Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6584 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 71
bị quăng cẩu lương ngập mặt

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm sau.

Từ Lạc thức dậy hơi muộn. Rửa mặt thay đồ một phen, xong xuôi đã là hơn 9 giờ.

Cô cầm một ít đồ cần thiết vừa đi ra cửa, thì Diệp Thành như thần canh cửa đã đứng đó từ lúc nào, vừa thấy cô, hắn vui vẻ bước tới. Nhẹ giọng hỏi.

" Đồ em mang theo đủ chưa?"

Từ Lạc nghi ngờ mà liếc hắn một cái, cô nói, "tôi không phải nói là tôi tự đi sao? Anh bận như vậy, đừng tới nữa. Vả lại, tôi cũng không cần anh."

Diệp Thành bị cô từ chối nhiều lần, mặt hắn dày lên không ít, coi lời cô nói như gió thoảng bên tai.

Dù em nói gì, vẫn là nhất định đưa em đi. Hắn nghĩ.

Hắn rảo bước theo Từ Lạc xuống lầu, lúc tới bãi đỗ xe, lưu manh mà trực tiếp cướp đi chìa khóa xe của Từ Lạc cầm trong tay.

Từ Lạc tức đến trợn mắt, " này, anh làm cái gì á, một đại tổng tài mà lại chơi xấu ? Anh trả lại chìa khóa cho tôi."

Diệp Thành mở cửa sau chiếc MayBach của hắn vẫn hay lái, ném chiếc chìa khóa vào bên trong ghế, hắn nói, " đó, em vào lấy đi."

Từ Lạc cảnh giác mà đi tới cửa xe, đang định duỗi tay lấy, ai mà ngờ Diệp Thành ở phía sau mai phục, dùng sức cả hai tay mà ôm cô vào trong xe, bịch một cái đóng cửa xe lại.

Thân thể của Từ Lạc không tiện, Diệp Thành tay chân nhanh chóng khóa cửa xe lại.

Từ Lạc tức đến đen mặt, nắm chặt chìa khóa, nói chuyện cũng lớn tiếng hơn bình thường, "Diệp Thành, anh bị bệnh hả, bảo không cần anh đưa, sao anh cứ phải đưa? Anh bao tuổi rồi, nghe không hiểu tiếng người lớn."

Diệp Thành ngồi vào ghế lái, " anh nói đưa em đi là đưa em đi. Chỉ vậy thôi."

" Tự tôi có xe anh cũng thấy mà, cần anh lắm chuyện." Từ Lạc lầm bầm chửi.

Diệp Thành bị cô liên tục cự tuyệt. Mặt sớm đã dày. Hắn có chút tức giận, mặt lạnh châm chọc cô, " ha, em xem cái xe nát của em đi, em xem thử anh có thể an tâm để em đi, cho dù em không ảnh hưởng, nhưng là tổn hại đến con cháu Diệp gia, vậy anh tìm ai để tính sổ? Hửm?"

Lời này vừa dứt, hắn chợt dừng lại, cảm thấy cái miệng lại quá đáng.

Luôn là như vậy, mỗi lần đối diện với Từ Lạc, một khi Từ Lạc khiến hắn tức giận, thì hắn lại không tự kiềm chế được bản thân mà nói mấy lời tổn thương đến cô, làm vài chuyện quá phận.

Hắn biết đây không phải là những lời nên nói, cũng không phải tâm hắn muốn như vậy, nhưng là tức lên não, làm sao mà kiểm soát được.

Giờ phút này chính là như vậy.

Hắn quay mặt sang, chỉ thấy Từ Lạc đã hai mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đường cong khuôn mặt có hơi nguội lạnh, không nhìn ra được là cô đang tức giận hay thất vọng. Chẳng có bất cứ tâm tình gì.

Trong lòng hối hận, nhưng Diệp Thành không biểu hiện ra bên ngoài, chỉ lặng lặng khởi động xe, lái khỏi bãi đỗ.

Trên đường tới bệnh viện, hai người chả ai nố với ai câu nào.

Lúc tới bệnh viện đã gần tới thời gian ăn trưa.

Diệp Thành dừng xe, mở cửa đi ra. Từ Lạc ở ghế sau đã tự mở cửa xe đi ra, cầm đồ, cũng chẳng quan tâm tới Diệp Thành, cô đi thẳng vào trong bệnh viện.

Vào trong bệnh viện, Diệp Thành trước tiên đi vào phòng họp. Trao đổi với bác sĩ một số thông tin cần thiết cho việc chăm sóc Từ Lạc. Từ Lạc cũng không đi theo, trực tiếp đi đến phòng làm việc mà Lương Minh Phương trực ban.

Cửa vừa mở, nguyên một mớ cẩu lương to đùng đập ngay vào mặt.

Thời gian cơm trưa, Đặng Đình Phi sợ Lương Minh Phương bỏ cơm, vì vậy giữa một loạt lịch trình công việc ở công ty, anh giành hẳn ra một tiếng để mang cơm đến cho Lương Minh Phương.

Anh nói với Minh Phương, " Phương Phương ngoan, ăn nhiều chút, vậy anh mới yên tâm."

Lúc Đặng Đình Phi gắp một miếng gà đưa tới khóe miệng Minh Phương, vừa vặn ngay lúc Từ Lạc đẩy cửa vào, nên Từ Lạc vừa vào cửa chính là nhìn thấy một màn show ân ái này.

Cô khẽ nhíu mày, " dính quá nhờ."

Đặng Đình Phi khẽ gật đầu, " ừm, dính lắm đó." Rồi quay đầu lại nhìn chằm chằm Lương Minh Phương, " ngoan, ăn nhiều chút."

Minh Phương đỏ mặt, trừng mắt nhìn Đặng Đình Phi một cái, lỗ tai cũng đỏ lên, cướp lấy đôi đũa, tự mình gắp ăn. Đợi cô ăn xong rồi, Đặng Đình Phi mới an tâm thở phào, nhẹ nhằng nói, " không tận mắt nhìn em ăn hết, anh không có yên tâm. Bây giờ thì anh yên tâm rồi."

Minh Phương cao ngạo ngẩng đầu lên, chỉ hơi liếc Đặng Đình Phi một cái, lẩm bẩm, "....Đình phi ngốc.." Loading...

Từ Lạc ngồi một bên, đầu cũng không ngẩng, tùy ý mà để cho đôi trẻ kia vung cẩu lương cho cô no luôn.

Đặng Đình Phi thừa dịp lúc Từ Lạc không để ý, kéo Lương Minh Phương qua, trực tiếp hôn một cái lên môi cô, hai cánh tay anh đầy lực khiến Minh Phương không thể tránh thoát, vội vàng cùng vợ nhà mình hôn môi nồng nhiệt.

Sau một hồi môi lưỡi giao nhau, Minh Phương mới đẩy anh ra, đánh bộp lên vai anh một cái, mắng, " anh ít có lưu manh."

Đặng Đình Phi cười thỏa mãn, " tối anh tan làm, anh quay lại đón em." Giọng của anh mặc dù không trầm ấm, nhưng như cũ, hàm chứa tình ý dạt dào. " Trước hôn em lấy vốn, tối về nhà anh hôn lấy lời, nha."

Minh Phương đen mặt, đẩy anh một cái, " anh mau đi làm đi cho em."

Đặng Đình Phi cười hì hì thu dọn đồ ăn, lại nhắc nhở, " Phương Phương, nhớ ngồi lâu thì đứng lên hoạt động chút, trong tủ có đồ ăn vặt, em đói thì ăn nhá. Buổi tối ăn đón em sớm."

Vừa nói, anh gật gật đầu với Từ Lạc rồi đi thẳng ra cửa.

Lương Minh Phương mặc dù sắc mạnh hơi lạnh, có chút kiêu ngạo, nhưng Đặng Đình Phi lại chính là yêu thích cái bản tính kiêu ngạo này của cô.

Biết sao được chứ? Tình yêu mà.

Từ Lạc lúc này mới cười nói, " thường ngày, vọe chồng hai người đều vậy, anh ấy ngày nào cũng đến thăm chị như vậy?"

Minh Phương xấu hổ, giả vờ không thích, nhingw là vẫn không tránh khỏi hạnh phúc dâng lên trong lòng, nói, " ừ, đã bảo anh ấy đừng có đến rồi, phiền chết đi được ấy, ngày nào cũng dính người như vậy, sớm muộn cũng dạy dỗ anh âyd mới được."

Từ Lạc nghiêng đầu, châm chọc, " Dạy dỗ ấy hả? Này, có dạy người ta không, hay để người ta dỗ lại ấy?"

Minh Phương Lườm Từ Lạc, nói, " hứ, cô ít chăm chọc tôi đi nha."

Từ Lạc lẩm bẩm một tiếng, mỉm cười, cũng không nói chuyện.

Minh Phương lúc này mới ho khan vài tiếng, hẵng giọng, đổi chủ đề, hỏi, " Hôm nay là khám thai định kì hả? Phải siêu âm 4D cho cô rồi."

"Ừm," Từ Lạc gật đầu, đưa một vài tư liệu kiểm tra lần trước cho Minh Phương.

Minh Phương bên này đang cẩn thận xem lại tư liệu, thì cửa phòng được đẩy vào. Diệp Thành một thân chính trang, anh tuấn tôn quý, bức người, đi vào.

Diệp Thành bước tới bên cạnh Từ Lạc " Lạc Lạc, đi thôi em, làm kiểm tra trước."

Lương Minh Phương cũng gật đầu, nói thêm vào, " ừ, siêu âm 4D do chủ nhiệm Chương làm cho cô, có vấn đề gì, cứ hỏi chị ấy, chị ấy chuyên nghiệp lắm."

Từ Lạc gật đầu, đứng dậy đi theo Diệp Thanbf tới phòng siêu âm màu trên lầu.

Hai người vẫn là không một câu nào được thốt ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »