Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6425 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 46
dám đụng đến vợ tao, chết !!

❊ ❊ ❊

Đại sảnh bệnh viện.

Cả đám người với một mảnh xôn xao, la hét ầm ĩ.

Dượng của Từ Lạc lúc này mặc một cái áo bông đã cũ, trực tiếp ngồi chính giữa, ánh mắt âm lãnh.

Bên cạnh là Dì đang khóc sướt mướt, vừa khóc, bà ta vừa đỡ một cánh tay cho chồng mình.

Cánh tay kia, hình như trật khớp rồi.

Chuyện này cũng không kì quái, Diệp Thành hắn luyện Karate nhiều năm, trình độ gần như là võ sư, so với cái loại hua tay múa chân như Dượng, thì ông ta thua hắn là cái chắc.

Bị hắn tháo khớp thôi, căn bản vẫn còn nhẹ.

Lúc này, một người đàn ông trung niên được xem là họ hàng xa của Từ Lạc đi tới bên cạnh Dượng. " Này, chút tiền ông hứa cho tôi còn tính không? Bọn tôi đã giúp ông đến mức này rồi? Ông không thể đổi ý."

" *** mẹ nó, đổi ý cái chó gì, tôi mà đổi ý sao?" Dượng ánh mắt như dao găm, " cứ để đó, ông đây cân hết."

" Ông có được không đấy? Cái tên kia chắc chắn là dân chơi lớn, không thể đấu lại hắn đâu." Người đàn ông kia vẻ mặt ái ngại nói.

" Hứ, ông đây sợ sao? Chẳng qua có chút võ thôi, cũng chả phải dạng thứ dữ gì." Dượng già mồm sôi máu nói.

Thấy Dượng nói thế, đám người như rót thêm dũng khí, lại tiếp tục khóc lóc ăn vạ, làm đại sảnh bệnh viện nhất thời không khác gì cái chợ bán đồ ăn...náo nhiệt.

Đúng lúc này, ngoài cổng bệnh viện bỗng dưng đỗ mấy chiếc xe hơi màu đen bóng loáng. Cửa xe mở ra, bước xuống xe là một người đàn ông ngoài ba mươi, thân thể cường tráng. Khí thế bọn họ lăng nhiên đi vào trong sảnh lớn bệnh viện.

Vào tới bên trong, cả đám đưa mắt nhìn hết một lượt, liền thấy Hoàng Hiếu từ trên cầu thang đi vội xuống.

Mấy người này vội vàng đi tới bắt tay với Hoàng Hiếu, " Cậu Hiếu, lâu rồi không gặp, vẫn mạnh chứ?"

" Chào anh Lâm." Hoàng Hiếu trầm ổn gật đầu nói tiếp, " có chút chuyện muốn nhờ anh giúp đây."

Anh Lâm cười nói, " cậu Hiếu khách khí rồi, tôi ấy có thể giúp cho thằng Thành cũng là vinh hạnh rồi."

Hoàng Hiếu gật đầu, ánh mắt sắc lạnh liếc đến đám người nhà Dượng, lạnh tiếng nói, "Các người nháo đủ chưa, nếu xong rồi thì theo tôi qua bên này."

Dượng lúc này đã học được cảnh giác, đôi mắt ti hí của ông ta nhìn xung quanh, rõ ràng là đang tính kế, " các người muốn làm gì, muốn ăn hiếp kẻ yếu sao? Nói cho mà biết, ông đây sẽ kiện các người."

Hoàng Hiếu có chút ngạc nhiên xen lẫn sửng sốt, anh khẽ cười một cái, " đâu dám, đâu dám, là cậu Thành nhà chúng tôi nói lúc trước lỡ đánh thương ông chú đây, nên dặn tôi tới làm thủ tục bồi thường đó."

Dượng nghe rồi vẫn không động đậy, quả nhiên vẫn đang do dự.

Hoàng Hiếu ra chiêu sát thủ, từ trong tay một thuộc hạ, lấy một va li vừa, anh mở ra, bên trong được xếp bằng nguyên một tiền giá trị toàn polime 500. 000 đ. Anh nói, "thế nào, hiện tại ông tin rồi chứ?"

Dượng nhìn vào vali, liền ngây dại.

Bản thân ông ta từ trước từ giờ hết ăn lại nằm, làm biếng tột cùng, mãi mà không tích cóp được bao nhiêu đồng trong từng năm cuộc đời, cho nên vừa thấy mớ tiền kia, liền không tự chủ được, tim cứ đập lên bình bịch.

Ông ta hai tay run rẩy mà đưa tay tới cái vali lấy năm xấp tiền bỏ vào túi áo mình, nhìn sang đám người Hoàng Hiếu, thấy bọn họ vẫn mỉm cười như không có gì, ông ta mới yên tâm thở phào.

Lòng tham quả là vô đáy, Dượng lại lấy thêm năm xấp nữa nhét vào túi quần, " cái này mới đúng chứ, có lời gì mọi người cứ nói với nhau không phải sẽ tốt sao, chúng tôi là người phân rõ phải trái. Tiền bồi thường chúng ta có thể thương lượng một chút, chỉ cần các người có thành ý, chuyện này khẳng định không khó làm."

Thái độ của Hoàng Hiếu vẫn như cũ, " vậy ông chú à, mời đi bên này."

"Đi đi, đi chứ, hiện tại đi liền đây." Dượng cười híp cả mắt, ông ta lôi vợ và đám người kia đứng lên đi theo Hoàng Hiếu. Miệng cười haha.." Ài, tôi nói các người nghe, Diệp tổng của các người quả không tệ nha. Đợi sau khi nói chuyện bồi thường xong, tôi với cậu ta sau này có khi lại trở thành anh em tốt nữa, gặp chuyện liền giúp đỡ lẫn nhau, các người nói xem nên có đạo lý này không a?"

Hoàng Hiếu vẫn không trả lời, mặc cho ông ta nói. Anh cười lạnh trong đầu thầm nghĩ, "Lão già này đúng cái thứ hoang tưởng, chết đến nơi rồi, còn xun xoe mồm. Để xem lát nữa gặp boss rồi còn cười nổi?"

Đám người của Dượng chờ khi được Hoàng Hiếu mời vào trong phòng thì thấy, Diệp Thành đang trò chuyện vui vẻ với Văn Huy, cục trưởng bộ an ninh.

Dượng không chút khách khí, liền tiến ngay đến trực tiếp ngồi xuống sôpha đối với Diệp Thành, " Diệp tổng, xin chào, xin chào?"

Dứt lời, ông ta đưa tay về phía Diệp Thành, ý muốn bắt tay với hắn.

Hai chân dài của Diệp Thành được quần tây đen cắt may hoàn mĩ bao quanh, vắt chéo nhau, hắn chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo tùy ý liếc người đàn ông trước mắt mình một cái. Không duỗi tay, cũng không phản ứng.

Bị làm lơ, Dượng ngại ngùng đưa tay về, khẽ vuốt mũi, ông ta nói, " chuyện tiền bồi thường.."

"Tiền bồi thường?" Diệp Thành khẽ mỉm cười, " tôi cho ông 500 triệu đủ không?"

500 triêu..!!

Dượng trợn mắt, mồm há cỡ chữ Ô lớn, "500 triệu? ..."

" Không đủ sao?" Diệp Thành khẽ cười, tay cũng nới lỏng cà vạt nơi cổ mình, " vậy 1 tỷ ?"

Dượng và Dì cực nhanh mà liếc nhau một cái, trong đôi đồng tử nâu đục đều là kích động.

Bọn lắm tiền đều là ngu sao nhỉ?

Xem ra, vợ chồng họ hôm nay như trúng giải đặc biệt rồi.

" Như vầy đi," Dượng làm bộ thở dài một cái, ông ta tiếp lời, " mọi người đều không dễ dàng gì, tôi cũng không làm khó cậu, 1 tỷ thì 1 tỷ, chuyện này kết thúc ở đây."

Văn Huy nãy giờ không lên tiếng nói chuyện, nhưng nghe đến lời của người đàn ông này, anh không khỏi nhíu mày,

Lão già này thật không biết chừng mực, khẩu khí quá lớn, tham lam quá mức.

Nhất định tham thì thâm. E là gặp họa hôm nay rồi.

Anh và Diệp Thành từng là bạn học, cũng là người nhìn hắn từng bước, từng bước khuếch đại một công ty nhỏ bé Diệp thị bình thường năm đó thành một tập đoàn lớn xứng tầm quốc tế như hiện tại. Anh cực kỳ rõ rằng, Diệp Thành cực kì mánh khóe thủ đoạn quyết đoán, lại tàn độc.

Bằng không hắn làm sao có thể sống xót trong giới thương trường tàn khốc, làm sao có thể đội mây đạp gió mà lớn mạnh, đứng vững không hề ngã.

Mấy tên ngu ngốc này lại còn dám coi Diệp Thành là tên xem tiền như rác mặc cho bọn họ vớt, đúng là ngu dại không bờ bến.

Diệp Thành cười cười, " À, 1 tỷ thì 1 tỷ."

Dượng cười đến không thấy mặt trời đâu, "tốt quá, mọi người sau này đều là anh em tốt, còn có thể giúp đỡ lẫn nhau, phải không?"

Diệp Thành không để ý đến ông ta, hắn nhìn đồng hồ trên tay, nhàn nhạt nói, " nói xong chuyện của ông rồi, vậy bây giờ nói chuyện của tôi chút nhỉ?"

Dượng ngập ngừng, " của cậu sao,....là chuyện gì?"

Diệp Thành kéo ống tay áo lên, trên cánh tay có vài đường vết thương bị hằn tím.

Khi đó, vọt vào nhà Từ Lạc, quá mức nóng lòng, hắn trực tiếp xung đột với nhà bọn họ. Hắn dù giỏi võ cũng không tránh khỏi bị trúng vài quyền của đám người kia. Loading...

Lập tức, ánh mắt của Dượng trở nên cảnh giác.

Diệp Thành khẽ nhếch môi, " thế này đi, tôi cũng không cần nhiều, tôi bị thương thế nào, các ông liền trả thế đó, anh Lâm, bảo người của anh tới, đem cánh tay của 10 người bọn họ toàn bộ đáng trật khớp hết."

Dượng há hốc mồm, cư nhiên không nghĩ mọi chuyện lại phát triển thành như thế này.

" Vậy là giải quyết ổn thỏa." Diệp Thành bật một điếu thuốc, khuôn mặt tuấn lãng của hắn phía sau làn khói mờ nhìn phá lệ, " Tiền chi phiếu tôi không có 1 tỷ, nhưng mà chỉ có tiền lẻ thôi...Toàn bộ là tiến cắc*...các người trật khớp tay, mang về thế nào nhỉ?"

(Tiền cắc : loại tiền xu của việt nam mình ngày xưa đó ạ.)

Dượng lúc này mới nhận ra nguy hiểm nồng nặc, vội kéo vợ đứng lên, phòng bị.

" Chậc, không thì vầy đi, " Diệp Thành đứng lên, khí thế tôn quý cả người anh lập tức đè bẹp chút thanh thế phô trương ban đầu của cậu, " Đám các người cả vợ ông nữa là 11 người, chia nhau ra, nuốt hết 1 tỷ tiền cắc mang về nhà, thế nào?"

Cái gì?

Nuốt hết 1 tỷ tiền cắc...

Vậy bọn họ còn sống được mà ra ngoài sao?

Dượng và Dì lúc này mới biết, người trước mắt bọn họ không phải là một kẻ ngu ngốc, để bọn họ muốn quay thì quay. Mà anh ta là một con mãnh thú tàn ác, phúc hắc không ai độc bằng. Vừa nguy hiểm vừa thâm trầm.

" Cậu...cậu muốn làm gì?" Dì kéo chồng mình, hai người cùng lui lại mấy bước, ánh mắt cảnh giác, bà ta nói lí, " cậu đừng làm xằng, nhà chúng tôi và cục trưởng công an là bà con, dám động đến vợ chồng tôi, cậu sẽ không yên thân đâu."

Diệp Thành nhìn sang Văn Huy bên cạnh, nở một nụ cười thâm ý, " à, ông bà là bà con với anh Huy, vậy sao tôi lại không biết gì nhỉ?"

Hai vợ chồng già lúc này mới biết đụng phải người khó chơi rồi.

Hai vợ chồng nhìn hết phòng thấy duy nhất chỉ có một cánh cửa, toan chạy trốn, nhưng là đám thuộc hạ của Lâm Hào bên ngoài chặn cửa, bọn họ há có thể trốn.

Diệp Thành lạnh giọng, " cho bọn họ ăn no tiền luôn đi."

Lập tức hai thuộc hạ của Lâm Hào túm chặt hai vợ chồng lại, thêm hai thuộc hạ nữa, xách hai túi vải toàn tiền cắc 5 ngàn, 2 ngàn, 1 ngàn...đến trước mặt hai vợ chồng.

Lâm Hào lên tiếng, " kẻ ác ắt có báo ứng, ông bà tưởng cả đời này sẽ không có ai đấu lại ông?" Anh cười lạnh, " ông sai rồi, sẽ có ngườ có đủ biện pháp chỉnh chết ông."

Dứt lời của anh, hai tên thuộc hạ cạy miệng hai vợ chồng, nhét tiền vào miệng họ.

Ánh mắt Diệp Thành lạnh băng mà đi tới trước mặt hai vợ chồng, " sao nào, các người không phải yêu tiền lắm sao, vì tiền mà ngay cả cháu ruột cũng không tha, hiện tại tiền ở đây nhiều lắm, tôi để ông bà nuốt được bao nhiêu thì mang đi bấy nhiêu, ăn hết cho tôi."

Dượng và dì ho khan kịch liệt, ông ta chật vật phun ra đồ trong họng, mặt tím tái, nhưng vẫn già mồm..." *** mẹ chúng mày, tao còn tưởng có thành ý, chúng mày đợi đó cho tao.."

Còn không đợi ông ta nói xong, Diệp Thành trực tiếp giáng một quả đấm cỡ level max vào mặt của Dượng.

" Tao cho mày bắt nạt vợ tao này.."

Ông ta không kịp hét thì lại bị ăn một đạp từ chân của Diệp Thành, " Cho mày chết vì cái tội dám đánh Lạc Lạc của tao."

Cả người Dượng nằm sõng xoài ra thềm, Dì bên cạnh gào khóc vì chồng bà ta máu me đã đầy mồm.

Dượng cố gắng bò dậy, miệng vẫn cố chấp, "mày...chúng tao là quần thể yếu...mày.."

" Yếu cái *** mẹ mày."

Diệp Thành nổi giận, lại nện một đấm khác vào mặt ông ta, khiến mặt ông ta biến dạng luôn.

Chảy máu đỏ tươi đầy mồm, gãy cả răng...Dì khiếp đảm vừa khóc, vừa cầu xin.

Diệp Thành cười lạnh, " haha, yếu sao, làm vợ tao bất tỉnh, ép vợ tao chuyển nhượng toàn bộ tiền bảo hiểm, đánh đập dã man vợ tao, ép vợ tao ngủ với người khác, suýt nữa khiến tao mất cả vợ lẫn con. Vậy mà là yếu, tao cho mày yếu này, yếu này !! "

Vừa chửi, hắn không chút thương xót mà dùng mũi giày nhọn đá mạnh vào bắp chân ông ta... Hắn lạnh lẽo mà gằn lên...

"Không cần biết là ai, dám đụng đến vợ tao, chết!!"

Cả căn phòng nghe được tiếng răng rắc, tiếng rú lên vì đau đớn của lão già kia, người chứng kiến chỉ có thể hiểu một chuyện đó là Diệp tổng hôm nay,

Lần này, đầy tàn nhẫn, đủ tàn độc.

Đám người ngu ngốc này, hôm nay cầm phải đằng lưỡi của dao thái, đổ máu là lẽ đương nhiên...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »