Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6295 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 92
tâm ý của diệp thành

❊ ❊ ❊

Về đến Diệp Trạch.

Bác Long vẫn ở vườn hoa trước cửa chăm sóc cho đám hoa kiểng kia dù trời đã tối. Vừa làm, ông vừa ngâm nga mấy khúc dân ca dân gian không biết đã lưu truyền từ năm nào.

Bất giác ngẩng mặt lên nhìn, thấy trước mắt có ánh đèn xe chiếu sáng, ông vội vàng đỡ cặp kính lão lên hẳn sóng mũi rồi đi nhanh ra cổng.

" Cậu chủ về rồi."

Diệp Thành dẫn Từ Lạc từ trên xe xuống, khuôn mặt già nua của bác Long càng vui mừng rõ rệt, "cô chủ, cô cũng về cùng."

Từ Lạc gật đầu mỉm cười với bác Long hiền từ, ôn hòa từ trước tới giờ, chào hỏi, " bác Long, thật lâu không gặp bác."

Bác Long tươi cười nhìn cô chủ nhà mình, thấy cái bụng vượt mặt, ông cười đến cong cong mắt, "vâng, lâu lắm rồi mới gặp lại cô chủ, đến nỗi, cô chủ mang thai, bụng vượt mặt rồi, tôi giờ mới biết."

Mặt Từ Lạc chợt đỏ lên. Cũng may ánh đèn chiếu tới, nên nhìn cũng không rõ, cô đáp, " vâng....cháu cũng sắp sanh rồi."

"Thật không thể ngờ luôn." Bác Long vui vẻ nói, "không ngờ bác sống đến từng tuổi này, vẫn còn có phúc để nhìn thấy Diệp tiểu thiếu gia đến với cuộc đời này, thật muốn xem xem, tiểu thiếu gia kế thừa gen của cậu chủ và cô chủ, thằng bé sẽ anh tuấn đáng yêu đến cỡ nào."

Nói xong, bác Long cười háo hức, cùng Diệp Thành và Từ Lạc một đường đi vào bên trong biệt thự.

Diệp Thành đưa Từ Lạc lên lầu, hắn đẩy cửa một căn phòng cạnh sát căn phòng trước kia của Từ Lạc, vui vẻ nói, " Lạc Lạc, em xem này."

Từ Lạc bước chân vào căn phòng này, thoáng chốc ngỡ ngàng.

Cô vốn cho rằng, Diệp Thành nói chuẩn bị xong phòng cho con, bất quá là chỉ mua vài món đồ dân dụng, với vài món đồ chơi trẻ em, bày biện đone giản mà thôi. Nhưng cô không nghĩ tới, Diệp Thành vậy mà sẽ đặc biệt để designer thiết kế trang trí và bày biện trong phòng.

Tất cả bốn mặt tường đều là màu xanh da trời nhạt, nhìn vào mắt rất nhu hòa. Trần nhà thiết kế thành một dải ngân hà, chỉ cần bật công tắc lên, đỉnh trần sẽ mở ra, trong nháy máy làm cho cả căn phòng được ánh sáng nhẹ nhàng chiếu sáng, tựa như chìm vào không gian vũ trụ vậy. Sàn gỗ bằng trải thảm đặt làm riêng, cực kì thích hợp với trẻ con trong thời gian lẫy, bò, tập đi...

Giường sơ sinh, đồ chơi thông minh, bàn nhỏ, ghế nhỏ dùng cho trẻ em, trên bàn còn có đủ bát đũa nhỏ đồng bộ, mỗi góc cạnh nhọn trong phòng, đều gắn đệm chống va chạm, đảm bảo con sẽ không bị thương.

Thật là có đủ dụng tâm. Từ Lạc rốt cuộc không thể nào ý kiến thêm gì nữa.

Cô cực kì thích và hài lòng nữa là đằng khác.

Diệp Thành kéo mấy kệ tủ ra, bên trong là sách cùng đồ chơi thông minh của bé, đủ loại đồ chơi khác nữa, hắn nói, " anh không biết con mai mốt, thích loại đồ chơi nào, nên mua toàn bộ. Còn có rất nhiều sách nữa này."

Từ Lạc tiện tay lấy một cuốn sách truyện, lật lật để xem.

Diệp Thành đứng một bên trong phòng, nhìn Từ Lạc cầm sách đọc với vẻ mặt đầy nhu hòa. Bất giác trong người hắn cảm thấy trong tim giống như được cái gì đó rất ấm áp lấp đầy.

Người trước mắt hắn bây giờ, là vợ mình, người cùng đầu ấp tay gối với mình. Trong bụng cô ấy, lúc này còn mang thai con của mình. Bọn họ cùng nhau vì sự ra đời của con mà cùng làm các loại chuẩn bị, cùng nhau mong đợi con của hai người họ đến với thế giới này.

Loại cảm giác này, giống như là...một gia đình?

Trong lòng Diệp Thành bỗng run rẩy, một cỗ cảm xúc kì lạ ấm áp xen lẫn lạ lẫm, bay lên.

Xem xong căn phòng của con trai. Từ Lạc cùng Diệp Thành đi xuống lầu, gặp bác Long đang bê một chén canh gà, ông bảo cô uống.

Cô định không uống, nhưng ông nhiệt tình mãi, cô đành uống hết, mới có thể cùng Diệp Thành rời khỏi Diệp trạch.

Diệp Thành lái xe đưa cả hai người bọn họ trở lại chung cư nhỏ nơi hai người đang ở.

Lái xe trên đường, Diệp Thành nhẹ nhàng hỏi, "Lạc Lạc à, em xem phòng rồi, thấy thế nào?"

Hai tay Từ Lạc bất giác nắm chặt, nhìn cảnh sắc trên đường phố bị bỏ lại bên ngoài cửa sổ xe, cô nói, " Anh rất có tâm."

Diệp Thành nhìn giao thông phía trước, giọng nố lại mang theo mấy phần nhu hòa, " đây là con của anh với em, anh đương nhiên muốn, nó từ lúc ra đời đã là một cậu ấm hạnh phúc nhất."

Từ Lạc đưa tay xoa xoa cái bụng to, nói, " Tôi sẽ nghĩ mọi cách để làm cho nó hạnh phúc nhất."

Diệp Thành chuyển động tay lái, nói, " em không cần lo gì cả, có anh lo hết rồi."

Xe một đường lái về khu nhà.

Từ Lạc vừa về đến nhà, trái tim cũng thả lỏng theo. Diệp Thành trước về phòng hắn, bảo xử lý xong đống công việc sẽ lại đến.

Được một lát thì Lương Minh Phương cũng từ bệnh viện trở về. Cô ngồi xuống sô pha, mệt mỏi thở vội.

Vừa nhìn thấy Từ Lạc từ bếp đi ra, giật nảy mình, "cô về lúc nào ấy?"

"Một lúc rồi." Từ Lạc đáp, rồi ngồi xuống đối diện với Lương Minh Phương.

Lương Minh Phương nhìn trên dưới Từ Lạc, cười hỏi, " hôm nay thế nào? Tốt chứ?'"

Từ Lạc gật đầu, trên mặt đầy niềm vui, " ừ, tốt lắm, Diệp Thành hôm nay dẫn tôi về Diệp Trạch xem phòng anh ấy chuẩn bị cho con chúng tôi......tôi cảm thấy, rất tốt. Cũng rất vui nữa."

Minh Phương tóm lấy một quả quýt đường trên bàn, bóc ra. Vừa bóc vừa nói, " tôi nói thật nhà Từ Lạc, Diệp tổng ấy, so với ban đầu đúng là có tiến bộ, anh ấy với trước kia, khác nhiều, tiến bộ nhiều rồi á."

Từ Lạc sắc mặt đầy cảm thán, " có lẽ vậy, nhưng mà bất quá cũng chả có cách nào nữa, tôi với anh ấy duyên phận không tới, chả có cách nào để đến bên nhau cả, chuyện này nói sau đi thì hơn."

Minh Phương ăn quýt, khẽ gật đầu, trong lòng ôm một ý nghĩ, không biết có nên nói ra hay không, do dự một lát, cô quyết định nói ra.

" Từ Lạc à, lúc trước có một lần, Diệp Thành anh ấy từng đến bệnh viện gặp tôi một lần ."

Từ Lạc thoáng ngạc nhiên, " hả, một mình tìm chị sao?"

"Ừ, " Minh Phương gật đầu. " Hắn đến tìm tôi để nói chuyện về cô. Tôi với hắn....nói chuyện rất nhiều."

Từ Lạc khẽ bĩu môi, " tôi thì có chuyện gì để hai người nói nhiều chứ?"

Minh Phương bóc một trái khác đưa cho Từ Lạc, giục Từ Lạc ăn vào. Cô nói,

" Ài, nói nhiều lắm, tỉ như là chuyện cô mang thai thế nào, nôn nghén... rồi nói về tình hình sức khỏe cũng như tâm tính của cô. Khi đó hắn hỏi tôi, là hắn muốn tìm hiểu về cô, về tất cả mọi thứ liên quan đến cô. Tôi nói với hắn, cô sinh ra trưởng thành vốn khổ sở, lại sống quá ngột ngạt, cô khắc chế kìm nén bản thân quá nhiều, luôn chịu đựng đủ mọi áp lực, cần được giải tỏa hết."

Từ Lạc xùy một tiếng, " mọi người lo lắng quá rồi, tôi vốn dĩ rất khắc chế tốt tâm tính của mình."

"Vậy sao?" Minh Phương bĩu môi, " Từ Lạc, cô ấy, giấu ai, chứ giấu được tôi sao? Cô nhịn quen rồi, cho nên khổ sở trong lòng, theo bản năng mà giấu đi mọi thứ không vui, càng ngày những thứ không vui kia sẽ tích lũy ngày một nhiều, đến lúc đó nếu như không giải phóng kịp, nhất định sẽ bộc phát. Đến lúc đó hậu quả sẽ khó lường."

"Vậy thì sao? Tôi vẫn tốt đó thôi." Từ Lạc phản ứng đáp lại.

Minh Phương thở dài. " Ài, vậy nên tôi mới nói với Diệp Thành là cô cần giải tỏa áp lực kia đi. Thì cô mới có thể thoải mái mà sống."

Từ Lạc nghe Minh Phương nói xong, thoáng trầm mặc.

Cô nhất thời hiểu ra, vì sao tối hôm đó, Diệp Thành có chút khác thường, một mực cố chấp muốn cô nói hết lời thực lòng với hắn.

Hóa ra, hắn muốn dùng cơ hội đó để cô phát tiết ra ngoài, hắn thật sự lo lắng cho cô.

Minh Phương nhìn biểu cảm của Từ Lạc, bất giác thở ra một hơi nói thêm vào, " vậy cho nên, Từ Lạc à, mấy chuyện hắn làm đều là tâm ý của hắn xuất phát từ chân tâm mà có đó."

Từ Lạc trong lòng có chút xúc động....

Diệp Thành có thực thay đổi sao, tâm ý của hắn kia là thật lòng, hay là thương hại cô, cô vẫn không thể xác định được....

Nhưng mà, nếu có thể, thì chỉ có một cách đó là dùng thời gian để chứng minh phần tâm ý đó mà thôi....

Tâm ý mà suốt 5 năm làm vợ hắn, cô chưa từng cảm nhận được từ hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »