Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6429 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 52
bảo bảo, mẹ và con cùng cố lên !

❊ ❊ ❊

Sau khi Đặng Đình Phi đi ra ngoài. Từ Lạc mới nhẹ nhàng ngồi dậy, mà đánh lên vai Lương Minh Phương một cái, trêu chọc nói, " Aizz, rất có phúc nha."

"Phúc cái gì chứ? Là đồ vô lại không biết xấu hổ á.!" Minh Phương hừ lạnh, cười nói.

" Ây da, " Từ Lạc lắc đầu, " Bác sĩ Lương, cô thay đổi thật rồi, trước kia, tôi thấy cô mắng chửi người ta miệng lưỡi thật nhọn nha, hiện tại bây giờ, câu nào thốt ra cũng như là làm nũng vậy á."

Lương Minh Phương tròn mắt, " này, cả cô cũng thế nữa, tôi đánh cô bây giờ."

Từ Lạc cười cười gật đầu, quay lại vấn đề chính, "chuyện quán bánh ngọt, liền nhờ cô."

"Ừm, cô yên tâm, tôi sẽ giúp." Minh Phương gật đầu.

Hai người lại nói thêm vài chuyện, thấy đã đến giờ thay dịch truyền, Minh Phương dặn dò Từ Lạc mấy câu rồi mở cửa rời đi.

Minh Phương rời khỏi một lát thì Từ Lạc cũng mệt mỏi mà đi vào giấc ngủ. Đến lúc cô tỉnh lại thì đã là quá chiều, cô định thần lại thì phát hiện trên giường có thêm một người khác.

Là Lộ Hà, bạn học của cô.

Bị đánh thức, Lộ Hà choàng tỉnh, đưa tay dụi dụi mắt, " Từ Lạc, cậu tỉnh rồi."

Từ Lạc tựa vào giường, mệt mỏi, " sao cậu lại tới đây, tới lâu chưa?"

Lộ Hà nhìn đồng hồ trên tay, " Tới khoảng 3 tiếng rồi, thấy cậu ngủ ngon, nên mình không có gọi nữa."

Dứt lời, cô nàng đưa tay sờ sờ vào cái bụng nhỏ của Từ Lạc, " Vậy là có thai với họ Diệp kia thiệt hả?" Có chút kinh ngạc, lần trước gặp lại Từ Lạc, thì ra Từ Lạc giấu không cho cô biết...

Từ Lạc thở dài, " xin lỗi, mình khi đó không cố ý giấu cậu đâu."

Lộ Hà cười toét miệng, " xin lỗi cái gì chứ, ngốc ạ, có thai với họ Diệp kia, âu cũng là tốt í, hắn thật ra cũng đâu có xấu, mình thấy hắn mấy hôm nay, hết ở công ty, lại tới viện suốt đấy."

Từ Lạc sửng sốt, " hắn vẫn đến bệnh viện sao?"

Lộ Hà tựa vào ghế, vươn lưng một cái, " ừm, mình thấy hắn tới, đứng ngoài nhìn cậu thật lâu, rồi lại vội vàng về công ty, thật ra, hắn cũng không tra như cậu nói. Mai mốt cậu có con với hắn rồi, ở Diệp gia, sẽ đội mây đạp gió, oai."

" Hứ, ai thèm ở Diệp gia nữa, nhà hắn giấu vàng đi nữa mình cũng không thèm." Từ Lạc hừ lạnh.

Lộ Hà lắc đầu, " ngốc, ở cái thành phố này, nhà hắn chính là tài phiệt đấy, vàng có khi chứa đầy kho á!''

Từ Lạc nhíu mày, không nói thêm câu nào. Cô không cần hắn thương hại, cô có làm mẹ đơn thân, cũng không cần phải sống bám vào hắn.

Lộ Hà thấy tâm tình Từ Lạc không tốt, liền chuyển đề tài, " này, cậu hôm qua gửi tin nhắn cho tớ, là muốn tớ giúp cái gì?"

" À, mình muốn mở tiệm bánh ngọt, đối diện với quán của cậu ấy." Từ Lạc đưa cho Lộ Hà tập tài liệu rồi nói.

"Vậy cậu nghĩ ra tên chưa?" Lộ Hà lật xem vài tờ rồi hỏi.

"Vẫn chưa..." Từ Lạc lắc đầu.

"Ầy, khỏi cần nghĩ nữa, quán của tớ là Phố Lẩu, vậy thì quán của cậu cứ gọi là Thế Giới Ngọt đi." Lộ Hà hăng hái nói. Loading...

"Ngọt cái đầu cậu ấy, tên chả có ý nghĩa gì cả." Từ Lạc bĩu môi, " thôi cậu đi về đi. Khi nào mình ra viện rồi tính."

"Bao giờ cậu mới ra viện?" Lộ Hà vừa lôi điện thoại ra vừa hỏi.

"Tầm nửa tháng nữa mới về được." Từ Lạc đáp.

"Ừ, vậy tớ về đây." Lộ Hà đứng dậy, tạm biệt Từ Lạc rồi ra về.

Đợi đến khi Lộ Hà đi, Từ Lạc không ngủ nữa, cô dựa dựa vào thành giường, hai mắt trân trân nhìn trần nhà, rơi vào miên man suy nghĩ.

Có lẽ sau khi rời bệnh viện, cuộc sống của cô sẽ hoàn toàn khác rồi.

Cô sẽ không cần tiếp tục để ý tên Diệp Thành kia nữa, có thể từ mình thuê một căn nhà nhỏ, có sân thượng, không có hắn, cô sẽ tự làm, tự mua sắm đồ con nít cho bảo bảo của cô. Còn có tiệm bánh ngọt của cô nữa, cô cũng phải gọi công ty lắp đặt nhanh chóng tu sửa mặt bằng, sắp xếp đâu ra đấy để khai trương...

Rồi sau đó, sẽ phát tờ quảng cáo, tuyên truyền, rồi mời bạn bè của cô đến dự buổi lễ khai trương nữa, Tất cả bạn bè của cô như Trần Phong, Lộ Hà, Minh Phương, còn có Đặng Đình Phong...Diệp...

Chữ Thành còn chưa kịp nghĩ tới thì Từ Lạc bất giác thở nhẹ...

Ý định này, cô vẫn chưa nói cho hắn biết...

Hắn lần này thật sự đối tốt với cô sao, cô không tin đâu...năm năm là quá đủ cho lòng tin mù quáng của cô rồi...

Bây giờ cô phải sống cho cô, cho bảo bối của cô, không có hắn thì đã sao, Từ Lạc cô vẫn mạnh mẽ, còn hắn dù không có thì cô vẫn thế, không ảnh hưởng chút nào nữa...

Không có hắn, cô vẫn còn bạn bè, những người bạn rất tốt....

Càng nghĩ, cô càng cảm thấy hưng phấn...

Trong phòng bệnh trống trải, trong lúc nhất thời không có một tiếng động, yên tĩnh đến lạ, Từ Lạc nhìn ánh chiều tà xuyên qua rèm cửa sổ, chiếu từng điểm vàng rực rỡ, bàn tay thon nhỏ sờ sờ cái bụng nhỏ đang nhô lên của mình....

Cô khẽ nở một nụ cười, miệng lẩm bẩm, " Bảo Bảo, mẹ và con cùng cố lên nhé."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »