Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6582 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 30
chẳng có quan hệ nào cả

❊ ❊ ❊

Từ Lạc ngồi yên ở ghế để theo dõi Lộ Hà xử lí cô nàng đang ve vãn Trần Phong như thế nào.

Lộ Hà nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Trần Phong. Cũng không biết Lộ Hà đã nói cái gì với cô gái kia, mà chưa đầy một phút ba mươi giây, cô nàng kia kia lập tức bụm mặt chạy mất tích.

Ánh mắt Từ Lạc nhất thời đầy sửng sốt, không thể tin được. Ngược lại thì cô rất rõ ràng.

Lộ Hà con nhỏ bạn này của cô, chỉ cần không phải đối mặt với Trần Phong, thì cái môtip giỡn người kia chính là level cực đại.

Âm nhạc vẫn còn tiếp tục, biểu diễn của đám vũ công trên sân khấu vẫn cứ kích thích bắn ra tứ phía của sàn Bar. Vì ở khá xa chỗ Lộ Hà, nên Từ Lạc chỉ có thể nhìn hành động, chứ cũng không nghe được lời nào.

Lấy điện thoại ra nhìn, Từ Lạc giật thót, đã muộn thế này rồi. Bé cún của cô vẫn còn chờ cô về nữa đó.

Nghĩ rồi, cô gửi tin nhắn cho Lộ Hà, rồi rời khỏi club Bar, đi về trước.

Ra khỏi quán bar, một trận gió đêm thổi tắp vào mặt, thật lạnh, khiến cô run lên. Cô vội vàng xiết lại áo khoác trên người giữ ấm.

Cầm lấy điện thoại mở lên định gọi taxi, thì một chiếc xe màu đen bóng chậm rãi di chuyển đến gần cô.

Từ Lạc ngẩng đầu nhìn cái xe sang màu đen bóng kia, cô nghĩ rằng mình đang cản đường xe, nên nhấc chân đi tới bên cạnh đường khác.

Ai mà ngờ, chiếc xe này vậy mà lại chạy chậm chậm theo nhịp bước chân của cô.

"Kì lạ...Tài xế xe này bị hâm à." Từ Lạc thầm mắng. Cô dừng lại nghiêng đầu nhìn qua cửa kính xe, vừa lúc cửa kính xe từ từ hạ xuống.

Cửa kính xe vừa hạ xuống, bên trong là Diệp Thành, sắc mặt tức giận đen như đáy nồi.

Thanh âm lạnh lẽo nguy hiểm vang lên, "chơi đủ rồi chứ?"

Từ Lạc giật mình, nhíu nhíu mày, " Anh theo dõi tôi?"

Trên khuôn mặt của Diệp Thành không nhìn ra được biểu cảm gì, hắn chỉ là duỗi tay kéo cửa xe ra, " còn không mau vào xe ngồi."

"Làm gì chứ?" Từ Lạc dửng dưng hỏi.

Diệp Thần dường như đang nén giận, chỉ nhàn nhạt nói, " đưa em về nhà."

" Đang yên đang lành, anh bị thần kinh à?" Từ Lạc khinh thường nói mà hừ lạnh một tiếng, " tôi không lên, không cần anh đưa tôi về, tôi tự gọi taxi."

Diệp Thành xiết chặt tay lái, hai mắt lạnh lẽo như băng tuyết, " Từ Lạc, đừng ép tôi ngay tại chỗ này nổi giận với em, lên xe!!"

Từ Lạc không để ý đến hắn, cô cầm điện thoại toan gọi xe, nhưng vừa gọi đi, cuộc gọi lại không thể thực hiện vì điện thoại hết tiền.

Cô lúng túng nhìn Diệp Thành, ho khan một tiếng, " vậy tôi...tôi ngồi xe anh về là được."

Leo lên xe rồi, cô im lặng không nói gì. Diệp Thành lập tức lái xe rời đi.

Trong đêm tối, chiếc siêu xe đen bóng loáng chuyển bánh bắt đầu vững vàng mà chạy.

Xe chạy được một quãng khá xa thì Diệp Thành chợt cất tiếng hỏi, " ở bên ngoài chơi có vui không?"

Từ Lạc nghe ra từ trong thanh âm của Diệp Thành có cái gì đó không đúng, cô liền cảnh giác đáp lời, " anh..muốn làm gì tôi?"

"Em thèm đàn ông đến như vậy?" Diệp Thành cười lạnh lẽo, " một ngày không ở gần đàn ông, em liền không chịu nổi."

" Cái gì??" Từ Lạc có chút bối rối lẫn tức giận vì câu nghi vấn này của Diệp Thành.

Diệp Thành hít một hơi sâu, bình tĩnh nói, "tại sao lại đến những nơi hỗn tạp, xấu tốt lẫn lộn như thế?"

" Cái gì mà tốt xấu chứ ?" Từ Lạc cau mày, "tôi cảm thấy bình thường, chẳng có gì xấu cả."

"Bình thường??" Diệp Thành lập tức thắng xe, quay đầu nhìn chằm chằm Từ Lạc, nghiêm giọng nói, " ba con phố phía sau quán bar này toàn là khách sạn cấp cao, em cảm thấy cái club bar này là bình thường?"

Từ Lạc bị hắn nhìn tới có chút sợ hãi, trong lòng liền nổi điên, đưa tay đẩy hắn ra, " anh quản tôi nhiều vậy làm gì?" Loading...

Diệp Thành không trả lời, chỉ là ánh mắt hắn ngày càng lạnh lẽo đến nỗi muốn đóng băng Từ Lạc.

Từ Lạc thẳng thắn nói tiếp, " Diệp Thành, hiện tại chúng ta vốn chẳng có quan hệ nào cả, chuyện của tôi không liên quan đến anh."

Ánh mắt Diệp Thành nhanh chóng chuyển màu, rõ ràng hắn đang rất tức giận, " Lý Từ Lạc, em nói chúng ta không quan hệ nào cả sao? Sao em lúc nào cũng muốn chống đối tôi. Khốn kiếp, vậy thì một lần nữa tôi với em sẽ quan hệ ở cùng một chỗ là được."

Lời vừa dứt, Diệp Thành kéo Từ Lạc lên đùi hắn, rồi xoay cô lại, đè cô lên thành ghế tựa.

Từ Lạc bị hắn đè chặt không thể nhúc nhích, trong lòng điên tiết, lên tay nhéo mạnh vào cổ Diệp Thành, " buông tay ra.!"

"Không buông !" Diệp Thành gằn lên.

Tay Từ Lạc gia tăng lực, " quan hệ ở cùng một chỗ, Diệp Thành anh không biết xấu hổ sao?"

Diệp Thành thấy sắc mặt Từ Lạc căng lên tới đỏ bừng, nên hơi buông lỏng tay.

Từ Lạc cười lạnh, " Diệp Thành, anh cho tôi là cái gì? Một cái áo? Hay một cái quần, thích thì mặc, không mặc thì ném vào xó nhà, anh cút đi..!!"

Một giọt nước mắt khẽ ứa ra, " Diệp Thành, tôi nói cho anh rõ, tôi không phải cái quần, cái áo, cũng không phải món đồ chơi để mặc anh chơi chán rồi ném."

Cô hít một hơi sâu, ánh mắt đỏ ngầu vì uất hận, " anh cho rằng, cả thế giới này đều sẽ vây quanh anh, không đâu, chẳng qua vì anh có tiền thôi. Anh cho rằng tôi sẽ còn mãi chăm sóc cho anh, khắp nơi tối ngày đi theo để lấy lòng anh, sẽ không có chuyện đó nữa."

Diệp Thành cứng họng, mãi mới thốt lên, "câm miệng, không cho em nói tôi."

" Tôi cứ nói đấy, hôm nay dù nói 100 lần, hay 1000 lần, tôi vẫn sẽ nói. Từ Lạc thả tay ra không nhéo cổ Diệp Thành nữa, cô oan ức nói, " từng chăm sóc cho anh, làm vợ hữu danh vô thực của anh, làm nơi để anh giải tỏa, cái gì cũng nghe theo anh, đó là vì tôi yêu, tôi thích anh tới cam tâm tình nguyện. 5 năm, là 5 năm đó, nhưng anh chưa một lần coi tôi là vợ, chưa bao giờ thích tôi, người anh yêu lại là Lưu Tâm Nhã...

Hahahha....Từ Lạc cười đến chua chát, "tôi nhận thua, thua rồi. Nên đoạn tình cảm này của chúng ta, tôi từ bỏ, tôi mệt rồi, tôi không yêu anh nữa, không muốn móc tim, móc phổi để bên anh nữa..."

Diệp Thành nghe Từ Lạc nói một hơi, dường như bao nhiêu ủy khuất suốt bao lâu nay của cô, một lần này phát tiết hết trước mặt hắn, hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Từ Lạc đưa tay quệt đi nước mắt, cô bình tĩnh mà nói, " mấy hôm nay, bạn học của tôi hay khuyên tôi, nên kết thúc, đi tìm người đàn ông để tôi dựa vào, tôi cũng đang suy nghĩ về chuyện đó...vậy nên..."

"Em câm ngay !" Diệp Thành gằn lên, chả hiểu vì cái gì, trong lòng hắn đột nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi..sợ rằng cô sẽ đi..

Hắn thực không muốn....

Bất giác, hắn đưa môi mình hôn xuống môi cô. Từ Lạc đẩy mạnh hắn ra, lau nhẹ khóe miệng, " Diệp Thành, anh nghe đây, tôi và anh ly hôn rồi, anh đã có Lưu Tâm Nhã, vậy thì tôi chúc anh và cô ta mãi hạnh phúc. Không cần anh lại quan tâm tôi, tôi sẽ tìm bến đỗ khác cho riêng tôi. Anh mà còn quấy rầy tôi, tôi liền cho anh lĩnh hội một chút, khi tôi đạp hạ bộ người khác có bao nhiêu ác độc."

...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »