài, đánh úp về phía Tô Tẫn Hôi trong đại sảnh. Tô Mục Thu bước lên trước một bước, ngăn trước mặt Tô Tẫn Hôi, vung kiếm đánh rơi thanh kiếm kia: “Mộ gia điên rồi hay sao mà dám thả kẻ này ra?”

Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày, hạ giọng nói: “Người này là ai?”

“Mộ gia Mộ Từ Lăng, năm xưa đã trộm bí tịch Diêm Ma Chưởng ở chỗ đại gia trưởng, tự tiện tu luyện, kết quả là luyện tới mức bản thân người không ra người quỷ ra không quỷ, chuyện này rất huyên náo trong Mộ gia. Nhưng lúc đó chúng ta còn chưa tiến hành nghi lễ Quan Tính, cho nên không biết. Mà trước khi chúng ta gia nhập Tô gia, hắn đã bị Mộ gia nhốt lại rồi.” Tô Xương Hà từ gian nhà trong đi ra, tới bên cạnh Tô Mộ Vũ, nói đầy ẩn ý.

“Diêm Ma Chưởng?” Tô Mộ Vũ ngạc nhiên, đây là võ công độc môn mà chỉ đại gia trưởng Ám Hà mới có thể tu luyện, nhưng môn võ công này tà ác quái dị tới cực điểm, đa số thời điểm chỉ là một nghi thức truyền thừa, ví dụ như đại gia trưởng thế hệ này chưa bao giờ tu luyện môn võ công đó.

“Nhìn bàn tay hắn ấy, bên rìa bàn tay có khí đỏ quấn quanh, chứng tỏ Diêm Ma Chưởng đã có công lực tám tầng, có lẽ thực lực của người này còn trên cả gia chủ ba nhà.” Tô Xương Hà giơ tay đặt lên vai Tô Mộ Vũ, hạ giọng nói: “Đừng đứng ngây ra đó nữa, người ta có nhắm vào ngươi đâu, lại định bốc đồng đấy hả?”

Tô Mộ Vũ quay đầu sang nhìn Tô Xương Hà: “Ngươi bị thương à?”

Tô Xương Hà mỉm cười nói: “Ta và gia chủ Mộ gia Mộ Tử Trập đánh một trận, không phân cao thấp!”

Hai người hạ giọng trò chuyện với nhau, còn đám người của Tô gia ở trong sảnh cũng không để ý tới họ, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Mộ Từ Lăng trong sân, Tô Triết nhìn thanh kiếm đã gãy trong tay mình, cực kỳ kinh ngạc.

Hắn tự nhận là trong thế hệ này của Tô gia, trên phương diện kiếm thuật hắn và Tô Mộ Vũ sàn sàn như nhau, nhưng hôm nay giao chiến với người khác hai lần, hắn đều thua chỉ trong một chiêu.

“Trứng kho, ngươi muốn chết không?” Mộ Từ Lăng nhìn Tô Trạch, hai cánh mũ trên đầu khẽ rung động.

Tô Trạch căng thẳng nuốt nước miếng, không biết nên trả lời ra sao.

“Gia chủ nói, nếu lần này ngươi có thể giết chết Tô Tẫn Hôi của Tô gia, ngươi sẽ được tự do. Ngoài Ám Hà ra, thiên hạ này ngươi muốn đi đâu cũng được.” Một đệ tử Tô gia đứng trên bức tường nói.

“Mộ Tử Trập là cái thá gì mà đòi ra lệnh cho ta?” Mộ Từ Lăng vung tay, đột nhiên kéo một cái, không ngờ lại trực tiếp lôi đệ tử Mộ gia trên bức tường cách xa mười trượng xuống, tiếp đó lại giơ tay nắm lấy, trực tiếp vồ nát ngực người nọ. Máu tươi bắn lên tung tóe, rơi cả lên mặt Tô Trạch ở bên cạnh.

Mọi người ở nơi này đều trải qua vô số trận tử chiến, có sát chiêu nào chưa từng thấy, nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy người như Mộ Từ Lăng, ra tay thô bạo với tộc nhân của mình, trực tiếp giết chết đương trường. Đa số mọi người đều suy nghĩ cùng một vấn đề: nếu chiêu vừa rồi kéo bọn họ, bọn họ có thể tránh né được không?

“Mộ Từ Lăng, ngươi không sợ Trùy Tâm Cổ à!” Đệ tử Mộ gia còn lại hai chân run rẩy nhưng vẫn bạo gan hỏi.

“Lại chơi trò này.” Mộ Từ Lăng giơ ngón tay lên móc lỗ tai: “Ta thắng thì giúp ta giải cổ? Nói rồi đấy nhé?”

“Gia chủ chính miệng nói!” Đệ tử Mộ gia trả lời.

“Mộ Tử Trập tuy không phải loại tốt lành gì nhưng ta đành tin hắn một lần, giết ai đây?” Mộ Từ Lăng lấy từ trong lòng ra một quyển sổ màu đỏ.

“Gia chủ Tô gia, Tô Tẫn Hôi.” Đệ tử Mộ gia cao giọng đáp.

“Nói nhỏ chút nói nhỏ chút.” Mộ Từ Lăng cúi người, giơ ngón tay chấm máu tươi dưới đất: “Thằng nhóc vừa nãy tên là gì?”

“Mộ Thiên Lân.” Đệ tử Mộ gia trả lời.

“Nghe giống như bị phái đi chịu chết.” Mộ Từ Lăng viết ba chữ đó lên quyển sổ, sau đó nhìn sang phía Tô Trạch, ngươi tên gì?”

Lúc này Tô Trạch đã hoàn toàn ngây dại, nghe câu hỏi lập tức trả lời theo bản năng: “Tô Trạch.”

“Trạch trong sông núi hả?” Mộ Từ Lăng hỏi. Tô Trạch gật đầu, nhưng đầu vừa hạ xuống là không còn nâng lên mà trực tiếp bay từ thân hình ra ngoài.

Mộ Từ Lăng không buồn nhìn cái đầu bay đi tới một cái, tiếp tục viết lên quyển sổ: “Cũng là cái tên ra ngoài là chết.” Viết xong hai cái tên này hắn mới ngẩng đầu nhìn vào trong phòng.

“Tô Tẫn Hôi thì khác, cái tên này nghe có vẻ rất khó giết.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »