Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6413 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 85
anh tình nguyện để em trút giận

❊ ❊ ❊

Không gian yên tĩnh. Mãi lâu Từ Lạc mới an tĩnh nói,

" Diệp Thành, chúng ta về nhà đi."

Diệp Thành nhìn sắc mặt cô, đành phải nuốt xuống những lời trong lòng chưa kịp nói. Gật đầu với cô, hân nhỏ giọng, "được."

" Tôi không muốn lái xe, anh đưa tôi về đi." Từ Lạc nói xong, liền từ sau quầy cầm đồ của cô lên, tắt điện trong tiệm, trầm mặc đi ra ngoài.

Diệp Thành nhìn cô khóa cửa xong, hắn đi đến bên cạnh Từ Lạc, nói, " tuyết hơi nhiều, anh ôm em qua xe."

Từ Lạc giống như đang suy nghĩ cái gì đó, cũng không có phản đối. Diệp Thành thở phào một cái, khẽ cong eo mà ôm ngang Từ Lạc lên, từng bước cẩn thận đi qua đất tuyết trơn trượt.

Xe một đường chạy nhanh về khu chung cư. Vừa về đến nơi, Diệp Thành đi theo Từ Lạc lên tận phòng của cô. Bật đèn lên, trong phòng có vẻ hơi âm u một chút, vì ánh đèn màu vàng chiếu yếu ớt.

Từ Lạc tiến đến Sôpha, đặt túi xách qua một bên, cực kì mệt mỏi tựa vào ghế.

Diệp Thành giúp cô đóng cửa lại, nhìn dáng vẻ của cô, hắn hỏi, " có đói không? Anh mua chút đồ ăn cho em."

Từ Lạc lắc đầu, " không muốn ăn đâu."

Diệp Thành nghe vậy, cũng không nói thêm gì, chỉ là mgooif xuống nhẹ nhàng bên cạnh cô, hai người nhất thời đều lâm vào trầm mặc.

Mãi một lúc lâu sau, Diệp Thành mới mở lời, " Từ Lạc, trong lòng em, thực không có lời gì muốn nói với anh sao?"

" Không có gì hết, anh về đi, tôi mệt rồi." Cô lãnh đạm mà nói.

Diệp Thành vẫn không động đậy, hắn nhỏ giọng, " Lạc Lạc, có chuyện gì, em cứ nói ra...đừng nhẫn nhịn...mà giấu trong lòng nữa...anh tình nguyện để em trút giận."

" Anh tình nguyện?? " Từ Lạc đột nhiên ngồi bật dậy, hừ lạnh một tiếng, ánh mắt mê mang chưa từng thấy, " Diệp Thành...anh thì có tư cách gì mà tình nguyện giúp tôi?"

Diệp Thành trầm mặc, đôi mắt lại yên lặng nhìn Từ Lạc.

Từ Lạc bỗng nhiên hất ly trà một cái, cô hét lên giận dữ, "aaa...mỗi người các anh đều sống an ổn, các anh không thể mặc kệ một kẻ hàn mạt như tôi sao! Không thể tránh xa tôi ra sao?"

Diệp Thành đứng dậy, hắn nói, " Từ Lạc, anh không định cứ như vậy mà cả đời không qua lại với em đâu, vì anh vẫn là chồng hợp pháp của em. Anh vẫn có quyền chăm sóc em."

" Tên khốn, anh cút mau đi, cút." Từ Lạc gắt lên, đôi mắt cũng muốn đỏ.

Thanh âm Diệp Thành trầm ấm, " anh biết anh có lỗi, cũng biết trong lòng em đang cố kìm nén." Hắn thở dài,

" nếu anh mà đi lúc này, em nhất định sẽ lại nghẹn lại trong lòng, một mình chịu đựng. Hôm nay, em không phải một mình mà chịu đựng nữa, không phải em rất khổ sở sao? Không phải em uất ức sao? Em nói ra hết đi, đánh amh cũng được, mắng anh cũng được, anh sẽ lấy thân anh để em trút giận."

Từ Lạc nghe hắn nói, càng thêm mấy phần chán ghét, cô gàn giọng :

"Nhân lúc tôi chưa nổi giận, cút mau đi, đừng làm phiền tôi nữa."

Diệp Thành im lặng không nói chuyện.

Hai mắt Từ Lạc đỏ bừng mà nhìn chằm chằm mặt Diệp Thành, bỗng nhiên vươn tay túm lấy cánh tay hắn, kéo lên miệng cô, cắn một cái thật mạnh....vừa cắn vừa nghiến...

Diệp Thành bất ngờ bị cô cắn, hắn bất giác vừa đau xót, vừa thấy tội cô....nhăn chặt hai chân mày lại, không có phản kháng, để mặc cho cô cắn tay hắn.

Đến lúc cô buông tay hắn ra, thì nơi vết cắn cũng tím đỏ lên, rỉ cả máu tươi...

Cô nhìn hắn, mắt cô ầng ậng nước...Sắc mặt Diệp Thành vẫn không chút thay đổi. Hắn đưa cả cánh tay kia tới trước mặt cô, rồi nói, " muốn nữa không? Anh cho em cắn."

Từ Lạc, nước mắt rơi ra...."Đừng thương hại tôi." Cô bất giác lui tránh xa hắn một khoảng, mắng to, " Mẹ kiếp, đừng có giả nhân giả nghĩa, anh muốn tôi trút giận đúng không? Được, tôi coi như cũng nhịn đủ anh rồi, anh muốn nghe lời trong lòng tôi, vậy, tôi hôm nay chửi chết tên khốn nạn anh."

Từ Lạc lúc này nào còn quản chi cái sĩ diện, cái tiết tháo, công dung ngôn hạnh, cô chỉ biết cô nhịn đủ rồi, thực đủ lắm rồi, trong lòng cô dồn nén quá nhiều thứ, bao nhiêu chuyện xảy ra trong 5 năm qua, cộng thêm chuyện hôm nay, nó giống như một tòa núi lớn nặng nề hạ xuống, khó chịu cực kì.

Cô thật sự muốn trút ra hết ngay lúc này.

Cô nhìn khuôn mặt anh tuấn của Diệp Thành, nghiến răng mà nói, " anh muốn nghe tôi chửi, tôi chửi cho anh nghe. Từ Lạc tôi đây đã sớm muốn chửi chết anh rồi. Diệp Thành, 5 năm chúng ta ở cùng nhau, anh thì sống thoải mái quá mà, nhưng anh có biết tôi đây, khó chịu ngột ngạt đến mức nào không? Anh đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm, cô này ôm, cô kia ấp, tôi một người vợ phải ở nhà nấu cơm cho anh, làm việc cho anh, tôi là vợ anh mà, là vợ anh đấy.."

Từ Lạc bật khóc lên. Cô vẫn nói trong cơn tức, " Còn nữa, mỗi buổi tối, anh không biết từ cái hố tiêu tiền nào trở về, tôi còn phải làm bộ như không chút để ý, một mực chăm sóc anh cẩn thận. Anh còn muốn tôi bày ra đủ cái tư thế để cho anh thao!"

Diệp Thành không nói được câu gì, hắn chỉ biết tim hắn lút này chợt co rút lại, đau thắt.

Từ Lạc vẫn chưa ngừng, cô quệt đi nước mắt trên mặt, "anh cho rằng tôi cam tâm làm những chuyện đó sao? Tôi là cái gì? Không phải bởi vì chút tình cảm trong lòng bị anh coi là trò hề, anh không them quan tâm sao?"

Cô càng nói, càng giống như bị kích động, tựa như một ngòi nổ bị châm, cháy lớn dần, xèo xèo mà đốt vào tận đáy lòng, '' tôi là vợ anh ngần ấy năm, anh xem tôi là vợ hả, anh từng quan tâm tôi chưa? Hả???" Cô nói xong khóc không ra tiếng, nước mắt cứ thế tuôn ra vô thức, không gì ngăn lại....

Bao nhiêu tủi hờn, chua xót, có lẽ hôm nay, trong cơn khóc này, cô sẽ trút hết.....không muốn giữ lại thêm chút đau khổ nào nữa...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »