Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6538 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 57
anh ở cách vách với em

❊ ❊ ❊

Từ Lạc, chào em.!! Diệp Thành thản nhiên chào cô vợ của hắn.

Từ Lạc mặt đen lên, xách đồ đi lên cầu thang. Tới trước phòng mình, nhìn nhìn khóa cửa vẫn ổn, hẳn là chưa có ai đụng vào, trong lòng cũng hơi thở phào.

Từ Lạc đi thẳng vào bếp, nấu nồi nước lèo, cô đợi nước sôi đều, mới bỏ hỗn hợp thịt bỏ và thịt viên vào. Rất nhanh mùi thơm tỏa khắp, bụng liền không hẹn mà ùng ục kêu mãi.

Cô bên này đang nấu lẩu tới hào hứng, chợt nghe thấy hai tiếng ầm ầm bên ngoài cửa, hình như là có ai bên ngoài gõ cửa.

Từ Lạc hơi giật mình, cô đậy nắp vung lên nồi lẩu, hít một hơi sâu rồi sau đó đi tới mở cửa.

Ở bên ngoài, Diệp Thành đang đứng ở đó.

Hắn lúc này, đang mặc một chiếc áo khoác ngoài màu đen dài qua đầu gối, bên trong tây trang vẫn chưa thay ra, càng làm tôn lên vóc người cường tráng thon dài, tỉ lệ hoàn mỹ của hắn.

Mặt của hắn vẫn một vẻ lạnh lùng trước sau như một, chỉ là tối hôm nay, ánh nhìn kia của hắn khi nhìn chăm chăm Từ Lạc có chút cảm giác không giống trước.

Từ Lạc thấp giọng chất vất hắn. " Anh, đến đây làm gì?"

Diệp Thành bước tới hai bước, " cho anh vào."

" Không !" Từ Lạc vội đưa tay chắn trước mặt hắn ngăn cản, " Không cho anh vào, anh nên biết, đây là nhà tôi, anh không có quyền tự tiện vào."

" Chân mày đẹp mắt của Diệp Thành khẽ vặn, " Có thứ cho em này."

Từ Lạc nhếch miệng cười gượng, " không cần, anh có đi hay không? Không đi tôi trực tiếp đóng cửa."

Diệp Thành vẫn không nhúc nhích, " là bác Long bảo anh mang cho em."

Vừa nói, hắn vừa giơ cái túi trong tay lên làm chứng.

Khóe môi Từ Lạc khẽ cong lên, cô tiến lên cầm túi, lại phát hiện Diệp Thành giữ chặt. Cô híp mắt nguy hiểm nhìn hắn, " anh có ý gì?"

Thanh âm của Diệp Thành vẫn có chút lành lạnh, "anh đã nói, để anh vào."

Hai người cứ thế đứng ở cửa mắt nhỏ liếc mắt to, liếc cả một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Từ Lạc sợ mất mặt. Cô nói,

" Tiên sư nhà anh, đi vào đi."

Tức chết cô mà, vừa mới dọn đến đây, hàng xóm lầu trên lầu dưới cô đều chưa quen ai, cho nên thật không muốn mọi người lại cảm thấy căn hộ này có một con hâm đang ở.

Diệp Thành cong khóe môi, coi như là hài lòng, hắn đi vào rồi đóng cửa. Nhưng là vừa vào bên trong, nhìn hết một lượt căn phòng, liền bất mãn, "em ở cái chỗ gì mà nhỏ như vầy?"

Từ Lạc không để ý lời của hắn, cô tự đi về phía bàn ăn, vừa chanh chua mà châm chọc, " ai yo, quả nhiên là thiếu gia Diệp gia, không biết cuộc sống cơ hàn là gì, tôi ấy mà, ở một mình thôi, cần cái chung cư to thế nào nhở ??...xớ, buồn cười."

Diệp Thành bị Từ Lạc châm chọc, cũng không có tức giận, hắn đi tới bàn ăn cũng chậm rãi ngồi xuống.

Từ Lạc trợn mắt hung dữ, " ai cho anh ngồi hả, để đồ ở đó, anh đi được rồi đó."

Diệp Thành vẫn như là không nghe thấy lời của cô, hắn trực tiếp lấy đồ trong túi ra.

Bên trong túi được lấy ra, chính là một bình giữ nhiệt đựng canh hạt sen hầm với các lợi thuốc bổ mua ở tiệm thuốc bắc.

Hắn đẩy chiếc bình tới tay cô, " em ăn đi."

Từ Lạc nhìn canh bổ này, cũng không nói gì. Cô biết đây là tâm ý của bác Long, mấy năm qua, bác Long đối tốt với cô, coi cô như con gái, cô đương nhiên biết và rất cảm kích ông là đằng khác.

" Tôi biết rồi, " Từ Lạc gật đầu, tiếp lời, " anh còn có việc gì không? Nếu không thì về biệt thự rộng rãi của anh đi, đừng có ở lại chỗ tôi mà chịu ủy khuất." Loading...

Diệp Thành bỗng nhiên nắm tay cô, " em thấy thông báo mail chưa?"

Từ Lạc nghi ngờ, " thông báo mail gì?"

Diệp Thành không trả lời, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.

Từ Lạc nhìn hắn một lát đành lấy di động ra kiểm tra hộp thư cá nhân của cô, không có gì. Lại vào trang mail của tập đoàn Diệp thị, liền nhìn thấy.

Có hai bức mail gửi cho cô. Là của Diệp Mộng.

Cả hai đều là nội dung Diệp Mộng nói lời xin lỗi và làm sáng tỏ vụ bôi nhọ của Từ Lạc. Thậm chí trên facebook, cô ta cũng có đăng status xin lỗi cô..

À...còn có thể xin lỗi cô...cái này có thể tin sao? Từ Lạc khinh bỉ trong đầu.

Cô giơ chiếc điện thoại lên, " là anh ép cô ta làm."

" Anh không có ép, con bé vốn nên xin lỗi em. Là lỗi

của nó." Diệp Thành nhàn nhạt nói.

Từ Lạc khẽ hừ lạnh một tiếng, " được thôi, dù sao thì chỉ cần người Diệp gia các anh, đừng có tới trước mặt tôi mà làm phiền tôi nữa, là tôi đây cám ơn rồi. Các người có diễn tuồng trước mặt tôi thế nào cũng không liên quan tới tôi nữa, thích làm sao thì làm, tôi cũng không hứng thú."

Diệp Thành gật đầu, hắn cắt ngang lời sau của cô, ngắn gọn nói, " Lạc Lạc, sau này, anh chăm sóc em và con nha."

Từ Lạc trợn mắt nhìn hắn, tên này vẫn dai như thế?

" Thôi đi, cậu Diệp à, anh đừng có đùa, anh vẫn nên là ở biệt thự để người ta hầu hạ đi, ít tới chỗ này của tôi tìm tức giận."

Diệp Thành ngước mắt nhìn Từ Lạc, " anh tạm thời không có về Diệp Trạch."

"Cái gì?" Từ Lạc nheo mắt.

Diệp Thành khẽ cười, chiếc răng khểnh suýt lộ ra ngoài, " Lạc Lạc, anh nói anh không về Diệp trạch."

Hắn hai tay chống cằm nhìn cô, nói tiếp, " Anh ở cách vách với em."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »