Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6563 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 35
rung động kỳ diệu

❊ ❊ ❊

Căn tin.

Từ Lạc một bên ăn cơm, một bên lướt facebook.

Trong group của nhóm trợ lý, tin tức lên màn thật nhanh.

Bà chị Thu Lan này, quả nhiên cao tay mà, thế nào mà lại quay video được rồi đăng lên luôn...

Làm hình tượng của Từ Lạc cô đây hôm nay ngầu vãi...

Cô vừa ăn vừa chát tán gẫu trên nhóm, ăn cơm lại càng vui, duỗi tay lại kêu thêm một phần ăn nữa.

Gọi đồ ăn xong rồi, bất giác cô có chút sửng sốt.

Chao ôi, khẩu vị hiện tại vậy mà lại ăn nhiều đến thế, lại ăn được cả hai phần cơm luôn rồi. Cô nhìn xuống bụng của mình.

Quả nhiên bụng hơi nhô ra rồi.

Khẽ đưa bàn tay vuốt bụng, môi nhỏ khẽ mỉm cười, bảo bảo lớn cũng nhanh. Lần đầu tiên mang thai, cô rất nhiều cái đều không biết, lần trước đi khám, gặp Lương Minh Phương, cô ấy có nói sau gần bốn tháng thai nhi sẽ thành hình và to lên theo thời gian, cô có chút khó hiểu.

Bây giờ chính tay cảm nhận, mới hiểu được. Cô đặt bàn tay thật lâu, muốn cảm nhận xem, đây có thực là sự thật hay không, hay là cô đang mơ.

Ngay lúc đó, một cơn rung động nhẹ truyền đến nơi lòng bàn tay của cô.

Cả người Từ Lạc như điện xẹt qua, liền ngây ngẩn.

Cỗ rung động này, cực kì yếu ớt, rất nhẹ, nếu không nghiêm túc cảm thụ, căn bản sẽ không thể cảm nhận được.

Thật không ngờ, sự rung động này lại chân thật như vậy, cô trước đây chưa từng cảm thụ qua.

Đây là.....máy thai sao?

Trên mặt cô gái tự nhiên phiếm hồng, hai bàn tay lại một lần nữa đặt lên bụng vuốt ve muốn một lần nữa cảm thụ sự rung động kỳ diệu kia. Nhưng là chờ hoài, vẫn không cảm giác thêm được.

Lần máy thai này khiến Từ Lạc chắc chắn một điều rằng, cô không phải là mơ, cô chính xác là có bảo bảo rồi.

Trước đây, cô cho rằng, mang thai chắc là bình thường, nhưng bây giờ cô biết tầm quan trọng của nó rồi.

Cô thật sự mang thai, là mang thai con của Diệp Thành. Không phải là mơ nữa.

Phần ăn thứ hai được bê lên tới, Từ Lạc "ực" một tiếng nuốt nước bọt, phần ăn này là giành cho bảo bảo, tất cả là vì nhóc con này.

Chứ không phải là cô thèm ăn đâu nha.

Nghĩ rồi, không chần trừ, cô cầm thìa ăn trọn sạch phần ăn thứ hai...

.....

Công việc một ngày kết thúc, Từ Lạc duỗi lưng thẳng một cái, cầm lấy túi xách và áo khoác của mình từ cửa tập đoàn Diệp thị đi ra về.

Ánh tà dương buổi chiều thực đẹp, cuộc sống chậm chạp mà kéo dài.

Cả người cô chìm trong ánh nắng vàng buổi chiều, thân ảnh chiếu xuống nhỏ nhắn, thon thả thoạt nhìn cực kì dịu dàng. Bởi vì tâm tình tốt, nên ngay cả khi bị người tới đưa đồ gấp gáp đụng vào người, cô cũng không khó chịu.

Đi được một quãng đến ven đường lộ, cô lấy điện thoại ra, gọi taxi để trở về Diệp Trạch.

Từ Lạc vừa từ trên xe bước xuống, điện thoại liền rung lên, cô cầm tới trước mắt, vừa nhìn vào điện thoại, mắt cô lạnh xuống, người gọi đến là dì của cô.

Cô cau mày, trong lòng có chút do dự, nhưng vẫn nhận điện thoại, cuộc gọi kết nối, Từ Lạc lên tiếng, " Alo?"

[Lý Từ Lạc, mày về quê nhanh đi.]

"Tại sao tôi phải về?" Từ Lạc chất vấn. Loading...

Dì bên kia cười lạnh một tiếng, [ha, ba của mày, lão già đó, chết rồi, mày về đưa tang cho lão ta đi.]

Vừa nghe lời này, Từ Lạc nhất thời đứng ngây tại chỗ.

Thanh âm của dì một chút nóng cũng chẳng có, trái lại còn lạnh hơn băng, [ mày nhanh về đi, nếu không về, người sẽ chôn cất, mày cho dù có hận ba mày đi nữa thì ông ta vẫn là ba của mày, lo ma chay cho lão cũng là nên làm, vì mày là con ổng."

Từ Lạc đang định nói thêm thì dì bên kia giống như sợ cô tự chối, vội vàng dập máy, chỉ còn lại tiếng tút tút kết thúc cuộc gọi.

Cô đi vào phòng khách tâm sự nặng nề mà ngồi xuống, cún con từ trong khuôn bếp lao ra nhào về phía cô như tên lửa.

Âu âu, hai tiếng.

Đôi mắt tròn nhìn Từ Lạc, ý nói nó đang rất đói nha.

Từ Lạc từ trong tủ lôi ra một bọc xúc xích, xé ra rồi đưa cho cún con ăn...

Nhìn chú cún trắng mập, Từ Lạc khẽ vuốt ve hai cái tai lông xù như bông của nó, đầu đầy suy tư.

" Có nên trở về nơi đó hay không đây?"

Trong đầu, những hình ảnh kí ức mơ hồ lại hiện về rõ mồn một.

Lúc ông bà còn sống, cô, mẹ và ba, bọn họ là một gia đình ấm áp và hạnh phúc.

Khi đó ba mỗi ngày đi sớm về trễ, nhưng mỗi lần về, đều không quên mua quà cho cô, mẹ mỗi ngày làm cơm xong, một bên dạy cô viết chữ, rồi hai mẹ con lại cùng chờ ông về ăn cơm.

Đó là ký ức duy nhất ấm áp không cách nào quên được trong cuộc đời này.

Từ Lạc tự giễu mà cười một tiếng....

Cuộc sóng đúng là không thể đoán trước được điều gì...

Cô có quyết định rồi, nhưng lại lo lắng, hiện tại, cô đang có thai, vạn sự mà về đó, nếu xảy ra chuyện gì, cô sẽ không thể xoay xở...

Bảo bảo trong bụng cô hiện đang sống rất thật trong bụng cô, sự rung động lúc trưa kia chính là minh chứng, cô không thể liều mình...

Nhưng mà còn ông ta, người ba đã chết của cô thì làm sao đây....

Từ Lạc thở nhẹ ra một hơi, rốt cuộc thì cái chuyện sống chết quá to lớn, tới mức dù cho có rất nhiều uất ức, căm hận nhưng một khi chết đi, thì tất cả những thứ ân oán kia đều biến thành một làn khói nhẹ...

Máu chảy ruột mềm, cô cuối cùng vẫn là con gái của ba cô....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »