Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6292 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 97
nếu như tất cả có thể làm lại

❊ ❊ ❊

Lương Minh Phương sững sờ đứng ở cửa phòng cấp cứu hồi sức, xuyên qua qua cánh cửa thủy tinh, nhìn người yêu của cô trên giường bệnh màu trắng. Thân thể cường tráng kia từng ôm cô, hiện tại lại nằm bất động trên giường. Minh Phương cách lớp kiếng, khẽ đưa tay lên, dùng ngón tay mà vuốt ve, dường như có thể xuyên qua thủy tinh mà chạm đến nhiệt độ trên người Đặng Đình Phi.

Giây phút này, cũng chỉ có mạch tim chạy trên máy điện tâm đồ, mới có thể cho cô một chút an tâm nho nhỏ.

Diệp Thành nhìn cảnh này, cũng không hiểu vì sao, trong lòng hắn lại dấy lên thứ cảm xúc phức tạp. Hắn liếc sang Từ Lạc đang đứng bên cạnh, vội cúi xuống nói nhỏ vào tai cô, " Lạc Lạc à, trong bụng em còn có con, không thể bị mệt, anh đưa em về, nơi này để Hoàng Hiếu trông được rồi."

Hoàng Hiếu cũng gật gật đầu, cười nói, "Diệp tổng, Cô Từ, hai người về trước đi, nơi này tạm thời cũng không cần nhiều người quá đâu."

Từ Lạc vẫn có chút không yên lòng, " nếu không, tôi vẫn nên là ở lại đây thì hơn....Minh Phương cô ấy..."

" Lạc Lạc, " Minh Phương nghiêng đầu, một bên ngồi xuống ghế dài, nói : " Hôm nay rất cảm ơn cô, còn có Diệp tổng, anh Hoàng Hiếu nữa, cảm ơn mọi người đã giúp tôi. Rất cảm ơn. Nhưng Lạc Lạc à, thân thể cô quan trọng hơn, bà bầu đừng để quá mệt, về đi."

Từ Lạc khẽ cau mày, nhìn bộ dạng Lương Minh Phương, không biết nên làm thế nào, rốt cục cũng chỉ đành gật đầu, nói, " vậy chị cũng phải chú ý thân thể đó biết chưa?"

"Biết rồi." Minh Phương đáp ngắn gọn.

Diệp Thành dẫn Từ Lạc ra khỏi cổng bệnh viện, để cô ngồi vào trong xe, rồi khởi động xe, vững vàng lái đi.

Không khí trong xe là một mảnh trầm mặc, hồi lâu sau, chỉ nghe Diệp Thành nói một câu, " Đặng Đình Phi đối với Lương Minh Phương, là thật tâm đến tận xương tận tủy."

"Ừ." Đôi mắt Từ Lạc nhìn ánh đèn đủ màu của đô thị di chuyển lướt qua xe giống như giải ngân hà bay qua cửa xe, cô nói tiếp, " Đặng tổng thật sự yêu chị Phương rất nhiều, và một dạng, chị Phương cũng rất thật lòng yêu anh ấy."

Diệp Thành không có nói gì, nhưng hiển nhiên là đã thừa nhận lời nói của Từ Lạc.

Từ Lạc bỗng nhiên cười nói, " hai người bọn họ, mới là giống dáng vẻ thật lòng yêu nhau, mà hai người yêu nhau đến như vậy, cho nên ngay cả ông trời cũng không nỡ chia rẽ đâu."

Hai bàn tay nắm vô lăng của Diệp Thành bất giác siết chặt lại. Hắn trước giờ nào có tin vào mấy cái thứ nho nhã nhu hòa như tình yêu chứ?

Cái này cũng không thể trách được hắn, từ nhỏ đến lớn, điều kiện cuộc sống của Đại thiếu gia Diệp gia hắn quá mức hậu đãi, muốn cái gì được cái nấy, thích cái gì, tự nhiên liền có người hai tay dâng lên tận tay.

Trong điều kiện cuộc sống của Diệp Thành, những người xung quanh đơn giản không phải vì lợi ích mà liên kết nhân duyên với nhà hắn, muốn gả con gái của họ cho hắn. Mục đích chỉ là thích tiền của nhà hắn...còn chuyện thật tâm với hắn....chắc không có.

Xung quanh hắn, bạn bè cùng trang lứa, cùng tuổi đầy ra đấy, trong tay bọn họ có tiền, có quyền, có thể tùy ý lựa chọn người mình vừa ý, một đêm vui vẻ. Nếu như thích thì trực tiếp tặng nhà, tặng xe hơi, đưa đi ăn nhà hàng sang trọng, chỉ cần ngoan ngoãn chăm sóc tốt cho bọn họ là được, chơi chán người cũ, liền thay người mới, làm gì biết đến tình yêu là gì.

Mà Diệp Thành lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, tự nhiên đối với tình yêu sẽ làm ngơ xem thường.

Mãi cho đến tối hôm nay, bản thân hắn mới cảm thấy trấn động và thấu triệt để.

Hắn biết rõ Lương Minh Phương kia cũng không thèm khát chút tiền bạc gì của Đặng Đình Phi cả, cái mà cô yêu, cô muốn, cô trân trọng, chính là chỉ có bản thân Đặng Đình Phi mà thôi. Còn Đặng Đình Phi cũng thật tâm thật ý mà coi Lương Minh Phương là người yêu của mình, tuyệt đối không có một chút tâm tư đùa giỡn nào.

Buổi tối hôm nay Đặng Đình Phi xảy ra chuyện, Lương Minh Phương phản ứng kịch liệt như vậy có thể đã thấy rất rõ tất cả tâm ý của cô ấy.

Cổ họng Diệp Thành hơi khô, bất giác hắn tâm huyết dâng trào, mở miệng hỏi Từ Lạc một vấn đề vô cùng cẩu huyết, " Từ Lạc à, em nói xem, nếu mà tối nay, Lương Minh Phương kia buộc phải lấy tính mạng mình để đổi lại mạng sống cho Đặng Đình Phi, cô ấy có nguyện ý không?"

Từ Lạc tựa ra sau ghế dựa, lộ ra vẻ hơi mệt mỏi, cô kiên định, " dĩ nhiên rồi, chị ấy nhất định sẽ không chút do dự nào, mà lấy mạng của mình đổi cho anh ấy."

Trong lòng Diệp Thành liền chấn động mạnh.

Hắn cho tới giờ cũng không coi tình yêu là điều quan trọng, cho tới giờ vẫn luôn xì mũi coi thường, cảm thấy tình yêu nho nhã kia là một cái vị chua lét như chanh dây, vậy mà lại có một sức mạnh cường đại đến vậy sao?

Bất giác, hắn dời cái đề tài này lên bản thân hắn.

Nếu hắn và Từ Lạc vẫn chưa cãi nhau thì sao nhỉ?

Nếu như lúc đó, Từ Lạc thật sự yêu hắn, Diệp Thành hắn cũng bị vào phòng giải phẫu cấp cứu như Đặng Đình Phi, liệu Từ Lạc có ở bên ngoài có thể sẽ thương tâm đến chết, lo lăngz khó chịu giống như Lương Minh Phương hay không? Có thể cũng không chút do dự, hận không thể dùng mạng sống của cô mà đổi với mạng của hắn trên giường trong phòng phẫu thuật hay không? Trong lòng Diệp Thành xao động, một đáp án trong lòng liền nhảy lên.

Mắt thấy đã gần đến khu nhà nhỏ chỗ hai người thuê, Diệp Thành từ từ dừng xe, quay đầu nói, " Lạc Lạc, anh trước kia....."

Ai mà biết Từ Lạc đã tựa vào ghế xe, ngủ thiếp tự bao giờ.

Diệp Thành thở dài cười khổ, cũng không có nói chuyện phá rối giấc ngủ của cô nữa.

Kể từ khi được Lương Minh Phương nhắc đến tới nay, hắn bắt đầu nghiêm túc mà suy nghĩ về chuyện của hắn và Từ Lạc, về mối quan hệ của hắn và cô, theo suy nghĩ càng lúc càng sâu xa hơn, hắn đối với tình yêu đã ngày càng hiểu, vì vậy sự hối hận trong lòng cũng ngày càng nồng đậm.

Hắn là một tên khốn tra nam đúng như vợ hắn nói mà, hắn đã từng đích thân đuổi cô đi, cũng chính là hắn đích thân khiến cho người yêu hắn là cô, là vợ hắn bị thương, bị đau đầy mình.

Diệp Thành nhìn nét mặt Từ Lạc chìm trong ánh đèn xe dịu dàng, trong tim chợt xao động, nhảy lên, không kìm lòng mà ghé người qua, nhẹ nhàng hôn lên môi Từ Lạc một cái.

Nếu như.....nếu như có thể làm lại từ đầu, vậy thì tốt quá...Trong lòng Diệp Thành khổ sở mà nghĩ, nhưng mà điều hắn nghĩ liệu có thể còn kịp....?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »