Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40267 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 81
màn 6: lập hạ một

❊ ❊ ❊

Khắp thành liễu rủ xanh mơn mởn, gió xuân khẽ thổi liễu đong đưa.

❖ ❖ ❖

“Đến ngày Lập Hạ, uống một chén Thu Lộ Bạch, đúng là không hợp cảnh, nhưng quý nhân tới Thiên Khải Thành, ai lại không uống một chén Thu Lộ Bạch kia chứ?” Nam tử áo đỏ cường tráng ngồi một mình bên cạnh chiếc bàn vuông trong Điêu Lâu Tiểu Trúc, lúc lắc bình rượu trong tay, đôi mắt nhìn nam tử trong góc: “Công tử thấy đúng không?”

Nam tử trong góc chỉ gọi một bình rượu, một món ăn nhẹ, bên cạnh bàn đặt một cây dù giấy. Nghe câu hỏi của nam tử áo đỏ, hắn khẽ lắc đầu: “Hôm nay không phải ngày Điêu Lâu Tiểu Trúc bán Thu Lộ Bạch, đáng tiếc.”

“Để ta mời ngươi uống. Chẳng qua chỉ là một bình Thu Lộ Bạch của kẻ hèn này mà thôi!” Nam tử áo đỏ giơ tay, hất bình rượu trong tay ra ngoài. Bình rượu bay thẳng về phía nam tử trong góc, mắt thấy sắp đập trung nam tử này. Còn nam tử kia chỉ khẽ nghiêng người, con mắt hơi nheo lại một chút, không ngờ bình rượu kia lập tức chậm lại. Hắn giơ tay, nắm lấy bình rượu.

“Hôm nay đóng cửa, mời các quý khách rời bàn.” Tiểu nhị của quán thấy vậy lập tức chạy ra, cao giọng hô.

Khách khứa trong quán dường như không phải lần đầu chứng kiến chuyện như vậy, không ai dò hỏi gì nhiều, đặt bạc lên bàn rồi nhanh chóng rời khỏi.

“Bèo nước gặp nhau, rượu này quý giá, nhận được thịnh tình của vị huynh đệ này, ta chỉ uống một chén.” Nam tử rót một chén rượu cho mình rồi vung tay lên, trả bình rượu lại.

“Ngươi gọi ta là huynh đệ?” Nam tử áo đỏ nắm lấy bình rượu rồi đặt mạnh xuống bàn: “Nam tử thần bí anh tuấn tiêu sái trước mặt ngươi có thể tới đây uống một chén Thu Lộ Bạch bất cứ lúc nào, ngươi có biết hắn là ai không?”

“Đại tướng quân Bắc Ly, Lôi Mộng Sát.” Nam tử kia trầm giọng nói.

“Ngươi tới từ giang hồ, đừng gọi ta là đại tướng quân. Ngươi nên gọi ta là đệ tử bị ruồng bỏ của Lôi môn Lôi Mộng Sát, hoặc là Chước Mặc công tử trong Bắc Ly bát công tử!” Lôi Mộng Sát nói xong bĩu môi cười một tiếng: “Đáng tiếc, bây giờ tuổi tác hơi lớn, gọi là công tử có vẻ không ổn Ngươi nói đúng không, Ám Hà Khôi đại nhân, Tô Mộ Vũ.”

Tô Mộ Vũ khẽ cúi đầu: “Không hổ là Chước Mặc... tiên sinh?”

“Ha ha ha ha ha. Hai chữ tiên sinh thật không dám nhận, tuy ta xuất thân từ học đường nhưng không có học vấn gì. Nghe nói ngươi từng kề vai chiến đấu với con gái ta, hai người các ngươi luôn gọi nhau ngang hàng? Gọi ta một tiếng thúc thúc là được?” Lôi Mộng Sát cười nói.

Tô Mộ Vũ bất đắc dĩ thở dài: “Cứ gọi ngài là Chước Mặc công tử thì hơn, tuy con gái đã là Kiếm Tiên, nhưng Lôi tướng quân vẫn giữ tâm tính thiếu niên, vẫn có thể gọi là công tử.”

“Không tệ, nói đi, hôm nay tới tìm ta có chuyện gì?” Lôi Mộng Sát uống chén rượu. “Tuy Ám Hà các ngươi không phải hạng tốt lành gì, nhưng nghe nói ngươi cũng không tệ, một số bằng hữu tham gia trận chiến đối phó với Ma giáo đều khen ngợi ngươi không tiếc lời. Miễn là ngươi không nhờ ta giúp mấy chuyện giết người linh tinh, có lẽ ta có thể giúp ngươi. Nhưng thời gian của ta không nhiều lắm, chẳng bao lâu nữa ta lại phải dẫn quân xuất chinh rồi.”

“Chước Mặc công tử, ngài sai rồi, ta tới Điêu Lâu Tiểu Trúc chỉ là để uống rượu của nơi này, ta không biết ngài ở đây.” Tô Mộ Vũ bình tĩnh nói.

Khóe miệng Lôi Mộng Sát giật giật mấy cái, hắn lại cúi đầu uống một chén rượu: “Ồ, thế à? Hóa ra là ta tự tác đa tình. Vậy ngươi tới Thiên Khải Thành là...”

“Ám Hà đã có đại gia trưởng mới, ta không còn là Khôi, tới Thiên Khải Thành cũng chỉ là trở lại chốn cũ.” Tô Mộ Vũ trả lời.

Đôi mắt Lôi Mộng Sát hơi nheo lại: “Trở lại chốn cũ? Tô công tử từng tới Thiên Khải Thành?”

“Khi ta còn rất nhỏ, từng theo phụ thân tới đây một lần.” Tô Mộ Vũ đặt một thỏi bạc vụn lên bàn: “Đa tạ Chước Mặc công tử đã khoản đãi, cho ta uống Thu Lộ Bạch lừng danh thiên hạ. Rượu rất ngon, không uổng danh tiếng.” Nói xong Tô Mộ Vũ cầm cây dù bên cạnh bàn lên, ra khỏi Điêu Lâu Tiểu Trúc.

Lôi Mộng Sát vuốt ve chén rượu trong tay, ý cười trên mặt từ từ biến mất: “Chấp Tán Quỷ Tô Mộ Vũ, đúng là ghê gớm.”

Tô Mộ Vũ cứ thế cõng cây dù giấy đi lại trong Thiên Khải Thành. Hắn đi vào sòng bạc đệ nhất thiên hạ Thiên Kim Thai, lặng lẽ đặt tấm ngân phiếu một ngàn lượng lên chữ “Tiểu” trên chiếu bạc.

“Công tử, trông ngài rất lạ mắt, lần đầu tiên tới đây à?” Một nam tử gầy gò hốc mắt thâm lõm hỏi.

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Nghe đại danh Thiên Kim Thai đã lâu, hôm nay tới xem thử.”

“Đến xem? Đặt thẳng một ngàn lạng bạc trắng?” Nam tử cả kinh nói: “Vừa tới đã định trảm long?”

“Thế nào là trảm long?” Tô Mộ Vũ nghi hoặc.

“Ngươi nhìn chữ viết trên cái thẻ gỗ này, đó là điểm số từ nãy đến giờ. Bây giờ đã tám lần liên tục là đại, bây giờ ra một tiểu sẽ là trảm long. Từ lần thứ năm vừa rồi đã có người bắt đầu trảm long, giờ thì đám người ấy đều thua sạch rồi. Theo ta thấy, ngươi nên...” Nam tử kia hạ giọng khuyên nhủ.

Nhà cái khẽ ho khan một tiếng: “Mua rồi thì bỏ tay.”

Nam tử kia vội vàng nói: “Nghe ta, đổi đại đi! Trảm long chết hết rồi!”

“Thì bỏ tay.” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.

“Ài... tiền này chẳng thà tặng cho ta.” Nam tử kia lắc đầu.

“Mở!” Nhà cái mở hộp, chỉ thấy ba viên xúc xắc lần lượt là ba, ba, hai. “Tám điểm, Tiểu!”

Nam tử đứng bên cạnh xem cả kinh: “Cái vận đánh cược của huynh đệ cứng thật.”

“Đa tạ.” Tô Mộ Vũ cầm lấy hai tấm ngân phiếu một ngàn lượng trên bàn rồi quay người rời khỏi.

Nam tử vừa rồi trợn mắt há hốc mồm, giơ ngón tay cái: “Thấy được là ngừng, đây là cao thủ.”

Trong gian nhã các, nam tử mập mạp vung quạt xép nhìn theo hướng Tô Mộ Vũ vừa đi khỏi, nói đầy ẩn ý: “Người này không bình thường., ai vậy?”

“Từ khi hắn vào cửa, thuộc hạ đã phái người điều ra lai lịch của hắn, trước mắt còn chưa có đáp án.” Người hầu bên cạnh trả lời.

“Đồ Nhị!” Nam tử quát khẽ một tiếng.

Nam tử vốn đang ngồi ngủ gà ngủ gật bên cạnh giật mình, mở choàng hai mắt: “Chuyện gì vậy? Ta đang nghe hát trong mơ mà! Quấy nhiễu giấc mộng đẹp của ta, cẩn thận ta đánh ngươi!”

“Cô nương mà ngươi thích đã đi rồi, sẽ không trở lại. Bây giờ trượng phu của cô ấy là thành chủ Tuyết Nguyệt Thành, ngươi ngoan ngoãn học chút bản lĩnh đi, sau này còn tiếp nhận gánh nặng Thiên Kim Thai từ tay ta.” Nam tử kia ngoài cười trong không cười nói: “Người bên dưới kìa, đi điều tra hắn, lai lịch.”

“Không phải ngày mưa mà lại cõng dù? Một kẻ kỳ quái.” Đồ Nhị nhìn thoáng qua nam tử bên dưới, ngáp một cái, đẩy cửa xuống lầu.

Tô Mộ Vũ bước khỏi Thiên Kim Thai, liếc khẽ về phía sau, tiếp đó mỉm cười, tiếp tục đi tới vị trí tiếp theo. Nửa canh giờ sau, Tô Mộ Vũ dừng chân trước một khoảng sân lớn, Đồ Nhị theo dõi tới đây cũng cả kinh, hạ giọng mắng: “Đúng là xui xẻo, sao cái gã này lại đến....”

“Học đường.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »