Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6573 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 44
trong cái rủi, có cái may

❊ ❊ ❊

...

Bệnh Viện X.

Mùi nước khử trùng nồng nặc, kích thích xoang mũi, vách tường sơn trắng, cách đôi hành lang thành một đường nhỏ chật chội.

Phòng cấp cứu.

Ba chữ đỏ tươi " đang phẫu thuật " vẫn sáng lấp lánh.

Diệp Thành ngồi suy sụp trên ghế dài lạnh như băng của bệnh viện. Tâm loạn như nhập ma.

Hắn cũng không biết tại sao bản thân mình lại làm như vậy. Hắn thật thấy chán ghét khi Lưu Tâm Nhã kia lại đề nghị muốn làm chuyện đó với hắn...

Phiền chán tới mức hắn phải đạp chân ga mà đi tới nhà của Từ Lạc...

Không, không phải Lưu Tâm Nha kia là lí dó lớn nhất...

Mà lí do khiến hắn sợ nhất chính là Từ Lạc sẽ rời xa hắn, nên hắn mới làm như vậy.

Nhớ lại lúc hắn tìm được căn nhà cũ nát nhà cô. Cả đám người được gọi là thân thích của Từ Lạc lại khước từ hắn.

Đuổi khéo hắn đi.

Nhưng trong lòng hắn khi đó lại cảm thấy có gì đó không đúng, liền bất chấp mà đạp cửa đi vào...

Cảnh tượng kinh hãi đập vào mắt hắn chính là Từ Lạc áo váy bị rách, nằm trên mặt đất, cả người đều là máu, ngất lịm hoàn toàn.

Khi đó, một khắc kia lại là loại tình cảm gì?

Là thương yêu cô, hay là thương hại cô? Hắn không chắc...

Giống như tất cả tâm tình đều bị mất sạch, trong nháy mắt, hắn vừa giận, vừa sợ, vừa vội, cả người như muốn nổ tung.

...

Hành lang vang lên tiếng giày cao gót dồn dập. Không lâu, vóc dáng của một cô gái đi tới.

Thu Lan đi tới bên cạnh Diệp Thành, thở hổn hển vì mệt. " Diệp tổng, Lạc Lạc, em ấy sao rồi?"

" Vẫn đang được cấp cứu." Thanh âm của Diệp Thành không nóng cũng không lạnh.

Thu Lan bất giác ứa nước mắt, " sao lại thế này, đang yên lành cơ mà...?"

Diệp Thành không nói thêm câu nào, hai mắt hắn hằn lên tia tơ máu đỏ.

Thu Lan đứng một lúc, mắt hướng đến phòng cấp cứu, rồi lặng lẽ ngồi xuống băng ghế đối diện với ghế của Diệp Thành.

Không lâu sau, thư kí Hoàng Hiếu của Diệp Thành cũng thở hồng hộc mà chạy tới. Trên tay ôm một cục lông xù trắng như bông. Anh gật gật đầu với Diệp Thành, " Diệp Thành, con cún bông này cũng được bác sĩ thú y xử lí vết thương rồi."

Đang nói, cái đầu nhỏ của cún bông liền ngước lên, hai con mắt to nhìn vô cùng tội. Hai cẳng trước được băng bó một lớp băng gạc trắng...

Gâu...

Chú cún ấu nhẹ một tiếng, nhưng chả biết là nó đang muốn nói cái gì.

Hoàng Hiếu ngừng một lát, nói tiếp. "Ngoài ra, đối với chuyện phát sinh hôm nay, tôi ít nhiều cũng hiểu một chút rồi."

Diệp Thành ánh mắt sắc lạnh nhìn Hoàng Hiếu. " Nói."

Hoàng Hiếu từ trong tập tài liệu kẹp bên nách lấy ra một văn bản đưa cho hắn, " Diệp Thành, anh xem, đây chính là văn bản chuyển nhượng tiền bồi thường bảo hiểm. Nội Dung chính là chuyển tất cả khoản tiền bồi thường của ba Từ Lạc tới danh nghĩa Dượng và Dì của cô ấy. Nhưng mà...trên văn bản này, hình như chữ kí của Từ Lạc có gì đó không đúng, tôi nghĩ là do cô ấy trong khi hôn mê mà bị cưỡng chế kí vào."

Diệp Thành đón lấy tờ văn bản kia, liếc sơ qua một cái.

Với hắn, chữ kí của Từ Lạc là vô cùng quen thuộc. Nét chữ kí trên văn bản này nhất định là có vấn đề. Loading...

" Còn gì nữa không?" Diệp Thành hỏi.

Hoàng Hiếu nói, " chỉ có văn bản này, còn một vấn đề nữa, đó là Từ Lạc xém bị cưỡng hôn với tên ngốc nhà cách vách...cũng may là chưa thành."

Diệp Thành nghe xong, xoẹt một tiếng xé đôi văn bản kia. Sắc mặt trở nên âm trầm, " xem ra, bọn khốn kia đã đào sẵn bẫy chờ Từ Lạc sa vào bẫy đây mà."

Hoàng Hiếu gật gật đầu.

Diệp Thành còn đang nói thì đèn phòng cấp cứu tắt. Cánh cửa mở toang, mấy bác sĩ đầu đầy mồ hô từ bên trong đi ra, gỡ khẩu trang xuống.

Diệp Thành gấp đến độ lập tức đứng dậy, "vợ tôi sao rồi?"

"Đã không nguy hiểm đến tính mạng nữa." Bác sĩ lau mồ hôi trên trán, nhìn đến Diệp Thành, " cậu là chồng của cô gái kia?"

Thu Lan lén nhìn Diệp Thành một cái, chỉ thấy hắn không chút do dự, " phải, tôi là chồng của cô ấy."

" Cậu là chồng của cô ấy, tại sao lại không để tâm như vậy?" Bác Sĩ trực tiếp cau mày mà chất vấn hắn.

Diệp Thành không dám trả lời.

Bác Sĩ liền cao giọng trách mắng, " Cậu làm chồng mà sao lại để vợ mình rơi vào tình cảnh nguy hiểm như thế, cô ấy xuất hiện đau bụng và ra huyết. Cũng may, thân thể cô ấy cũng không tệ lắm, và may là vết thương chủ yếu tập trung ở phần lưng, lại được cấp cứu kịp lúc, thai nhi trong bụng hơn bốn tháng rồi, nó làm gì có võ đâu, may mà còn giữ được."

Diệp Thành có chút không hiểu, hắn lẩm bẩm...

"Đúng là có thai rồi. Hơn bốn tháng?"

Vậy thì...chẳng lẽ là con của hắn....

Hắn ngơ ra, còn chưa kịp phản ứng thì lời bác sĩ lại vang lên...

" Cô ấy mang thai hơn bốn tháng, cậu làm chồng cô ấy, vậy mà lại không hề biết một chút gì?"

Một lời kia của bác sĩ như oanh lôi bổ tới ba người đứng đó. Nhất là Diệp Thành, hắn cứ ngây ra, hắn được làm cha....

Được làm cha?

Làm cha?

Thật sự là vậy sao? Nếu như không phải Từ Lạc xảy ra chuyện, thì có phải hắn sẽ mãi không biết không...

Có nên nói, đối với bản thân hắn, trong cái rủi, có cái may hay không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »