Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6553 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 19
đã biết quan tâm

❊ ❊ ❊

Đứng cạnh cửa sổ, Diệp Thành lại châm một điếu thuốc, hút một hơi.

Không biết làm sao, có lẽ là thuốc quá gắt, khiến hắn ngay cả phổi cũng đau.

Hắn cúi đầu ho khan vài tiếng, đôi mắt thoáng nhìn thấy một người nhỏ nhắn ngồi bên bồn hoa dưới lầu.

Cái cô gái mặc chiếc áo đầm rộng trắng kia, không phải Từ Lạc thì còn là ai đây?

Diệp Thành mải nhìn bóng dáng nhỏ nhắn bên dưới kia, mà điếu thuốc cầm trên tay cũng quên cả hút, đến nỗi cháy đến đầu ngón tay mới hoàn hồn.

Hồi lâu, hắn lấy điện thoại trong túi quần ra để điện thoại qua cho cô.

Bên kia, điện thoại được nhận, âm thanh Từ Lạc vang lên, " Diệp Thành?"

Giọng hắn có chút khàn khàn, " Từ Lạc, mau tan ca, lát nữa tôi dẫn em đi ăn cơm."

" Anh muốn dẫn tôi đi ăn cơm sao?" Giọng Từ Lạc có chút ngạc nhiên.

"Ừ !" Diệp Thành nhàn nhạt đáp.

Từ Lạc như bị dọa, " này, không phải ban ngày mà anh bị mơ à, nổi cơn à?"

Diệp Thành ngưng một chút, " em muốn ăn cái gì?"

Từ Lạc bên kia cười như khinh bỉ, " Có phải Lưu Tâm Nhã kia đi rồi, anh cô đơn không có chỗ giải tỏa nên mới tìm tôi. Diệp tổng, nếu vậy, anh về nhà đi, tôi ấy, sẽ liên hệ với người ta tìm về cho anh vài em chân dài eo thon, để anh thỏa mãn, chứ anh đừng có chêu trọc tôi nữa, tôi mệt lắm."

"Từ Lạc, tôi không có ý đó, em đừng có hiểu lầm tôi." Thanh âm của Diệp Thành ngưng trọng một chút, " chỉ là muốn dẫn em đi ăn một bữa cơm thôi."

"Không cần anh mời." Từ Lạc khinh thường nói. " Từ Lạc tôi ngày nào cũng là ăn ngon, rất hưởng thụ, mới không cần đồ ăn của anh."

Tai Diệp Thành nghe rất rõ những lời kia của cô, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi cô một giây, quần áo đơn bạc, cô đơn ngồi ăn cái thứ bánh mì sanwich khô khan kia.

Ngày nào cũng được ăn ngon sao?

Ngày nào cũng như ngày ấy, tùy tiện bánh mì, sữa lạnh, cháo nguội cơm khô, cũng gọi là ăn ngon sao?

Hóa ra, Vợ hắn là như vậy, có chết cũng chịu đựng một mình, chết cũng không cầu khẩn hắn một lần.

Thật là cố chấp khiến người ta phải điên mà.

Diệp Thành hít một hơi sâu, " cứ thế nhé, tối nay, tôi về dẫn em đi ăn cơm, em nhớ chờ tôi."

Vừa nói xong, hắn như sợ cô sẽ cự tuyệt, liền vội vàng cúp máy cái rụp.

Mang theo tư liệu về cô cất vào tủ của hắn, sau đó liền cầm chìa khóa xe đi ra khỏi văn phòng, gặp được Thu Lan đang đi tới, liền căn dặn. " Thu Lan, tôi tan ca trước, công việc còn lại cô kết thúc. Hội nghị với cổ đông qua điện thoại, tối nay cô chủ trì nhé."

Thu Lan chớp chớp đôi mắt, " Diệp tổng, cái này...nhưng mà tôi chưa có chuẩn bị gì cả.."

"Tin tưởng vào năng lực của mình đi." Lời vừa dứt, Diệp Thành đi luôn vào thang máy chuyên dụng đi xuống.

Chỉ còn lại Thu Lan đứng đực ra đấy, trợn mắt ngây người.

Cha mẹ ơi, cô đang nằm mơ đó sao? Cuồng cônh việc Diệp tổng mà cũng có ngày biết tan làm sớm sao?

Còn muốn cô làm chủ trì cuộc họp cổ đông qua điện thoại?

Ông trời ơi, trái tim của cô sắp như tro tàn rồi, không biết nơi nào bán quan tài gần nhất, cô bây giờ liền muốn mua ngay cho mình một cái.

....

Diệp Thành ra khỏi cao ốc, chỉ nhìn thấy Từ Lạc xoay lưng về phía hắn, ngồi bên bồn hoa, vẫn đang gặm cái sanwich kia tỉnh bơ. Loading...

Bóng lưng cô cực kì cô đơn, chiếc áo đầm dài qua gối, gió thổi bay bay, chiếc áo khoác bên ngoài hơi lớn, để lộ ra cả dáng người nhỏ nhắn, hai lỗ tai bị gió thu thổi đến lạnh tái.

Ánh mắt Diệp Thành có chút xót xa, nhẹ nhàng đi tới bên Từ Lạc, ngay bên cạnh cô ngồi xuống.

Từ Lạc nghe động tĩnh, quay đầu lại nhìn, suýt nữa mắc nghẹn mà ho lên.

"Khụ khụ.."

Diệp Thành đưa tay vỗ vỗ lưng cô, " làm gì mà ăn vội vàng như vậy?"

Từ Lạc bỏ miếng bánh mì xuống, " không phải vẫn đang giờ làm sao, anh ra chi giờ này?"

" Thì không có việc gì quan trọng, nên tôi tan làm sớm thôi." Hắn cười gượng mà đáp.

Từ Lạc không giải thích được, " Anh không phải là còn có một hội nghị cổ đông qua điện thoại đó sao...sao lại..?"

"À...chuyện là thế này, là Thu Lan ấy, cô ấy muốn xin tôi cho cô ấy chủ trì cuộc họp đó một lần, xin tôi cho cô ấy cơ hội để thử sức, nên tôi liền giao cho cô ấy." Diệp Thành biện minh lời nói của Hắn còn hơn là nói phét mà không cần kịch bản.

Từ Lạc nheo hai mắt nghi ngờ, " là thật?"

Diệp Thành trịnh trọng gật đầu, "ừ"

Từ Lạc quay mặt đi lại cắn một miếng bánh mì, thì bị hắn giựt lại, " đừng có ăn cái thứ khô khan này nữa, tôi dẫn em đi ăn đồ ngon."

"Không cần, tôi ăn no rồi, anh đi mà mời tiểu tình nhân của anh ấy." Từ Lạc lại giựt lại miếng bánh mì định cắn một miếng.

Diệp Thành đưa tay cướp lấy cái bánh mì kia lại một lần nữa, " không được ăn cái này nữa."

" Anh trả nó cho tôi!" Cô lại muốn giành lại.

Diệp Thành thừa lúc cô không chú ý, hai tay vòng lấy ôm eo cô, " nghe lời tôi, một lần thôi, tôi dẫn em đi ăn món Hàn, nhé!"

" Ai thích ăn thì đi mà ăn, anh đưa bánh mì lại đây cho tôi." Từ Lạc tức giận.

Diệp Thành đang muốn nói chuyện, nhưng nhìn thấy trên cổ Từ Lạc gần trong gang tấc, có một vết cắt dài. Vết cắt kia hẳn đã rất lâu rồi, dài nhỏ trắng bệch, nếu nhìn kỹ thì mới có thể thấy được.

Hắn dùng ngón tay sờ sờ vết sẹo kia, " Cái sẹo này..."

Tự tâm hắn liền thương Từ Lạc, từng chút, từng chút, phát giác ra, hắn dần dần bắt đầu đã biết quan tâm vợ hắn rồi...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »