Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6571 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 38
duyên cha con đến đây là hết

❊ ❊ ❊

....

Từ Lạc gần sáng sớm ngày thứ hai thì đến được thị trấn nhỏ ở vùng nông thôn này.

Chỗ này rất vắng vẻ, nếu như trước đó chưa từng đến đây, e là phải đi hết một vòng lớn mới có thể tìm thấy cái thị trấn nhỏ bị đồi núi bao quanh này.

Đường dẫn vào thị trần không tiện lái xe vào, cô dứt khoát xuống xe ven đường, ôm chó nhỏ để đi bộ vào.

Cô vốn định trước khi vào thị trần thì điện cho Dì, nhưng lấy điện thoại ra, mới nhìn thấy một ngày không sạc, điện thoại đã tự tắt máy từ bao giờ.

Cô thở dài, bỏ di động lại vào túi xách, dựa theo trí nhớ lúc nhỏ đi vào bên trong để tìm.

Bên ngoài thành phố phát triển cũng khá nhanh, diện mạo thành thị mỗi năm mỗi khác thì phải. Duy chỉ có cái thị trấn ở vùng nông thôn hẻo lánh này là vẫn vậy, nó dường như cách biệt hẳn với nhân gian, đã qua 10 năm rồi, từ cái ngày cô và mẹ cô rời đi, cũng chả thay đổi là bao so với phần lớn kí ức trước kia.

Từ Lạc thuận đường đi vào, dọc đường có vài người tò mò, vô tình cố ý đứng lại mà đánh giá, giống như đang quan sát mục đích tới nơi đây của người lạ này.

Từ Lạc không để ý, bước chân càng thẳng tiến đi sâu vào bên trong chấn. Càng vào bên trong, nhà cửa càng nát, xụp xệ.

Đi thêm một đoạn hẻm nữa, rốt cục cũng đến nơi quen thuộc. Cô ngước mắt nhìn lại nơi này, nơi cô đã từng sống với bao kí ức vui buồn lẫn lộn. Căn nhà cũ ban đầu hình như đã sửa sang lại đôi chút, bất quá chỉ là sơn mới lại.

Trên cửa đặt mấy vòng hoa đơn sơ, treo vải lụa trắng tượng trưng cho tang sự, Vải lụa theo từng làn gió nhẹ khẽ bay.

Từ Lạc hít sâu một hơi, đi vào mở cửa căn nhà nhỏ này ra.

Bên trong xôn xao ồn ào huyên náo còn hơn chợ nổi, xen lẫn mùi hôi khó chịu. Thấy có người đi vào, mấy phụ nữ tuổi trung niên bên trong ngẩng đầu nhìn, khóe miệng siêu vẹo, đầy kinh ngạc, " ơ, đây chẳng phải là con bé Từ Lạc đây sao?"

Một phụ nữ trung niên đi tới trước mặt cô sau khi nghe mấy bà bạn kia xì xào. Từ Lạc nhìn người phụ nữ trước mắt, cô cẩn thận đánh giá, nhận ra đây chính là Dì của cô.

Hoàn toàn khác với bộ dáng năm đó, xem chừng đã già nua đi hơn bình thường. Nhưng đôi mắt sắc bén kia vẫn vậy, so với khi trước càng thêm khiến cho người khác phải e sợ.

" Dô, cao lớn, xinh đẹp thế này rồi. " Dì làm bộ thán phục khen , " mặc toàn đồ xịn, úi chà, quả nhiên ở bên ngoài, lăn lộn cũng mạnh."

Âm thanh Dì vừa vang vừa the thé, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của mọi người trong nhà, cả đám đều đi ra ngoài hóng chuyện. Mấy người họ hàng bắn đại bác không tới ở đâu cũng xuất hiện, ngươi một câu, ta một câu, ồn ào huyên náo.

Sắc mặt Từ Lạc có vẻ lạnh xuống, " cháu đi gặp ông ấy."

Dì kéo tay cô, " theo dì đi vào đây."

Hai người thoát khỏi đám thân thích tới xem náo nhiệt kia, đi vào bên trong nhà. Càng đi vào bên trong, ánh sáng càng ngày càng tối đi, đẩy ra một cánh cửa nhỏ, hơi lạnh lẽo đập vào mặt. Loading...

Bên trong phòng, một chiếc giường lớn siêu vẹo được kê sát vách. Phía trên giường là một người đàn ông đang nằm bất động, hô hấp đã không còn, trên người đã được thay vào áo liệm màu trắng.

" Cháu nhìn đi, dì ra ngoài làm việc." Dì vừa nói, vừa ở sau lưng cô mang theo thâm ý nhìn một cái, rồi xoay người ra cửa. Từ Lạc chậm chậm đi tới bên giường.

Người đàn ông gầy gò kia vô vị mà nằm trên giường, không có tức giận nào cả, cũng không còn cử động nữa, cả người như một cành cây khô già, gầy guộc, lại tang thương. Khiến ai nhìn cũng phải xót xa.

Từ Lạc chua xót,

Cha cô, ở trong quá khứ kí ức của cô, không phải thế này.

Trong kí ức, ông từng có một dáng vẻ tràn đầy năng lượng, mỗi lần đi làm về ông đều sẽ mang cho bé con Từ Lạc của ông một món đồ chơi hoặc đồ ăn vặt. Cái lúc ông lén lút từ phía sau lưng con gái lấy cái chén nhỏ, rồ bỏ đồ ăn có mùi thơm phức đưa lên trước mặt cô, loại hạnh phúc này, Từ Lạc cả đời sẽ không thể quên.

Từ Lạc đứng mãi một chỗ sững sờ, tới lúc cún bông ngọ nguậy, ứ ứ vài tiếng, cô mới hoàn hồn.

Trên đường đến đây, cô thực đã suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều lơic muốn nói, nhưng khi thật sự đặt chân đến nơi đây, tận mắt thấy ông, thì cô lại một câu cũng không thể nói ra.

Yêu thương cũng được, oán hận cũng được, thế nhưng cuối cùng vẫn không qua khỏi chuyện sinh tử.

Hồi lâu, cô hướng về người đàn ông đã không thở, bất động trên giường kia, cúi đầu một cái thật sâu, duyên phận cha con, có lẽ đến đây là hết rồi.

Nếu có kiếp sau, cũng không hi vọng sẽ gặp nữa.

Trong Phòng đang yên tĩnh, đột nhiên cún bông âu ấu một tiếng to, Từ Lạc toan run rẩy, giật cả mình, cô quay lại, chỉ nhìn thấy Dì chẳng biết từ lúc nào đã đi vào đây, mang theo một ý cười đứng ở sau cô, bà ta mở miệng, " Lạc lạc, ra ăn cơm thôi cháu."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »