Sau khi nghi thức hôn lễ kết thúc, người dẫn chương trình tuyên bố tiệc bắt đầu.
Lâm Minh Phương trở lại sau một lúc lâu, cậu ta thấy Ngưu Cát ở đây cũng không mấy ngạc nhiên, liền ngồi vào chỗ trống cuối cùng. Thấy Lục Ngôn và Lam Vật Ngữ đang tán gẫu, cậu ta trêu chọc: "Tôi mới đi chưa đầy nửa tiếng, hai người đảng ngầm này đã bắt được liên lạc với nhau rồi à?"
Lam Vật Ngữ vừa thấy Lục Ngôn nói chuyện hào sảng, trong lòng đã bớt đi sự khinh thị. Cái tính kiêu ngạo tiểu thư của cô gái này vừa thu lại, việc trò chuyện cởi mở tự nhiên là chuyện tốt mà bất cứ chàng trai trẻ nào cũng không thể từ chối. Mà kiến thức uyên bác của Lục Ngôn không nghi ngờ gì chính là chất xúc tác để cuộc trò chuyện diễn ra suôn sẻ. Cho nên sau khi hai người bắt đầu tiếp xúc cẩn trọng, không mất bao lâu, vậy mà đã bắt đầu khẽ bàn luận về ảnh hưởng của khủng hoảng nợ công châu Âu đối với thị trường kinh tế châu Á.
Mã Ba đứng một bên cười đến tê dại cả mặt.
Nghe lời đùa thiện chí của Lâm Minh Phương, Lục Ngôn và Lam Vật Ngữ lúc này mới dừng cuộc trò chuyện, nhìn nhau cười, lại cảm thấy đối phương có một sự thân thiết quen thuộc một cách khó hiểu.
Khi bắt đầu tiệc, Mã Ba cố ý khấy động không khí, cùng với hai nam sinh bên cạnh cổ vũ, không ngừng ép rượu. Lâm Minh Phương là đối tượng bị chú ý nhất, mặc dù anh ta hết lần này tới lần khác từ chối, nhưng vẫn luôn bị mời rượu. Lục Ngôn không quan tâm tới họ, ngồi nói chuyện riêng với Ngưu Cát về tình hình sau khi chia tay.
Uống đến ly thứ năm, Lâm Minh Phương dùng tay che miệng ly, vội lắc đầu: "Đừng rót nữa, để tôi hoãn một chút..." Tịch Phương Hà vội gắp cho anh ta một miếng thức ăn.
Mã Ba thấy Lâm Minh Phương quyết ý, cũng không ép nữa, mũi nhọn liền chuyển sang phía Lục Ngôn: "Lục Ngôn, bạn học bao năm, nay mới gặp lại, đêm nay không say không về nhé? Nào, tôi kính cậu một ly!"
Lục Ngôn có thể cảm nhận được địch ý Mã Ba tỏa ra, nhưng không biết địch ý này từ đâu mà có. Cậu phải lái xe, vốn không nên uống nhiều, chỉ là cũng không muốn làm mất mặt Mã Ba, bèn nâng ly đề nghị: "Vậy, mọi người cùng uống ly này nhé?"
Mã Ba không chịu: "Tôi kính là tôi kính, cùng uống là cùng uống, sao có thể trộn lẫn vào nhau? Chẳng lẽ là xem thường anh em tôi sao?"
Lục Ngôn không muốn tranh chấp với hắn, nâng ly cạn sạch.
Ai ngờ rượu trong ly chưa rót đầy, một người bạn học khác liền lập tức muốn cùng Lục Ngôn uống một ly. Thấy ánh mắt hắn cố tỏ ra chân thành kia, Lục Ngôn mới biết lúc nãy khi mình và Lam Vật Ngữ đang nói chuyện nhỏ, Mã Ba và hai người bạn học khác đã thì thầm to nhỏ với nhau là vì mục đích gì.
Hóa ra là muốn chuốc say cậu, để cậu mất mặt xấu hổ.
Lục Ngôn uống xong với hắn, đưa tay chặn ly rượu của người thứ ba lại. Cậu đặt chai rượu trên bàn ra trước mặt mình, chỉ vào cái ly nhỏ đựng rượu trắng, cười ha hả nói: "Ly thế này uống không đã, lớp trưởng đại nhân, tôi thấy anh cũng là người yêu rượu, người uống rượu, thích nhất là cảm giác rượu vào họng, dư vị thuần hương kéo dài, tôi có một đề nghị, anh xem có khả thi không?"
Mã Ba đang mong chờ cảnh Lục Ngôn say khướt, nghe vậy hỏi: "Đề nghị gì?"
Lục Ngôn khui chai rượu, rồi chỉ vào chai rượu trắng trước mặt Mã Ba, nói: "Bia uống đã là phải uống cả chai, rượu trắng uống sướng cũng phải uống cả chai, tôi thấy lớp trưởng cũng hảo rượu, chi bằng cùng tôi đấu rượu, Đấu tửu thập thiên tứ hoan hước!"
Mã Ba nhìn chai Kiếm Nam Xuân 52 độ trước mặt mình, không khỏi sợ hãi, thoái thác: "Cốc rượu này xuống bụng, không phải cháy hỏng ruột sao?" Lục Ngôn thấy hắn thoái thác vẫn nhiệt tình mời mọc, Mã Ba sợ tới mức lắc đầu nguầy nguậy, chỉ nói: "Cậu nếu thèm rượu thì tự uống đi, tôi không uống đâu..."
Lục Ngôn cùng những người bên cạnh cười ha hả: "Lão lớp trưởng, chắc anh quên rồi, tôi là người không biết uống một giọt rượu nào..."
Cười xong, Lục Ngôn đưa ly thủy tinh về phía Từ Tuyết Mai, sai bảo: "Tôi vẫn nên uống nước cam với các chị em thôi, giàu dinh dưỡng, làm đẹp da..."
Từ Tuyết Mai vặn nắp bình nước cam trên bàn, rót cho cậu, cũng không để ý sự tùy tiện của Lục Ngôn: "Lục Ngôn, da cậu còn đẹp hơn cả tôi, có phải do thường xuyên uống nước cam không?"
Lục Ngôn mỉm cười không đáp, lúc này cô dâu chú rể đi tới mời rượu, mọi người thi nhau đứng dậy chúc mừng.
Có màn kịch này, Mã Ba tự nhiên cũng không còn ép rượu nữa, chỉ cúi đầu ăn cơm, cẩn thận che giấu vẻ hận thù trong mắt: Hắn tốn bao công sức mới tạo được mối quan hệ với Từ Tuyết Mai, vậy mà con nhỏ này hai ngày nay lại phản thường không thèm để ý đến hắn; Lam Vật Ngữ trong mắt hắn như nữ thần, đối với đa số bạn học đều không nể mặt, vậy mà duy chỉ khi nhắc đến Lục Ngôn, cô ấy lại có chút thất thần.
Tất cả mọi thứ đều là do tên Lục Ngôn này gây ra.
Cái gọi là thù hận, vốn dĩ đã có chút không có nguyên do.
Khi tiệc tàn, Đỗ Phong Thu tới thông báo với mọi người, cậu ta đã đặt một phòng VIP lớn tại KTV Đế Địch, 40 người bạn học tới hôm nay đừng đi đâu, kết thúc ở đây thì chuyển chiến sang quán bar.
KTV Đế Địch là hộp đêm lớn nhất huyện lỵ, nằm ngay cuối con phố khách sạn Sam Giang, không xa lắm. Mấy bàn gần đó đều là bạn học và bạn bè của Đỗ Phong Thu, đồng thanh đồng ý. Lục Ngôn lại thấy hơi kỳ lạ: Đêm tân hôn tốt đẹp, động phòng hoa chúc, Đỗ Phong Thu không lo tận hưởng, lại đi chơi bời với đám người này làm gì?
Trong lòng thì thầm oán trách, Lục Ngôn không mở miệng nói gì.
Lâm Minh Phương vì chuyện Lục Ngôn nói với anh ta buổi chiều, bề ngoài thì bình tĩnh, nhưng trong lòng nóng như lửa đốt, luôn muốn tìm cơ hội báo cáo cho Hám Văn Hán. Lúc rảnh rỗi trong tiệc, Lục Ngôn đưa cho Lâm Minh Phương số điện thoại của Lão Cảnh, anh ta liền tranh thủ ra ngoài liên lạc, nhận được câu trả lời khẳng định, thấy ông chủ nhà mình đi xuống lầu cùng Bí thư huyện ủy Lý Duy Quốc, Huyện trưởng Vệ Chấn Đông và đám lãnh đạo, liền lập tức cáo lỗi đi theo.
Tiễn những vị lãnh đạo này xong, Đỗ Phong Thu lau mồ hôi đi tới chào hỏi những người vẫn còn chưa thỏa mãn, rời tiệc chuyển chiến sang hộp đêm.
Lục Ngôn nhìn những người bạn học cũ xa lạ bên cạnh, cũng không biết tình trạng hiện tại của họ như thế nào, cũng giống như người khác không quan tâm cậu lúc này ra sao vậy. Nghĩ lại, có cơ hội được gần gũi với con trai Phó huyện trưởng, đa số mọi người đều không muốn bỏ lỡ mà rời đi.
Tuy nhiên Lục Ngôn lại không để ý đến những chuyện nhàm chán này, thân là Siêu Năng Giả, cậu dường như không cần phải như người thường, tốn sức dệt mạng lưới quan hệ, vòng bạn bè để đạt được sự thành công mà năng lực và tinh lực mình không với tới được.
Mục tiêu số một của Siêu Năng Giả, chính là tu thân.
Nhưng Ngưu Cát, Tịch Phương Hà, Từ Tuyết Mai... lại hết sức kéo Lục Ngôn đi cùng, ngay cả Lam Vật Ngữ vốn không thích những nơi náo nhiệt cũng nói: "Sắp cuối năm, bạn học bạn bè tản mát khắp nơi đều đã ở đây, lần sau gặp lại không biết đến bao giờ, cùng đi thôi, coi như làm kỷ niệm." Được thuyết phục như vậy, Lục Ngôn mới bỏ ý định rời đi, không muốn làm mất hứng.
Đế Địch cách đây không xa, mọi người thu dọn đồ đạc tùy thân, rồi thong dong di chuyển dưới sự dẫn dắt của vài người chủ trì.
Kinh tế huyện lỵ mãi không phát triển lên được, nhưng ngành giải trí lại rất thịnh vượng. Không đi mấy bước đã đến hộp đêm Đế Địch, trực tiếp lên phòng VIP lớn tầng ba, trong không gian rộng lớn, những chiếc ghế sofa rải rác từng tốp, trang trí và thiết bị hình ảnh bên trong không thua kém gì các thành phố lớn như Giang Thành.
Người có mặt đều tụm năm tụm ba chào hỏi rồi ngồi xuống, trong số này ngoài bạn học của Đỗ Phong Thu ra, còn có vài người bạn và đối tác làm ăn của cậu ta. Đỗ Phong Thu từ sau khi tốt nghiệp đã về huyện tiếp quản công ty lâm nghiệp tư nhân lớn nhất huyện Tĩnh Bình từ tay cậu của mình, đừng nhìn cậu ta béo phì, cũng là một nhân vật có thủ đoạn, có đầu óc.
Người quen đương nhiên ngồi cùng nhau, ngoại trừ một bộ phận người ở lại quê hương phát triển, những người khác phần lớn đều là về quê ăn tết nên tranh thủ đến, ngồi xuống cũng là chém gió chuyện trên trời dưới biển, khoe khoang sự phi thường và cảnh ngộ của mình, sau đó thông qua những người bạn học làm ăn kém hơn để thể hiện sự ưu việt của bản thân.
Lục Ngôn lại hơi chán ngán buổi họp lớp đã biến chất này. Chưa nói đến người khác, chỉ riêng trong mấy chục người bạn học này, người học cùng lớp với Lục Ngôn đã không nhiều, người hợp tính cách lại càng ít. Cậu bèn cùng Ngưu Cát ngồi ở góc, cầm ly rượu trò chuyện.
Nhạc dạo vang lên, có một cô gái trên sân khấu bắt đầu hát bài Bút Ký, giọng hát khá ổn, từng câu từng chữ phát âm cũng chuẩn, Ngưu Cát cứ nhìn chằm chằm về phía đó, đến mức Lục Ngôn nói chuyện với cậu ta mà cũng không thèm để ý. Giữa phòng VIP nhỏ có một sàn nhảy không lớn lắm, theo tiếng nhạc vang lên, có mấy người đàn ông bắt đầu mời nữ sinh lên nhảy.
Lục Ngôn nhìn cô gái đang hát, hỏi Ngưu Cát: "Đây chẳng phải là Hạ Tiểu Mẫn lớp 1-4 sao?"
Ngưu Cát gật đầu, ánh mắt không dời đi.
Lục Ngôn thấy vẻ mặt si mê của Ngưu Cát, thầm thấy vô vị, lắc lắc ly bia màu vàng, ánh đèn biến ảo chớp tắt kỳ ảo. Cậu không biết Ngưu Cát và Hạ Tiểu Mẫn này rốt cuộc có câu chuyện gì, cũng không muốn tìm hiểu, người khác có cuộc sống của người khác, không đến lượt cậu phải bận tâm.
Lục Ngôn đứng dậy đi tìm nhà vệ sinh, nhà vệ sinh trong phòng hát đã đầy người, bèn chạy ra nhà vệ sinh lớn ở tầng đó. Khi cậu đang đi vệ sinh trong buồng, cửa nhà vệ sinh mở ra, mấy người đi vào, Lục Ngôn không để ý, đang định đẩy cửa bước ra thì truyền đến tiếng của một người đàn ông: "Mã Ba này, cô nàng của cậu sao cả đêm nay mắt cứ dán vào thằng nhóc Lục Ngôn kia thế? Có phải cậu không được không đấy, coi chừng em Tiểu Mai chưa đến tay đã theo người khác rồi."
Người này trêu chọc, lại nói ra tên của Lục Ngôn. Lục Ngôn đang đặt tay lên tay nắm cửa nhà vệ sinh liền thu lại.
Giọng này là của một bạn học cùng bàn lúc nãy, Lục Ngôn đến tên hắn còn quên, chỉ nhớ biệt hiệu là "Nhị Bản Đặng" - vì không học cùng lớp với Lục Ngôn nên cũng chỉ biết biệt danh.
Mã Ba gằn giọng: "Mẹ kiếp, con gái là cứ thích trai đẹp. Lục Ngôn trông như mặt búng ra sữa, tự nhiên sẽ thu hút con gái thôi. Nhưng trông đẹp trai thì được tích sự gì, cái thằng Lục Ngôn nghèo kiết xác, bộ dạng nghèo hèn kia..." Nhị Bản Đặng lập tức phản bác: "Cậu nhìn đâu ra nó nghèo hèn? Người ta mặc cái áo khoác là hiệu 4G, Givenchy đó, là thương hiệu thế giới đấy, sao mà nghèo?"
Tiếng xả nước vang lên, Mã Ba phóng đại nỗi lòng: "Givenchy cái con khỉ, tủ quần áo nhà tôi còn ba bộ Giorgio Armani kia kìa, hai trăm tệ một bộ. Cậu biết không, tôi thấy Lục Ngôn một mình ngồi vỉa hè ăn phở, ăn một mình mấy bát lớn, cái bộ dạng như chết đói đó... mấy cậu không thấy thôi, nhìn thảm hại hết chỗ nói."
"Cũng phải, thằng này học hành không đến nơi đến chốn đã chạy ra ngoài, có gì tiền đồ đâu..." Một người khác phụ họa.
"Một thằng làm thuê, giả vờ cái con khỉ gì..."
Mấy người tha hồ phát huy trí tưởng tượng, dìm hàng Lục Ngôn một trận. Đang nói hăng say, đột nhiên hạ thân lạnh toát, không biết từ lúc nào, nước tiểu đã vãi hết ra quần, ướt sũng một mảng lớn, trong chốc lát mùi khai bốc lên. Đang lúc họ kinh ngạc khó hiểu, Lục Ngôn đẩy cửa bước ra, thản nhiên rửa tay ở bồn rửa mặt, lặng lẽ rời đi.
Quay lại phòng hát ngồi một lát, mới thấy ba tên này bước vào một cách chật vật.
Lúc này không có ai hát, chỉ đang phát nhạc nhảy, hơn mười đôi nam nữ đang xoay chuyển trên sàn nhảy. Lúc này Ngưu Cát đã bình phục, không còn nhìn về phía Hạ Tiểu Mẫn trong nhóm nữ sinh không xa nữa. Lục Ngôn biết Ngưu Cát là người thôn Đông Lâm, giới Thanh Sơn, bèn hỏi về chuyện Hắc Trúc Câu.
"Thực ra thôn Đông Lâm không phải là nơi gần Hắc Trúc Câu nhất, nơi gần nhất gọi là thôn tự nhiên Tư Nam, cũng là đội 6 của thôn Đông Lâm. Thầy Bành Tỉnh Trung mà cậu nói tôi có biết, cũng từng dạy tôi. Thầy ấy ở thôn chúng tôi lâu lắm rồi, cứ sống một mình trên sườn núi phía đông vách đá Ván Trượt, kỳ quặc lắm, nhưng trình độ thì thực sự rất giỏi."
Ngưu Cát chỉ sống ở thôn Đông Lâm lúc nhỏ, sau đó chuyển đến hương Nghĩa Mông, nên ít về, cậu nghi hoặc hỏi: "Sao lại nhắc chuyện này? Tôi nghe nói hè năm kia có đội khảo sát từ Yến Kinh đến mất tích trong đó, sau đó tổ chức nhân lực tìm kiếm mấy lần, đều vì từ trường mất tác dụng, chướng khí và lạc đường, cuối cùng bỏ cuộc. Sau đó nghe nói từ thành phố đến huyện, khối người bị phê bình..."
Lục Ngôn hơi lạ: "Giới Thanh Sơn khó nhằn đến vậy sao?"
Ngưu Cát dùng ngón tay chấm chút bia, rồi vẽ bản đồ trên bàn trà thủy tinh làm mẫu cho Lục Ngôn: "Mười vạn đại sơn do dãy núi Ngũ Mông, Đại Lâu, Vũ Lăng, Miêu Lĩnh - những dãy núi hoành đoạn này hợp lại mà thành. Giới Thanh Sơn là cửa ngõ phía đông của mười vạn đại sơn, phần thân chính bên trái núi Ngũ Mông, tây bắc cao đông nam thấp, khúc khuỷu gồ ghề, đỉnh núi kỳ dị nhô ra, rừng rậm rạp, lại là địa hình Karst điển hình, đá vôi bao phủ, đâu đâu cũng là hang động, thạch nhũ, măng đá, cột đá, sông ngầm, rừng đá... Dãy núi mà chúng tôi thường hay chơi và leo lên là sườn đông của giới Thanh Sơn, nơi có nhiều người ở nhất. Đỉnh Tây Sương về phía tây kéo dài hai trăm dặm, dấu chân người hiếm thấy, thủy lục không thông, vật chủng đa dạng, có mãnh thú, có rắn độc, lại vì có từ trường hỗn loạn tự nhiên nên phương hướng của con người trở nên cực kỳ tồi tệ, gần như không ai có thể vào trong đó mà quay về an toàn."
Lục Ngôn cười ha hả: "Tôi lại quen một người, từng đến Hắc Trúc Câu..."
Đang nói chuyện, bỗng hương thơm phả vào mặt, Từ Tuyết Mai dẫn theo Lam Vật Ngữ tới ngồi cạnh, Từ Tuyết Mai chớp chớp đôi mắt sáng hỏi: "Hai người đàn ông to xác đang bàn chuyện gì thế?"
Họ trước đó ngồi phía đông phòng VIP lớn, nơi đó đông người náo nhiệt, là tâm điểm của đám đông. Lúc này qua đây, không ít người nhìn về phía này. Lục Ngôn không khỏi kỳ lạ hỏi lại: "Sao hai người lại qua đây?"
Từ Tuyết Mai bóp mũi nói: "Mã Ba lớn chừng ấy tuổi rồi còn đái dầm, mùi khai không chịu nổi, tôi trốn hắn thôi; còn Vật Ngữ, người mời cô ấy nhảy nhiều quá, không muốn đối phó nên mới trốn vào cái góc này của các cậu đây!"
Lục Ngôn nhìn ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua của mấy người đàn ông ở xa, không khỏi cười khổ: "Hai người không biết chúng tôi sở dĩ là 'góc' vì tôi và Ngưu Cát không gây chú ý; còn hai mỹ nữ cấp hoa khôi dù ở đâu cũng là những ngôi sao sáng nhất trong đám đông, sao có thể tồn tại từ 'góc' này chứ?"
Lam Vật Ngữ uống chút rượu, ánh mắt sáng rực có chút quyến rũ, cô thở ra hơi rượu nhàn nhạt nói: "Cậu muốn đuổi bọn tôi đi à?" Ánh mắt liếc ngang, lại có loại sức hút làm xao xuyến lòng người.
Ngưu Cát lập tức không chịu nổi, cười ha hả trả lời câu hỏi trước đó: "Không... chúng tôi đang nói chuyện Hắc Trúc Câu, Lục Ngôn rất hứng thú với nơi đó, muốn đến đó chơi một chút!"
"Hắc Trúc Câu á? Tôi cũng từng nghe nói qua, nhưng chưa bao giờ tới đó." Mắt Lam Vật Ngữ sáng lên, cô vung cánh tay trắng ngần như ngó sen nói: "Cùng đi, cùng đi!"