Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6316 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 88

❊ ❊ ❊

Sau khi xong bữa sáng, Từ Lạc rời chung cư đến Sweet Happy của cô. Hôm nay là ngày cuối buôn bán, cần phải đến quán kiểm kê cẩn thận một lượt, đóng cửa lại, chờ sang năm mới rồi mở lại.

Lương Minh Phương đảm nhận việc lái xe, chở Từ Lạc đến Sweet Happy.

Xe vừa đến nơi, Từ Lạc mở cửa xe bước xuống, đã nhìn thấy một người đang đứng trước cửa quán hút thuốc.

Minh Thiên?

Vũ Minh Thiên lúc này, chỉ mang đôi giày thể thao trắng không dính chút bẩn, một chiếc quần jean đơn giản bao quanh đôi chân thon dài của anh, trên người anh mặc một chiếc áo len màu nâu nhạt, trên cổ quấn chiếc khăn quàng màu kem...nhìn có chút lãng tử.

Anh đứng ở cửa khẽ cúi đầu, sống mũi cao thẳng, đường viền khuôn mặt các khỏe khoắn, đầy đẹp mắt.

Từ Lạc đi tới chỗ anh, anh thấy cô tới, vội dập điếu thuốc trong tay xuống đất, dùng đế giày dập tắt, cười ấm áp,

" Từ Lạc, em đến rồi."

Từ Lạc gật đầu cười nói với anh, " sao anh không vào trong?"

"Bên trong ngộp lắm. anh muốn uống cà phê em pha, nên ở bên ngoài chờ em tới." Minh Thiên vừa gãi gãi đầu vừa nói.

Từ Lạc đi tới cửa, đẩy cửa ra đi vào bên trong, nói với anh, " chẳng phải hôm trước đưa anh một hộp cà phê rồi sao?"

Bên trong quán, Tú Quỳnh và Ngọc Thảo đều ngồi sau quầy, gần tết, khách trong quán cũng dần thưa thớt, nên hai cô nhân viên này cũng vì vậy mà nhàn nhã không ít.

Vũ Minh Thiên cười, gãi đầu nói, " à, cái đó, thì là anh có cà phê đó rồi, nhưng mà pha ra thì chả có chút mùi vị nào, chả có ý nghĩa."

Từ Lạc lắc đầu, đi ra sau quầy tới bếp, pha một ly cà phê đen đậm đặc rồi mang ra cho Vũ Minh Thiên, " Của anh này."

"Cảm ơn em." Vũ Minh Thiên đón lấy ly cà phê nhấp một ngụm, thỏa mãn mà chẹp miệng hai tiếng, " chậc, chậc, thơm ghe á, uống như vầy mới ngon này, cả ngày tinh thần đều phấn chấn luôn."

Từ Lạc cũng không nói chuyện, cô chỉ ngồi tại quầy kiểm kê lại sổ sách cuối năm một lượt.

Vũ Minh Thiên nhìn tới gò mà hơi phiếm hồng của Từ Lạc, bất giác trong lòng dấy lên một loại cảm giác khó có thể giải thích được. Anh dường như do dự một lúc lâu, mới nhẹ gỡ chiếc khăn quàng ra đi tới cạnh Từ Lạc, quấn khăn lên cho cô.

Từ Lạc có chút giật mình vì động tác của anh, " Vũ thiếu gia, anh làm gì...?"

Vũ Minh Thiên cười nhẹ, " trời mùa đông lạnh đó, em mặc vậy không sợ lạnh à? Quấn khăn này vào, lát có ra cửa gió cũng không len vào trong được."

Dứt lời, anh khẽ mỉm cười, xoay người đẩy cửa đi ra khỏi quán để tới công ty của anh. Từ Lạc nhìn theo bóng lưng khỏe khoắn của Vũ Minh Thiên, trong lòng cảm thấy có chút không nói rõ được.

" Chẳng lẽ....chỉ vì mình tặng cho anh ta một hộp cà phê, nên giờ ngườt muốn báo đáp cái gì sao?"

Tú Quỳnh một bên đang lau mấy cái máy nghiền hoa quả, nhìn vẻ mặt của Từ Lạc, cô nàng cười khúc khích trêu chọc, " Chị Từ à, xem ra đây chính là vận đào hoa?"

" Lại nhiều chuyện." Từ Lạc cười mắng một tiếng, " liên thiên cái gì, chị thấy có qua có lại là chuyện bình thường, em đấy, suốt ngày chỉ nghĩ mấy chuyện vớ vẩn."

Tú Quỳnh ghé sát tới, " í, chị nói xem, em nói không đúng chắc, đâu có ai rảnh khi không lại tặng khăn cho người khác, lại còn quàng vào cổ người ta một cách ôn nhu, ôn nhu."

Từ Lạc nhíu mày, cũng không nói thêm gì. Cô cởi áo khoác ngoài xuống, cũng bỏ chiếc khăn quàng ra, vừa lúc đụng phải chiếc khăn, một mảnh giấy hồng nhỏ được bấm ghim vào chiếc khăn.

Nhìn mảnh giấy nhỏ kia, cô có chút ngây người, trên tờ giấy cũng không ghi cái gì nhiều, chỉ vỏn vẹn có 3 chữ, "anh thích em."

Ba chữ này, rõ ràng là bút tích của Vũ Minh Thiên. Nét chữ mạnh mẽ sáng sủa, tròn trịa rất ưa nhìn.

Tú Quỳnh một bên đã sớm nhìn được động tác của Từ Lạc, lúc này, thấy cô nhìn tấm giấy nhỏ màu hồng ghim trên khăn quàng kia, khuôn mặt ngây ngốc.

Tú Quỳnh trong lúc nhất thời, lòng tò mò lại nổi lên, ghé sát tới lén nhìn tấm giấy kia một cái. Bật tiếng, " woa !!! Anh thích em....chị Từ à, Vũ thiếu gia anh ấy, thích chị kìa."

" Thích cái gì chứ?" Từ Lạc gấp gọn chiếc khăn để sang một bên, " suy nghĩ vỡ vẩn, đừng có đoán mò nữa."

"Đoán mò gì chứ?" Tú Quỳnh suýt xao, " em tận mắt thấy anh ấy quàng khăn cho chị, giờ lại thổ lộ rõ ràng như vậy hẳn là thích chị thật rồi đó."

Từ Lạc day trán, không biết giải thích thế nào cho đúng. Mãi lâu mới nói, " được rồi, em đừng có lảm nhảm nữa phiền chết, mau đi làm việc đi, anh ta thích thì kệ anh ta đi, chị dù sao cũng chả để trong lòng."

Tú Quỳnh bĩu môi, rõ ràng là không đồng tình, " trời, sao chị vô tâm thế, người ta tâm ý rõ ràng như vậy, chị còn không để ý."

Từ Lạc lắc đầu, " cảm xúc nhất thời mà thôi. Hơn nữa chị cùng lắm chỉ coi anh ấy như anh trai mà thôi."

Tú Quỳnh nghe Từ Lạc nói, đành không thể nói thêm gì, đi làm việc của mình, suy cho cùng thì cô nàng cũng chỉ là nhân viên trong quán. Chuyện đời tư của bà chủ, không nên quản nhiều....

Thích ai, gần ai, chả liên quan đến một cô bé vừa tốt nghiệp như cô. Làm tròn trách nhiệm của một cô nhân viên là ok rồi.

Tú Quỳnh rời đi làm việc, thì Từ Lạc bên này lại tiếp túc kiểm kê sổ sách, bỗng điện thoại vang lên, cô nhìn đến điện thoại, là Diệp Thành.

Khẽ cau mày, cầm điện thoại lên, cô bắt máy, " alo?"

Đầu giây bên kia, " em ở trong quán sao?"

Từ Lạc trầm giọng trả lời, " ừ, anh có chuyện gì sao?"

Diệp Thành ở bên kia do dự một chút, sau đó mới nói,

" Chờ anh nghỉ trưa, lát anh qua đón em đi ăn cơm trưa?"

" Không cần, " Từ Lạc trực tiếp cự tuyệt, " anh bận rộn như vậy, đừng lãng phí thời gian ở chỗ tôi, không cần phải qua đưa tôi đi ăn làm gì, anh lo cho anh đi."

Nói xong liền muốn cúp điện thoại.

" Vậy lát, anh mang cơm qua cho em.....có được...." Diệp Thành vội vàng nói. Nhưng là còn chưa dứt câu, đã nghe tiếng tút tút vang lên bên kia, Từ Lạc đã cúp điện thoại của hắn.

Hắn ở bên này, một mình cười tự giễu, thật là tự làm tự chịu mà, ai bảo hắn ngày sưa bạc đãi cô....

Trong lòng có chút phiền muộn, nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của cô với hắn, hắn thấy đau, thấy xót...có lẽ, đây là lúc hắn bị chính nghiệp của mình quật rồi đi....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »