Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6343 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 98
để anh yêu em một ngàn lần

❊ ❊ ❊

Diệp Thành xuống khỏi xe, mở cửa xe khẽ ôm Từ Lạc về phòng cô.

Động tác hắn ôm Từ Lạc vô cùng dịu dàng, từ trong túi áo khoác của cô lấy ra chìa khóa, mở cửa phòng rồi bế cô vào phòng ngủ nhẹ nhàng đặt cô trên giường. Thở ra một hơi, rõ ràng hắn mệt....khiếp phụ nữ mang thai, lên bao nhiêu cân, nặng thế? Nhưng mà được ôm vợ kiểu thế, hắn có chút thinh thích.

Từ Lạc không thoải mái mà nói mớ một tiếng. Diệp Thành nhìn biểu cảm của cô, hắn khẽ cười, đưa tay từ từ cởi áo khoác bên ngoài ra cho cô, cố gắng không kinh động giấc ngủ của cô, hành động lúc này của hắn thật sự có bao nhiêu là ôn nhu.

Áo khoác sau khi được cởi xuống, cái bụng bầu của Từ Lạc ở dưới lớp áo bầu cũng nghiễm nhiên phơi ra đến rõ ràng trước mặt Diệp Thành.

Hắn có chút sửng sốt, không tự chủ được liền vươn tay tới đặt lên trên xem thử.

Thật bất ngờ, hắn vậy mà lại cảm nhận được một cú máy của thai nhi từ trong bụng truyền đến tay hắn.

Thật là kì diệu.

"Đây là..." Khuôn mặt Diệp Thành bất giác đỏ lên.

Cú đạp nhẹ kia chính là con trai của hắn đang ở trong bụng mẹ làm rộn?

Diệp Thành chỉ biết trong bụng Từ Lạc là mang thai con của hắn thôi, nhưng lúc chân chính tự mình cảm nhận được sự rung động của một sinh mạng nhỏ, thì sự kích động kia, không cách nào mà nói rõ.

Cổ họng hắn không tự chủ mà chuyển động, khuôn mặt vốn anh tuấn của hắn lại càng thêm thần thái sáng lạn vài phần.

Hắn cứ như vậy mà ngồi bên cạnh giường thật lâu, nhìn khuôn mặt lúc ngủ của Từ Lạc, nhìn biểu tình khác biệt không dễ nhầm với người khác của vợ hắn. Diệp Thành cúi đầu xuống, khẽ hôn lên trán của Từ Lạc một cái hôn lâu.

Đến lúc này, hắn mới cảm nhận được một loại ấm áp từ trong lòng tuôn lên, cảm giác có một gia đình lại tuyệt quá.

Môi hắn không tự chủ mà cong lên thật đẹp, lẩm bẩm..."ngủ ngon nhé, vợ của anh."

......

Hôm sau, lúc Từ Lạc rời giường, phát hiện áo khoác của mình bị người khác cởi, quần chip cho bà bầu, hắn cũng cởi nốt chủ yếu, giúp cô thoải mái khi ngủ. Từ Lạc bất giác sắc mặt có chút bất ngờ lúng túng. Trong lòng cũng đại khái biết rõ, là Diệp Thành cởi giúp cô.

Cô nằm ỳ ở trên giường một lát, rồi mới dậy thay đồ, vệ sinh cá nhân. Xong đâu đấy, cô vừa đi tới phòng khách, cửa đã bị người ta gõ vang, vừa mở ra nhìn, quả nhiên lại là Diệp Thành.

Diệp Thành nhấc túi trong tay, đưa tới trước mặt Từ Lạc, " bữa sáng cho em, có đồ em thích ăn nữa này."

Từ Lạc hơi lúng túng, " anh không cần đưa tới phiền phức vậy đâu, tôi tự có thể làm điểm tâm một mình."

Mặc kệ lời cô nói, Diệp Thành cố chấp mà đi vào thẳng bên trong, bày đồ ăn ra bên ngoài bàn ăn, nhàn nhạt nói, " phiền phức gì chứ, đây vốn là trách nhiệm của anh mà....mau lại đây ăn lúc còn nóng đi."

Từ Lạc có chút do dự, nhưng vẫn đi tới ngồi xuống trước bàn ăn, cầm đôi đũa Diệp Thành đưa cho, bắt đầu ăn sáng.

Không thể không nói, bữa ăn Diệp Thành mang đến, so với cô làm, ngon hơn rất nhiều. Chủng loại phong phú, dinh dưỡng cân bằng toàn diện, và cái quan trọng là mùi vị lại cực kì ngon, không tệ chút nào.

Thơm, thơm vô cùng.

Cô thèm, dĩ nhiên là thèm rồi !

Cho nên, cũng chả quan tâm cái sĩ diện hão là gì, ăn trước tính sau. Lần lượt ăn hết đồ ăn Diệp Thành mang đến.

Ài, cũng không trách được cô nha, có trách chỉ trách tiểu bảo bảo ở trong bụng mẹ, tham ăn thôi..

Thấy cô ăn đến ngon lành, Diệp Thành đẩy cả phần của hắn sang cho cô, hắn chỉ giữ lại một cái bánh bao nhân thịt, cẩn thận gặm một miếng, rồi hỏi, " Từ Lạc à, quán của em sang năm mới mở lại, vậy hôm nay em định làm gì?"

Từ Lạc vốn không định trả lời hắn, nhưng lại buột miệng trả lời một cách tự nhiên nhất, " Tôi muốn đến bệnh viện xem tình hình của chị Minh Phương thế nào, tiện đi thăm anh Đình Phi luôn."

Diệp Thành gật đầu, " được, vậy lát nữa anh lái xe đưa em đi tới bệnh viện, anh về công ty, buổi trưa anh kêu chị Thu Lan mang cơm trưa cho em, đến tối anh qua đón em."

Từ Lạc cũng không phản đối, bụng cô lớn rồi, nếu đi một mình, có chút không tiện.

Diệp Thành lái một chiếc xe cỡ trung, đưa cô đến bệnh viện, dặn dò, " có chuyện gì, nhớ gọi cho anh." Hắn nhìn cô một lúc, trong lòng khẽ chuyển, hít một hơi thật sâu, rồi mới đi vào trong xe, lái đến công ty.

Từ Lạc đi thang máy lên tới lầu, hỏi vệ sĩ đứng gác, đây là giờ thăm bệnh. Lương Minh Phương đã thay đồ kháng khuẩn, ở bên trong ngồi cạnh giường của Đặng Đình Phi.

Từ Lạc đi tới bên cửa sổ phòng bệnh, cách lớp kiếng mà nhìn vào bên trong.

Bên trong phòng bệnh, Minh Phương ngồi bên cạnh Đặng Đình Phi, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mang đầy vết thương của anh, bên canhh trên đầu nằm là máy điện tâm đồ phát ra tiếng tích tích có quy luật, âm thanh kia là dấu hiệu duy nhất cho thấy sin mạng của anh vẫn còn.

Hồi lâu, Minh Phương mới từ từ cúi đầu, ở trên gò má nhợt nhạt của Đặng Đình Phi mà hôn một cái.

" Đình Phi à, anh mau tỉnh lại đi, em chỉ cần anh tỉnh lại thôi." Trên khuôn mặt có chút tái nhợt của Lương Minh Phương lộ ra một nụ cười, nhưng trên hai hốc mắt, rõ ràng là đã ướt hết rồi. Cố gắng nói cho hết câu, " chỉ cần anh tỉnh lại, em nguyện ý gả cho anh, để anh yêu em 1000 lần...."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »