Người Được Thần Ân Sủng

Lượt đọc: 305 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 109
Thủ tục thôi việc

❊ ❊ ❊

Cổ Gia Đào, quản lý bộ phận cũ của Lục Ngôn, đã nhận được tin Lục Ngôn quay lại. Đang ngồi trong văn phòng khoác lác với người bên cạnh, thấy Lục Ngôn đẩy cửa đi vào, hắn làm quá lên, gọi lớn: "Xem ai đến kìa, ồ, hóa ra là Lục Ngôn ở tổ chúng ta. Không phải cậu vẫn đang nghỉ phép dài hạn sao? Sao nào, thông suốt rồi, muốn đến xin lỗi tôi à?"

Vương Lam, kỹ sư của một tổ khác trong cùng văn phòng lại nhiệt tình chào hỏi cậu: "Tiểu Lục à, nhìn cậu xem, đi một cái là mấy tháng trời, mọi người nhớ cậu lắm đấy, gần đây thế nào rồi?"

Vương Lam cùng bộ phận với Cổ Gia Đào nhưng là quản lý của công đoạn khác. Lục Ngôn gọi bà là "chị Vương", bình thường cũng hay quan tâm đến Lục Ngôn, đối với việc Cổ Gia Đào đuổi Lục Ngôn đi cũng bất mãn không ít. Trong văn phòng này ngồi ba người đứng đầu ba công đoạn, tổng cộng sáu người. Ngoại trừ một người mới đến, ba người còn lại đương nhiên đều quen biết Lục Ngôn, lần lượt chào hỏi cậu.

Lục Ngôn đã sớm qua cái tuổi dễ nổi nóng, đối với loại tiểu nhân tầm mắt và tư duy đều hạn hẹp như Cổ Gia Đào, cậu cũng chẳng buồn tranh đấu hay dạy dỗ. Cậu mỉm cười nói: "Tôi về làm thủ tục thôi việc."

"Cậu muốn đi sao?"

Mấy người còn lại đều ngạc nhiên, đặc biệt là Vương Lam. Công đoạn của bà cần sự hỗ trợ của rất nhiều dữ liệu và báo cáo từ tổ kiểm định mẫu, trước đây giao tiếp với Lục Ngôn nhiều nhất, bà cũng rất hài lòng với phong cách làm việc tỉ mỉ, nghiêm túc của cậu. Mấy tháng Lục Ngôn không có ở đây, tổ kiểm định mẫu xảy ra đủ thứ vấn đề, bà cũng đã cãi nhau với Cổ Gia Đào vài lần.

Cổ Gia Đào chỉ tưởng Lục Ngôn đến để cúi đầu, đang vênh váo chờ nghe lời mềm mỏng. Lục Ngôn là kỹ thuật viên lâu năm ở đây, kinh nghiệm, kỹ thuật và thái độ làm việc từ trước đến nay không chê vào đâu được, nên hắn nghĩ dạy dỗ thằng nhóc này một chút là nó sẽ xuống nước. Không ngờ Lục Ngôn lại đến để xin nghỉ việc.

Hắn nghẹn họng trân trối, mặt mày khó coi, chỉ lạnh lùng nói: "Ở chỗ tôi không có đơn thôi việc, tự cậu đi tìm nhân viên văn thư mà lấy."

Vốn chẳng trông mong gì sự hợp tác của hắn, chỉ cần hắn chịu ký tên là được, Lục Ngôn gật đầu tỏ ý đã biết.

"Nhất định đến, nhất định đến." Ngoại trừ Cổ Gia Đào, những người khác đều nhiệt tình đáp lại. Khách sạn lớn Y Lợi ở khu vực phía tây Giang Thành, danh tiếng thực sự không nhỏ, Lục Ngôn mời mọc, họ đương nhiên sẽ không từ chối.

Trò chuyện đôi câu, mặc dù họ có đầy bụng nghi vấn, Lục Ngôn thấy sắc mặt Cổ Gia Đào tím tái như ăn phải gián chết, trong lòng thầm cười. Cậu lấy cớ tối về nói chuyện tiếp, rồi đi ra khỏi cửa, hướng về phía phòng làm việc của nhân viên bên cạnh mà đi.

Vu Tiểu Hải và Liễu Chính đã lan truyền tin Lục Ngôn sắp đến ở phía dưới từ sớm. Lục Ngôn vừa vào, rất nhiều đồng nghiệp quen thuộc liền vây quanh, một hồi hỏi han. Lục Ngôn chào hỏi từng người, nhìn thấy nhân viên mới cũng mỉm cười gật đầu.

Thấy nhân viên văn thư Tiểu Cung đi tới, Lục Ngôn vội vàng xin cô đơn thôi việc. Sau khi nhận tờ đơn này, Lục Ngôn vừa điền vừa lắng nghe những lời tiếc nuối của người xung quanh, cậu cũng không nói gì, chỉ cười.

Tiểu Cung vẫn không nhịn được khẽ nói: "Anh Lục, anh mà không đi thì lần này chắc chắn thăng chức được, lão Hồ cũng không cản nổi. Anh nhìn xem, anh đi mấy tháng này, tổ mẫu của chúng em như sụp mất một nửa bầu trời, cứ liên tục xảy ra lỗi."

Liễu Chính ở bên cạnh chen vào: "Đừng nhắc nữa, A Ngôn phát đạt rồi, cái miếu nhỏ này sao chứa nổi con mãnh hổ này. Tối nay, anh Lục của các người mời khách nhé, đại tiệc hải sản, tại..."

"Khách sạn lớn Y Lợi." Lục Ngôn bổ sung, viết xong chữ cuối cùng.

Ồ... đám đông vốn định tản ra làm việc lại vây quanh, lần lượt kinh ngạc trước sự hào phóng của Lục Ngôn.

Lục Ngôn chắp tay chính thức mời các đồng nghiệp có mặt: "Mọi người, mọi người! Để cảm ơn sự giúp đỡ và ủng hộ của mọi người những năm qua, tối nay bảy giờ, tại Y Lợi, có xe đến đón, hy vọng mọi người đều có thể đến góp vui."

Nói xong, cậu giơ tờ đơn trong tay lên, chỉ chỉ vào Vu Tiểu Hải và Liễu Chính: "Việc này nhờ Tiểu Vu và Tiểu Liễu thu xếp, phụ trách thông báo cho những người không có mặt."

Liễu Chính mặt mày lén lút kéo vài đồng nghiệp nam ra một bên, cười hi hi nói: "Ăn cơm xong, A Ngôn còn đưa mọi người đi hát karaoke ở Huy Hoàng Bách Nhạc Môn, đảm bảo cho các ông sướng hết nấc!" Lời này dẫn đến một tràng tiếng ồ lên không kìm nén nổi.

Lúc này Lão Cảnh tìm tới, nói đi cùng cậu đến phòng nhân sự, Lục Ngôn liền chào tạm biệt các đồng nghiệp. Lão Cảnh tháng tám lên kỹ sư cao cấp, chức vụ cao hơn Cổ Gia Đào mấy tầng. Có Lão Cảnh đi cùng, Cổ Gia Đào không nói thêm lời quái gở nào nữa, ký tên ngay lập tức. Sắc mặt hắn vẫn tím tái, Lục Ngôn lại thấy trong lòng ngọt như mật.

Tiếp theo đi tìm quản lý ký tên cũng rất thuận lợi. Tư Kỳ Lực có tới hơn bảy nghìn người, bộ phận chất lượng đã có gần tám trăm. Ông ta một ngày có quá nhiều việc phải lo, nào đâu bận tâm đến việc một nhân viên cấp cơ sở nghỉ việc. Thấy quản lý bộ phận đã ký tên, ông ta đánh giá Lục Ngôn một chút, rồi xoèn xoẹt ký tên vào.

Thực ra nếu thôi việc bình thường, thường phải điền đơn trước một tháng, ngay cả như Lục Ngôn loại được cho nghỉ phép dài hạn rồi thôi việc, cũng cần bản thân báo trước ba ngày để tính lương và xử lý giấy tờ. May là Lão Cảnh ở phòng nhân sự cũng có người quen, đã đánh tiếng từ sớm, Lục Ngôn qua đó là có người giúp xử lý xong ngay.

Khi các loại giấy tờ đều đã đóng dấu công ty, Lục Ngôn nhận lấy vài nghìn đồng tiền lương dư từ tay nhân viên nhân sự tiếp đón cậu, cậu và công ty đã làm việc gần bốn năm này, hoàn toàn cắt đứt quan hệ.

Tại đây, Lục Ngôn đã trải qua những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, trải qua quá nhiều chuyện, cũng từng gặt hái được tình bạn, tình yêu, từng có đau buồn, căm hận, thất vọng, cũng từng có vui vẻ, hân hoan và điên cuồng, chuyện cũ như chuồn chuồn đạp nước thoáng hiện lên trong tâm trí, từng màn từng màn hiện ra.

Trong lòng chợt thấy nhẹ nhõm.

Là cảm giác được giải thoát.

Lục Ngôn cất kỹ giấy tờ vào trong ví, rồi hai tay đút túi quần, tâm trạng hân hoan như chú chim nhỏ thoát khỏi lồng, tung cánh muốn bay cao. Nụ cười hạnh phúc không kìm được hiện lên trên gương mặt, cậu có một sự thôi thúc muốn huýt sáo.

Phòng nhân sự của Tư Kỳ Lực nằm ở tầng năm, trong quần thể kiến trúc hình chữ "W" này, nơi cho phép người ra vào bình thường chỉ có lối đi quẹt thẻ nhân viên ở phía bên trái tầng một. Tầng một, hai, ba là văn phòng các phân xưởng và công đoạn, tầng bốn, năm là văn phòng và đại sảnh của các bộ phận chức năng không sản xuất. Lục Ngôn thong thả đi, tạo nên sự tương phản rõ rệt với những người vội vã qua lại bên cạnh.

Khi đi từ tầng ba xuống, thấy một đám người nước ngoài dưới sự dẫn dắt của những người đứng đầu phòng hành chính công ty, vừa thảo luận từ xa vừa đi về phía này. Đây là khách hàng của công ty, vì toàn bộ tập đoàn Tech là nhà sản xuất bảng mạch hàng đầu quốc tế, cho nên thường là làm đơn hàng của các doanh nghiệp nổi tiếng nước ngoài, Intel, HP, IBM...

Cho nên luôn có người nước ngoài đến tham quan khảo sát.

Lục Ngôn theo bản năng định né tránh, nhưng nghĩ lại: mình sắp đi rồi, còn sợ cái con khỉ gì nữa. Thế là cậu cũng không giống những nhân viên khác đi đường vòng, mà đi thẳng về phía lối đi gần nhất này.

"Này, này... cậu bộ phận nào thế? Đi làm mặc thường phục, hai tay đút túi, không muốn làm nữa à?" Một gã đầu sỏ nhỏ của phòng hành chính mà Lục Ngôn thấy rất quen mặt đột nhiên xuất hiện trước mắt cậu, quát mắng: "Cậu có biết không, hôm nay không những có khách hàng của Cisco ở đây, mà phó chủ tịch khu công nghiệp, ông Teddy cũng đến, sếp cậu là ai?"

Lục Ngôn nhớ ra, nói: "Sếp tôi là Cổ Gia Đào bên bộ phận chất lượng." Nói xong, cậu không thèm để ý đến gã đàn ông này, tiếp tục đi về phía trước. Gã đầu sỏ nhỏ này ở công ty xưa nay luôn oai phong lẫm liệt, không ngờ kẻ bị mình quát mắng này lại chẳng thèm đếm xỉa đến mình, còn tiếp tục đi tới, tức đến mức da đầu tê dại.

Cổ Gia Đào bộ phận kiểm định? Một quản lý nhỏ bé, người dưới quyền hắn sao lại vô kỷ luật thế này, lần sau trong cuộc họp phải khiếu nại hắn mới được! Nhìn Lục Ngôn tiếp tục đi về phía trước, gã đàn ông phòng hành chính này chộp lấy Lục Ngôn: "Đừng đi!"

Lục Ngôn làm sao để hắn tóm được, bước lên một bước, còn nghịch ngợm duỗi chân cản hắn một cái. Bộp... trọng tâm thay đổi, trong lúc không kịp phòng bị, gã đàn ông ngã nhào xuống đất, phát ra một tiếng động trầm đục, khiến đám đông bên kia lần lượt chú ý nhìn sang.

Lục Ngôn đứng một bên vẻ như không có chuyện gì, xòe hai tay ra, tỏ ý mình không làm gì cả. Gã đầu sỏ nhỏ này từng viết một tờ phiếu kỷ luật cho một người đồng nghiệp thân thiết trước đây của cậu là Đỗ Dược Nhiên, khiến người đồng nghiệp đó phải buồn bã nghỉ việc. Lục Ngôn vừa nhớ ra chuyện đó, cho nên không nhịn được mà duỗi chân trái ra.

Có vài người vượt qua đám đông đi về phía này, người dẫn đầu là quản lý phòng hành chính Anthony. Ông ta là người Singapore, cũng là người Hoa, nghĩ cũng chắc là có tên tiếng Trung, tuy nhiên làm sếp ở công ty nước ngoài thì đều dùng tên tiếng Anh để gọi, Lục Ngôn đến nay cũng chỉ biết tên tiếng Anh của ông ta.

Những người này, trong mắt Lục Ngôn trước đây, như những nhân vật cấp cao tầm cỡ lãnh đạo quốc gia, gặp mặt đương nhiên là phải né tránh ba phần, giờ đây lại chẳng có nửa phần sợ hãi. Anthony đi tới cũng khiển trách bằng giọng thấp, và lại hỏi sếp của Lục Ngôn là ai?

Lục Ngôn thầm cười xấu xa, giả vờ vẻ mặt vâng dạ, vẫn nói là Cổ Gia Đào. Cậu cũng lười làm lớn chuyện, để tránh liên lụy đến đám bạn bè còn ở lại đây, cho nên dưới sự thúc giục của những người phòng hành chính, cậu quay xuống cầu thang, đi đường vòng.

Ra khỏi công ty, còn phải đi tiếp vài trăm mét nữa mới thực sự ra khỏi khu công nghiệp Tech. Lục Ngôn đút túi quần, vẫn chậm rãi đi, đoán già đoán non vẻ mặt Cổ Gia Đào bị sếp mắng, trong lòng có một loại ác ý khó tả.

"Ông Lục? Ông Lục..." Phía sau có người gọi cậu bằng tiếng Anh.

Lục Ngôn quay đầu lại, nhìn thấy một gã trung niên nước ngoài bụng phệ, trông như con gấu, cùng một người phụ nữ Trung Quốc trông rất đoan trang xinh đẹp đang hớt hải chạy tới. Gã người nước ngoài này là phó chủ tịch khu công nghiệp Tech - Teddy Flack. Lục Ngôn làm việc ở tập đoàn Tech bao nhiêu năm nay, đương nhiên nhận ra, chỉ là ông ta quen biết mình thì đúng là hơi lạ.

Teddy đi đến trước mặt Lục Ngôn, thở hổn hển nói: "Ồ, Chúa ơi, tôi không thể tin được, lại thật sự là cậu."

Lục Ngôn càng thêm kỳ lạ, cậu thực sự không nhớ hai người từng có giao tình gì. May mà người phụ nữ Trung Quốc xinh đẹp bên cạnh lên tiếng nhắc nhở: "Ông Lục, chúng ta đã từng gặp nhau tại tiệc rượu công việc của chính quyền thành phố Giang Thành, lúc đó ông đang ở cùng với Thị trưởng Chung, Phó tổng Mã của tập đoàn Loan Đường và Tổng giám đốc Ngô của tập đoàn Cảnh Đường..."

"Ồ, vâng, lúc đó tôi có mặt. Ông Teddy, xin hỏi có chuyện gì không?" Lục Ngôn thực sự không nhớ chuyện ở tiệc chiêu đãi nào cả. Khoảng thời gian đó cậu toàn tâm toàn ý chìm đắm trong "Đấu Phá Thuật", ngay cả khi bị Long Nguyệt kéo đi tham gia xã giao, cũng là tâm trí không ở đó, tâm hồn bay bổng nơi nào khác.

Teddy xua xua tay, cười nói: "Không có việc gì! Tôi chỉ là thấy ông Lục ở trong công ty tôi, nên qua chào ông một tiếng, cũng là để giải đáp nghi ngờ trong lòng thôi."

Tập đoàn Tech là doanh nghiệp vốn nước ngoài hàng đầu tại Giang Thành, vốn liếng hùng hậu, thực lực vượt trội, không cần nhìn sắc mặt người khác mà làm việc, điều họ quan tâm hơn là khí hậu kinh tế Âu Mỹ và nhu cầu thị trường quốc tế. Nhưng là một thành viên của giới kinh tế Giang Thành, ông Teddy vẫn giữ một sự chú ý nhất định đối với các nhân vật trong giới chính quyền và kinh tế.

Huống hồ tổng giám đốc của tập đoàn Cẩm Giang mới thành lập lại xuất hiện trong công ty con thuộc tập đoàn mình, nếu không tìm hiểu một chút thì ông ta cũng chẳng làm nổi người phụ trách chính khu vực Trung Quốc của tập đoàn đa quốc gia lớn như vậy.

"Ồ, tôi trước đây là nhân viên ở đây, hôm nay đến để xin nghỉ việc!" Lục Ngôn mỉm cười giải thích.

"Hả?" Teddy và cô trợ lý xinh đẹp của ông nghe vậy, nhìn nhau, đọc được trong mắt đối phương sự ngạc nhiên và khó tin đến mức có thể dùng bao tải da rắn để đựng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:106
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »