Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40098 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 11
màn 1: kinh trập (10)

❊ ❊ ❊

Trong giấc mơ đen tối và dài dẵng.

Giấc mơ đó không có ánh sáng, không có người, chỉ có âm thanh. Tiếng kêu khóc thảm thiết tuyệt vọng, tiếng thút thít ai oán, tiếng cười âm trầm đáng sợ, đủ loại âm thanh tụ tập lại, khiến người ở trong đó như chìm vào địa ngục.

“Tà ma ngoại đạo!” Người đang mơ cao giọng quát lớn.

“Chúng ta là tà ma ngoại đạo, chẳng lẽ Ám Hà nhà ngươi là danh môn chính phái?” Một âm thanh pha lẫn cả nam nữ già trẻ vang lên từ khắp bốn phương tám hướng.

Chẳng qua chỉ là một số ma chướng, nâng đao lên chém là được, cũng như mỗi lần trước đây!

Người đang mơ khẽ cúi đầu, đặt tay lên trường kiếm bên hông, sau đó hắn ngây ngẩn cả người.

Trường kiếm đã đứt, chỉ còn chuôi kiếm.

Những âm thanh đó chậm rãi biến đổi thành từng bộ xương khô, đánh về phía hắn.

“Hây a!” Lão già mồ hôi đầy đầu quát khẽ một tiếng, tỉnh dậy khỏi giấc mộng, hắn nhoài nửa người dậy, đặt một tay lên thanh Miên Long Kiếm bên hông.

Đám người Bạch Hạc Hoài ở bên ngoài nghe tiếng quát này, vội vàng xoay người lao vào trong phòng, chỉ thấy đại gia trưởng để trần nửa người trên, thân thể cơ bắp cuồn cuộn, sát khí bừng bừng, khi ngẩng đầu nhìn bọn họ, ánh mắt như ngọn lửa hừng hực.

Mộ Vũ Mặc vội vàng đảo mắt nhìn trong phòng, nhưng phát hiện không có dấu vết chiến đấu, trên trần nhà cũng không có dấu hiệu tổn hại gì, cô nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”

“Ra ngoài!” Đại gia trưởng quát khẽ.

Bạch Hạc Hoài vỗ vai Mộ Vũ Mặc: “Mộ tỷ tỷ ra ngoài trước đi, chắc là liều lượng thuốc mà ta dùng có vấn đề, để ta kiểm tra cho đại gia trưởng.”

Mộ Vũ Mặc nhìn đại gia trưởng một cái, gật đầu, lập tức lùi ra ngoài.

Bạch Hạc Hoài vung nhẹ cánh tay, ba mũi châm bạc nảy lên không trung, cô giơ ngón tay búng nhẹ, châm bạc lại cắm vào trước ngực đại gia trưởng. Đại gia trưởng theo đó thở một hơi dài, cuối cùng khí lực cũng phát tiết, thanh kiếm rơi xuống đất, đại gia trưởng tựa người vào tường, lau mồ hôi trên trán.

Bạch Hạc Hoài đi tới bên cạnh đại gia trưởng, cười nói: “Hóa ra là đại gia trưởng gặp ác mộng?”

Sắc mặt đại gia trưởng hơi hòa hoãn lại: “Hạc Hoài, đời này ngươi đã cứu bao nhiêu người?”

Bạch Hạc Hoài khẽ nhíu mày: “Làm sao mà nhớ được.”

“Đời này ta đã giết tám trăm ba mươi hai người. Cứ giết một người là ta ghi lại trong lòng, những người này thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của ta.” Đại gia trưởng chậm rãi nói. “Rất nhiều người ta còn không nhớ hắn là ai, nhưng tận đáy lòng có một âm thanh nói với ta, đây là người ta đã giết.”

Bạch Hạc Hoài suy nghĩ một chút: “Thế có phải theo thời gian trôi qua, trong giấc mơ sẽ càng ngày càng nhiều không?”

Sắc mặt đại gia trưởng thoáng chút âm trầm: “Ngươi nói là, ta già rồi?”

Bạch Hạc Hoài nở nụ cười, khoát tay áo: “Đại gia trưởng nghĩ nhiều quá rồi, đối với những thầy thuốc chúng ta, đây chỉ là thay đổi bình thường mà thôi.”

Đại gia trưởng lấy tẩu thuốc bên mép giường lên, châm thuốc lá trong đó: “Thật ra ta không sợ những giấc mơ như vậy, bất cứ lần nào trước đây, ta luôn cầm đao trong tay, chém tan giấc mơ đó thành từng mảnh. Ta đã giết bọn chúng một lần, đương nhiên cũng có thể giết bọn chúng lần nữa! Bất luận trong giấc mơ hay trong hiện thực đều không có gì khác biệt!”

Thời khắc này, sát khí đột nhiên lộ ra trên người đại gia trưởng khiến Bạch Hạc Hoài như nhìn thấy sát thần năm xưa, nhưng đến lúc đại gia trưởng hút thuốc, sát khí trên người lại nhanh chóng tiết ra, ông nói đầy ẩn ý: “Nhưng bây giờ, khi ta rút kiếm, kiếm của ta đã đứt.”

Sau khi im lặng một lúc lâu, đại gia trưởng mới lẩm bẩm: “Phải bảo Mộ Vũ mau chóng trở về.”

Bạch Hạc Hoài lập tức phản ứng lại: “Kiếm trong tay đại gia trưởng là chỉ Khôi đại nhân?”

Đại gia trưởng khôi phục tinh thần, lại phát hiện vừa rồi mình thất bại, ông lại hít một hơi thuốc rồi nói: “Mộ Vũ đúng là thanh kiếm tốt nhất trong tay ta mấy năm gần đây, nếu có hắn ở bên cạnh, đúng là ta sẽ yên tâm hơn một chút.”

“Xem ra đúng là người đáng tin cậy.” Bạch Hạc Hoài gật đầu: “Đúng rồi, vẫn luôn muốn hỏi đại gia trưởng một câu. Đại gia trưởng, ngươi họ gì?”

Đại gia trưởng nheo mắt lại: “Ngươi có biết không, trong Ám Hà, câu hỏi này là một cấm kỵ?”

“Vì sao?” Bạch Hạc Hoài truy hỏi.

“Đại gia trưởng thống lĩnh ba gia tộc, phải đảm bảo tuyệt đối công bằng chính trực, nhưng trước khi trở thành đại gia trưởng, nhất định phải là người trong ba gia tộc, cho nên chuyện bất công là khó mà tránh được. Vì vậy các thế hệ đại gia trưởng khi nhận Miên Long Kiếm sẽ bị cưỡng ép xóa đi họ tên, từ nay về sau hắn không còn là người trong ba gia tộc nữa mà chỉ là đại gia trưởng.” Đại gia trưởng chậm rãi hút thuốc, làn khói dần dần lan tỏa trong căn phòng. “Nhưng ta có thể nói cho ngươi ta họ gì.”

“Ta họ Mộ, trước khi trở thành đại gia trưởng, ta tên là Mộ Minh Sách.”

“Mộ Minh Sách.” Bạch Hạc Hoài lẩm bẩm theo.

“Đã lâu rồi không nhắc tới cái tên này.” Đại gia trưởng mỉm cười: “Xa xôi như chuyện của kiếp trước vậy.”

“Hóa ra là họ Mộ, ta còn tưởng đại gia trưởng họ Tô cơ.” Bạch Hạc Hoài mỉm cười.

Đại gia trưởng nhướn mày: “Là vì ta cực kỳ tín nhiệm Mộ Vũ à?”

“Lúc đầu là vậy, nhưng hôm nay nghe Vũ Mặc tỷ tỷ nói Khôi đại nhân là kẻ vô danh?” Bạch Hạc Hoài lấy từ trong hòm thuốc ra một nén hương, châm lửa rồi cắm lên lư hương.

Con ngươi của đại gia trưởng co lại: “Ồ? Hạc Hoài ngươi còn biết về kẻ vô danh nữa à? Chuyện này cũng là sư phụ kể cho ngươi? Đây là chuyện bí ẩn nhất Ám Hà đấy.”

“Chỉ nhắc qua thôi, nếu đại gia trưởng không muốn đề cập tới thì không nói nữa là được.” Bạch Hạc Hoài đáp qua loa.

“Ngươi nói tiếp đi, sư phụ ngươi đã nói với ngươi những gì?” Đại gia trưởng hỏi.

“Sư phụ nói, Ám Hà các ngươi chia làm ba họ, Mộ, Tạ Tô. Người của ba gia tộc này đã được truyền thừa suốt trăm năm, tập hợp thành tổ chức sát thủ đệ nhất thiên hạ Ám Hà. Trăm năm qua ba gia tộc truyền thừa đời đời nhưng không phải con cháu nào cũng có thiên phú trở thành sát thủ, mà trong những nhiệm vụ ám sát nguy hiểm, cũng có nhiều thành viên thiệt hại. Dần dà, con cháu trong ba gia tộc đã không đủ cho Ám Hà các ngươi phát triển. Cho nên Ám Hà các ngươi mở kế hoạch ‘kẻ vô danh’. Các ngươi phái các cao thủ thu thập trẻ mồ côi căn cốt ưu tú trong khắp thiên hạ. Các ngươi đưa lũ trẻ này về tổng bộ Ám Hà, cho vào trong trường học tên là lò luyện để chúng học tập kỹ thuật giết người. Cứ sau sáu năm là lại tiến hành khảo nghiệm một lần, một tổ hai mươi người, để bọn họ vào Quỷ Khốc Uyên, cho bọn họ tử dấu trong đó, người thắng lợi cuối cùng sẽ được cử hành ‘lễ ban họ’, được ban cho tên và một trong ba họ ‘Tô, Tạ, Mộ’.” Bạch Hạc Hoài nói xong, xoay người nhìn về phía đại gia trưởng.

Đại gia trưởng cũng nhìn cô, ánh mắt cực kỳ bình tĩnh nhưng lời nói lại hết sức kinh khủng: “Ngươi có biết không, chỉ riêng mấy lời vừa rồi thôi đã đủ cho Ám Hà truy sát ngươi tới chân trời góc bể.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »