Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6412 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 8
ăn cái đầu của anh ấy !!

❊ ❊ ❊

Hai người giằng co, mùi thuốc súng nồng đượm.

Từ Lạc và Diệp Thành phẫn nộ nhìn chằm chằm đối phương, ai cũng không chịu nhường.

Diệp Thành đưa thịt cá càng gần," ăn vào"

Lưu Tâm Nhã mang theo một tia lo lắng giả như thật, "Chị Lạc à, chị đừng cãi nhau với anh Thành, nếu không chị cứ ăn một miếng đi, đừng chọc anh Thành, khiến bản thân không thoải mái."

Từ Lạc cười lạnh một tiếng, " Con ả này, thật biết thêm dầu vào lửa."

Muốn cô nghe lời cô ta, haha,, đời này, đừng mơ tưởng.

Dựa vào cái gì, dựa vào đâu mà bắt cô phải nghe lời ả, Cô ta đau lòng, ủy khuất, hắn vỗ về an ủi.

Còn bản thân cô, cho dù là gì thì vẫn một mình vượt qua không ai quan tâm, vậy thì cô việc gì phải nhún nhường trước kẻ khác. Gần năm năm qua, cô nhịn đủ rồi..

Diệp Thành như cũ, giơ đũa, " Ăn!!"

Từ Lạc hừ lạnh một tiếng, đưa tay hất miếng cá mà Diệp Thành gắp tới, miếng cá rơi xuống đất.

" Ăn cái đầu của anh ấy!!"

Hét xong, cô bật đứng dậy, mắt bỗng chốc cay xè, chạy thẳng vào phòng, rầm một cái, cánh cửa đóng sầm lại.

Diệp Thành tức giận ném đũa keng một cái, đôi mắt như chim ưng, hơi thở tràn đầy nguy hiểm và thô bạo, nhìn chằm chằm vào cửa phòng của Từ Lạc.

....

Từ Lạc vừa xông vào phòng, trực tiếp vào toilet, nằm nhoài lên bồn cầu ói lên ói xuống.

Hóa ra, ốm nghén lại khó chịu đến thế?

Cô ói tới trong dạ dày chả còn gì, mới dễ chịu chút, vịn tường đứng lên, cảm giác chóng mặt ập tới...

Dựa vào tường, cô hít thở khó khăn, đầu óc không ngừng nghĩ đến chuyện vừa rồi.

Lưu Tâm Nhã kia, quả nhiên không phải xoàng, thật tâm cơ, vô sĩ như thế. Đúng lúc điện thoại trong túi quần vang lên là Thu Lan gọi tới.

Bắt điện thoại, thanh âm Thu Lan ở đầu dây bên kia vang lên, [ Lạc Lạc, cô thấy mail tôi gửi cho cô chưa?]

"Vẫn chưa kịp xem, làm gì?" Từ Lạc mệt mỏi đáp.

Bên kia Thu Lan dường như đang gõ bàn phím, [ À, hôm nay, Diệp Tổng bàn giao xuống hai việc, cô về sớm nên không biết, tôi gửi mail cho cô thông báo chút thôi.]

"Nói đi."

[ Chuyện thứ nhất, chính là ngày mai, Diệp tổng phải tham gia tiệc từ thiện mà Trần gia tổ chức, cô phải ở cùng hiện trường với anh ấy. Thời gian và địa điểm tôi đã gửi rõ trong mail cho cô rồi .]

Từ Lạc choáng đầu hoa mắt, rốt cục dịu đi một chút, cô gật đầu, " tôi biết rồi, còn gì nữa không?"

Thu Lan tiếp lời, [ Chuyện thứ hai là biến động nội bộ, phòng nhân sự của chúng ta, sau khi chị Lý nghỉ việc, thì Lưu Tâm Nhã sẽ thay chị ấy, phân công cùng với quan hệ xã hội, là thành viên với đội chúng ta.]

Từ Lạc cầm điện thoại trong tay, có chút căng thẳng,

" Này, Lạc Lạc, cô còn nghe tôi nói đó chứ?]

Từ Lạc đáp một tiếng, " Vẫn đang nghe, hai việc cô nói, tôi đều nghe hiểu rồi."

Thu Lan dường như rất bận. " [Vậy thôi, cô sắp xếp thời gian kịp là được, tôi còn có việc, cúp nhé.!!] Loading...

"Ừ"

Cúp điện thoại, Từ Lạc không khỏi cười lạnh một tiếng.

Lưu Tâm Nhã, cô ta quả thật đủ tâm cơ, vô cùng thủ đoạn.

Từ Lạc buổi trưa pha cà phê cho Diệp Thành, cô ta ở nhà tranh nấu bữa tối lấy lòng hắn. Từ Lạc ở Diệp Thị làm trợ lí, cô ta sợ cô giành công, nên nhanh chóng cũng muốn chui vào làm việc tranh với cô.

Cô ta rõ ràng là đang muốn chèn ép cô.

Cô làm gì, Lưu Tâm Nhã cũng bắt trước theo, hơn nữa còn muốn cố tình làm mọi thứ để xóa bỏ công lao của cô trước mặt Diệp Thành, củng cố địa vị của cô ả, muốn triệt để ép cô xuống mà, muốn hủy đi sự tồn tại của cô.

Đúng là tâm cơ vừa đê tiện vừa bẩn thỉu.

Từ Lạc đang đắm chìm trong suy nghĩ thì phía sau, chú cún nhỏ của cô lao tới, cọ vào chân cô, bộ dạng lo lắng cho cô thì phải.

Từ Lạc ngồi xổm xuống, sờ sờ cái đầu nhỏ của nó, " đừng lo, cô chủ của mày không yếu ớt thế đâu, sẽ không để người ta bắt nạt dễ như vậy."

Chú cún nhìn cô bằng đôi mắt long lanh, có vẻ như yên tâm.

Từ Lạc nhẹ nhàng tiếp lời." Nhóc con à, yên tâm, chị sẽ không sao, chị còn có nhóc ở bên cạnh mà. Nhóc làm bạn với chị, bảo vệ cho chị là được rồi, đúng không?"

Âu..âu...chú cún nhìn Từ Lạc, cái hiểu cái không, tâm tư phức tạp mà sủa lên vài tiếng.

Đại Trạch Diệp Gia cứ vậy mà bình lặng, yên ổn đến quỷ dị vượt qua mộ đêm.

....

Từ Lạc rời giường sau một đêm, đến công ty làm việc. Hết thảy đều như thường lệ, cô có chút khó hiểu.

Với tính cách của Diệp Thành, chuyện hôm qua, hắn sao lại không nổi trận lôi đình, đánh mắng cô, nhưng là hắn không có.

Người đàn ông này, hình như còn thâm sâu hơn cô nghĩ.

Từ Lạc nghĩ một hồi, xùy một tiếng, bỏ đi, quản hắn cho mệt, cô cứ làm tốt việc của mình là được rồi, cô hiện tại chỉ muốn chăm chú làm việc hết nửa năm còn lại.

Sau đó yên tâm sống với Bảo Bảo của cô, chỉ thế thôi, không cần gì khác...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »