Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6434 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 82
uy hiếp trong bóng tối

❊ ❊ ❊

Diệp Thành và Đặng Đình Phi sau khi đi ra khỏi cửa, đóng cửa lại. Đặng Đình Phi nhìn vào bên trong, xác định Lương Minh Phương không theo ra nữa, anh mới an tâm.

Diệp Thành tựa vào vách tường, cố gắng không nghĩ tới chuyện của Từ Lạc nữa, nhìn Đặng Đình Phi nói, " Đặng tổng, có chuyện gì sao? Sao cậu không nói trước mặt bác sĩ Lương?"

Đặng Đình Phi từ trong túi móc ra hộp thuốc lá, vừa định lấy ra một điếu hút, chợt nhớ nơi này là bệnh viện, cấm thuốc, anh buồn bã lại nhét hộp thuốc lá trở lại trong túi. Hoàn toàn không còn dáng vẻ vui cười khi nãy trước mặt Lương Minh Phương nữa.

" Khó xử??" Diệp Thành hỏi.

Đặng Đình Phi trầm mặc một lúc lâu, bất đắc dĩ mà gật đầu một cái, " có chút việc, xin nhờ cậu giúp."

" Cậu cứ nói." Diệp Thành đáp.

Đặng Đình Phi hít sâu một hơi, nhìn Diệp Thành, trịnh trọng nói :

" Khoảng thời gian này, tôi không đưa cơm cho Minh Phương, cũng không đưa cô ấy đi làm được, tôi sẽ không ở cùng em ấy nữa."

Trong lòng Diệp Thành hơi giật mình, không khỏi nhíu mày nhẹ một cái. Lương Minh Phương và Đặng Đình Phi, tình cảm tốt đẹp thế nào, hắn biết rất rõ.

Tên Đặng Đình Phi kia, chỉ thiếu một cái là không cất Lương Minh Phương kia vào trong túi, đến đâu cũng mang theo. Bộ dáng cưng chiều vợ, yêu vợ, sợ vợ kia, đàn ông phụ nữ khác mà nhìn y, nhất định sẽ bêu y là hèn nhát, nhưng có cô gái nào mà lại không muốn có một anh chồng vừa trung thực vừa giỏi giang như Đặng Đình Phi đâu chứ?

Đặng Đình Phi hiện tại nói ra như vậy, khiến Diệp Thành không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Đặng Đình Phi đi tới trước cửa phòng, khẽ mở cánh cửa ra một khe nhỏ, xác nhận vợ nhỏ nhà mình không có nghe lén, mới thở phào, rồi kéo Diệp Thành đi ra xa, cách một đoạn, mới tiếp tục mở miệng nói tiếp, " thế cho nên, khoảng thời gian tôi không có ở đây, tôi hi vọng cậu và Từ Lạc, giúp tôi chăm sóc Minh Phương giúp tôi nhé."

Cậu rốt cuộc có gì khó xử?" Diệp Thành có chút không kiên nhẫn hỏi.

Đặng Đình Phi thở dài, đáp, " trong nhà thật ra đang rất ầm ĩ. Lúc trước, tôi từng nói với cậu, con cái Đặng gia nhiều, một mực tranh quyền đoạt lợi. Mặc dù tôi là tổng giám đốc, nhưng cổ phần và quyền lực trong tay cũng không nhiều hơn người khác bao nhiêu. Đoạn thời gian trước tôi vẫn luôn phân chia, cao thấp với Đặng Dũng, Đặng Việt. Hiện tại, cũng có không ít người đứng về phía tôi, cổ phần và quyền lực cũng chiếm được ưu thế."

Diệp Thành gật gật đầu, đối với việc không ổn định của tập đoàn Đặng thị gần đây, hắn cũng có nghe nói.

" Đặng Việt biết tôi và Minh Phương qua lại, mà Đặng gia vốn không thích con dâu hay cháu dâu làm nghề y. Bọn họ liền làm ầm lên một trận." Đặng Đình Phi mệt mỏi nhíu mày, xoa xoa huyệt thái dương, anh nói, " Bọn họ làm căng quá, nên tôi dứt khoát đuổi hết bọn kia ra khỏi Đặng gia rồi, chỉ có Đặng Dũng."

"Đặng Dũng??" Diệp Thành nhớ lại tướng mạo người này, hắn nói, " tên đó tôi có chút ấn tượng."

"Ừ, " Đặng Đình Phi nói, " Tên đó rất biết thế cục không ổn, biết không thể đấu lại tôi, nên cuỗm hết tiền, trốn biệt rồi."

Diệp Thành tưởng rằng chuyện Đặng Đình Phi nói chính là chuyện về tên Đặng Dũng kia, nên hắn lên tiếng trấn an, "yên tâm đi, phía tôi sẽ tăng thêm nhân viên, giúp anh đi tìm tên kia trở về."

Trong ánh mắt Đặng Đình Phi chợt xoẹt qua một tia sắc lạnh, anh lấy điện thoại ra, ấn vào một giao diện rồi nói, Loading...

" Haizz, tôi cũng rất muốn tìm ra hắn, nói nhiều như vậy, sở dĩ muốn cậu và Từ Lạc giúp tôi chăm sóc Minh Phương một khoảng thời gian, là bởi vì Đặng Dũng đã dùng số mới mà gửi cho tôi cái này."

Diệp Thành đón lấy điện thoại từ tay Đặng Đình Phi, vừa nhìn vào, cả người hắn nhất thời chấn động.

Đó là một tin nhắn đi kèm hình ảnh.

Bên trong màn hình điện thoại, là một hình ảnh rất đơn giản, chính là ảnh chụp chân dung của Lương Minh Phương.

Tấm ảnh này thoạt nhìn chính là chụp cô nhìn vào chính diện ống kính, gần giống với hình thẻ, khuôn mặt của Minh Phương rất xinh đẹp mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Vấn đề ở đây không phải nó đơn giản chỉ là một tấm ảnh chân dung bình thường, mà tấm ảnh kia đã được qua xử lý chỉnh sửa. Mà sau khi trải qua chỉnh sửa, tấm ảnh này rõ ràng là một bức di ảnh của người đã khuất khiến người xem không khỏi sởn gai ốc.

Cả người Diệp Thành giật nảy, hắn bất giác kịp phản ứng, "đây là....?"

Mắt Đặng Đình Phi dần đỏ ngầu, anh nói, " Tên Đặng Dũng kia đang trốn ở một xó bóng tối nào đó, hắn đang uy hiếp tôi."

Diệp Thành nhất thời hiểu được tầm quan trọng trong chuyện này, cũng hiểu được, tại sao Đặng Đình Phi lại phải tránh Lương Minh Phương, không nói cho cô biết.

Đặng Đình Phi kia, chính là không muốn Lương Minh Phương, người yêu của anh biết anh đã vì cô mà bảo vệ tất cả, vì cô che gió che mưa, che chắn tất cả tàn ác, khốc liệt ở trước ngực chỉ để cho cô được an an ổn ổn qua ngày. Sau đó, quay đầu mà cười ôn hòa với anh một tiếng, giống như bình thường.

Trong lòng Diệp Thành thoáng chút dao động.

Đặng Đình Phi cúi đầu thật sâu, " Diệp Thành, chuyện này phải nhờ cậu thật rồi."

Diệp Thành trả di động lại cho Đặng Đình Phi, rồi gật đầu đáp, " không có vấn đề gì, yên tâm, tôi sẽ giúp. Không cần cảm ơn tôi đâu. Bạn bè cả, nên như thế."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »