Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6470 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 39
lòng tham vô đáy

❊ ❊ ❊

Bên ngoài bàn ăn đã dọn lên sẵn sàng. Từ Lạc ngồi xuống một chiếc ghế được sắp sẵn. Ngồi quanh cô đều là thân thích, nhưng cô lại hoàn toàn xa lạ với họ.

Từ Lạc ôm chú cún bông tùy ý ăn vài miếng súp lơ xanh, thật không có khẩu vị gì cả.

Dì và Dượng của cô ngồi đối diện, con trai của hai người bọn họ, là một cậu tiểu béo bụng, mắt nhìn chăm chăm vào chú cún trong lòng cùa Từ Lạc, một lúc lâu, bỗng hét lớn, " mẹ, con muốn chơi con cún bông kia."

Dì cầm lấy chiếc đũa gõ lên đầu nó một cái rõ đau, bà ta mắng, " trên bàn ăn, cái mồm to cho vừa, con muốn chơi thì trực tiếp bắt là được, chị Lạc Lạc há có thể không đưa cún cho con chơi sao?"

Tiểu béo kia vui vẻ ra mặt, trực tiếp nhanh chóng chạy đến bên cạnh chỗ của Từ Lạc, duỗi tay muốn túm hai cái tai bông của chú cún.

Từ Lạc trực tiếp đánh tay nó ra, " đừng đụng vào nó, nó không thích người lạ đâu."

" Hứ, mẹ em nói, em có thể chơi với nó, chị nhanh đưa nó cho em đi." Tiểu béo khí thế tràn đầy đắc ý nói.

" Mẹ em nói." Từ Lạc cười lạnh, " ha, chú cún này là của chị, người khác nói đều vô dụng."

Sắc mặt của Dì khi nghe Từ Lạc nói xong câu kia thật khó nhìn, " Lạc Lạc, cháu cứ đưa cho nó ôm một lát thì có làm sao? Thằng béo còn là trẻ con, cũng không làm con mèo bị thương, cháu là chị nó, nên nhường em một chút!?"

Từ Lạc liếc xéo bà ta một cái, " Dì à, dì cũng đã ngoài 50 rồi, so với dì, cháu cũng tính là nhỏ tuổi, vậy sao dì lại không nhường cháu?" Dì nhất thời cứng họng, không nói được lời nào, liền thầm oán hận, căm ghét mà lườm Từ Lạc một cái.

Dượng trách cứ nhìn dì một cái, chỉ cho Từ Lạc một cậu trai chạc tuổi cô, ngồi đối diện bên kia, "Lạc Lạc à, đó là con trai nhà chú bảy cách vách, các cháu trước kia từng nói chuyện rồi đó, có biết không?"

"Cháu không biết." Cô đáp ngắn gọn.

" Ai dà, không biết thì cũng có thể quen biết chút mà, dù sao cũng là người một nhà phải không nào?" Dượng cười ha ha, đôi mắt lại lộ ra sự khôn khéo gian xảo trong đó.

Từ Lạc làm bao lâu trong Diệp thị như vậy, có hạng người nào mà cô chưa từng thấy. Chút tâm cơ kia của ông Dượng kia, cô có thể không biết sao?

Từ lần trước ở trong điện thoại trở mặt với Dì, cha cô sau đó liền mất, những con người này chắc hẳn là lo lắng cô cao chạy xa bay, một đồng một cắc cũng không đưa bọn họ.

Vừa trong tang lễ, đã đòi sắp xếp xem mắt cho cô, muốn cô lấy chồng, rồi trói chân cô lại ở cái thị trấn này đây mà.

Quả là đê tiện đến phát tởm.

Từ Lạc ngẩng đầu, " Dượng à, " cô khẽ mỉm cười, mặc dù cười, nhưng ý cười lại không tới đáy mắt, ngược lại, lại lạnh lẽo vô cùng, " Dượng tỉnh lại đi."

Dượng như bị ngữ điệu không khách khí của Từ Lạc làm ông ta có chút kinh ngạc, ông ta lên giọng ngữ khí âm trầm, " Từ Lạc, đây chính là thái độ của cháu khi nói chuyện với Trưởng bối?"

"Cạch." Từ Lạc buông đũa, cô một chữ bẻ đôi cũng không nói.

Cô bây giờ chỉ muốn ăn xong bữa cơm chán ngắt này, những con người này, ngay cả làm bạn bè, cô cũng không thể làm, còn để ý gì mấy cái lễ nghi dối trá kia.

Dượng dường như đang nén lại cơn tức tối của mình, ông ta động quai hàm hai cái, rốt cuộc thì cũng nhịn được. Ông ta không quát lớn nữa, mà là âm thầm đối mắt với mợ, rồi nói với Từ Lạc. " Lạc Lạc, bồi thường của chính quyền kia cho ba cháu..."

Ánh mắt Từ Lạc trở nên nghiêm túc, cô cười lạnh, quả nhiên là có mục đích. Loading...

Vì cha cô không phải chết già, nên công ty bảo hiểm và chính quyền địa phương có một khoản tiền bồi thường khả quan phát xuống. Lúc cô đến đây đã nghĩ, đám người họ hàng này sẽ lại động tâm tư trên món tiền đó cho xem.

Thật không ngờ lại đúng như vậy, đã thế lại còn quang minh chính đại mà trực tiếp nhắc đến trên mâm cơm.

"Lạc Lạc à, cháu nghe dì nói đã," Dì ho lên hai tiếng, rồi tiếp , " thời gian này, chúng ta phải chăm sóc cha cháu rất nhiều, huống hồ mọi người đều là ruột thịt trong nhà, dì cũng không có tham tiền gì, khoản tiền bồi thường kia, chúng ta cứ dựa theo nhân khẩu trong nhà để chia, cháu thấy thế nào?"

Mắt của Từ Lạc ở trên bàn ăn nhìn hết một lượt.

Cô thật không nghĩ Dì của cô, bà ta lại cho rằng cô ngu, cái gì mà dựa theo nhân khẩu gia đình để chia, Từ Lạc cô chỉ có một mình, còn trong nhà Dì có đến cả gần 10 người, hiện tại cả đám họ hàng bắn đại bác lớn cũng không tới kia cũng mò đến, tất cả bọn họ, còn không phải là chờ để chia trác tiền....

Một lũ lòng tham vô đáy.

Cô nhìn Dì, lạnh giọng nói, " Dì à, trước khi chia tiền, cháu hỏi dì chuyện này."

" Cháu cứ nói." Dì hớn hở đáp lời.

" Vậy được, lúc trước cháu mỗi tháng đều gửi tiền cho dì, cháu tính sơ qua, gần 500 tr rồi," thanh âm của Từ Lạc dần nặng, " dì nói cho cháu, gần 500 tr này, dì dùng vào chỗ nào rồi?"

Dì nghe cô nói, liền trầm mặc.

Từ Lạc cười lạnh, " dì xem, dây chuyền trên cổ dì cũng lấp lánh quá nhỉ, chà còn lắc hột xoàn nữa kìa..thứ nào cũng sang chảnh."

Dì vội vội vàng vàng nhét dây chuyền vào trong cổ áo, lại kéo ống tay che đi mấy món trang sức kia.

Từ Lạc nghiêm giọng nói, " cha cháu gầy thành như vậy, vừa nhìn đã biết trước lúc chết, ông đã trải qua ngày tháng như thế nào? Tiền cháu gửi cho các người không ít, nhưng các người lại dùng riêng cho mình, bây giờ ngay cả tiền bảo hiểm của cha cháu, các người còn muốn nuốt riêng, các người đừng có mà vô sỉ như vậy chứ?''

"Lý Từ Lạc, cháu chú ý chừng mực." Dượng rốt cuộc cũng không chịu nổi mà tức giận, trực tiếp nện đũa xuống bàn, " Dượng và Dì cháu là trưởng bối của cháu, vô sỉ với không vô sỉ cái gì, nói thật khó nghe, cho dù hôm nay chúng ta có lấy hết tiền thì cũng là lẽ thường, cháu cũng đừng có oán có giận, như thể một đứa mất dạy ngoài đường."

Ông ta gằn lên, " phải biết hiếu thuận, hiểu quy củ biết chưa hả?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »