Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6554 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 70
tâm sự của diệp thành

❊ ❊ ❊

Từ Lạc đứng dậy đi vào bếp, lại lấy thêm một túi chườm khác đưa cho hắn. " Này, cầm về tự chườm đi, nhớ đừng nặng tay ấn, sẽ bị bầm hơn đó...nhớ đóng cửa cho tôi, anh đúng là phiền phức."

Vừa nói xong, cô xoay người định đi, thì Diệp Thành kéo tay cô lại, hắn hỏi, " em đói không?"

Từ Lạc khẽ cau mày, giông như không nghe hiểu Diệp Thành nói gì, cô hỏi ngược lại, " anh nói cái gì?"

"Anh hỏi em có đói không?" Diệp Thành lặp lại một lần.

"Tôi đói hay no, mắc mớ gì đến anh?" Từ Lạc đanh mặt hỏi ngược lại.

Khuôn mặt lạnh lùng của Diệp Thành bất giác hơi đỏ, hắn ấp úng, " anh nghe nói, phụ nữ mang thai sẽ thường xuyên cảm thấy đói. Em đói không? Anh đi mua ít đồ ăn khuya cho em, chúng ta cùng ăn."

Từ Lạc thu tay về, " Không cầm đâu, anh về đi."

Dứt lời, cô lãnh đạm vô tình xoay người đi về phòng ngủ. Vừa đóng cửa lại, cô bỗng thở dài.

Thật tình nói sao đây chứ? Quả thực có chút hối hận, không nói còn tốt, nhắc đến còn cảm giác bụng đã đói rồi.

Nhưng nghĩ tới người mua đồ ăn là Diệp Thành thì cô liền cảm thấy kì cục, thật không muốn có thêm dây dưa gì với Diệp Thành nữa.

Lát sau, cô từ trong phòng ngủ thay đồ, vừa định đi rửa mặt, ngoài cửa phòng lại vang lên tiếng gõ cửa.

Từ Lạc mở cửa, chỉ thấy Diệp Thành đang đứng trước mặt cô, hắn cư nhiên là vừa từ bên ngoài trở về, áo khoác dày giữ ấm trên người còn chưa cởi, thân thể vù vù mà toát ra hơi lạnh, hắn xách một cái túi tới trước mặt cô, giọng hơi run vì lạnh, " anh vừa mua, còn nóng đó, mau ăn đi."

Từ Lạc giương mắt, chỉ nhìn thấy tóc và lông mi Diệp Thành dính đầy vụn tuyết, cô hỏi, " bên ngoài có tuyết rơi sao?"

"Ừm..!" Diệp Thành gật đầu, không nói gì thêm.

Từ Lặc trầm mặc một hồi, đành lấy túi.

Diệp Thành thấy cô ngoan ngoãn cầm đồ ăn rồi, cũng yên tâm, xoay người giúp cô tắt đèn phòng khách, đóng cửa rồi trở về phòng hắn ngay cách vách.

Từ Lạc đi về phía cửa sổ, kéo rèm cửa ra, ban nãy lúc lái xe về còn chưa có tuyết, vậy mà chưa đầy mấy tiếng, tuyết đã rơi nhiều như vậy.

Tuyết rơi như lông ngỗng bay lả tả tự do trong bầu trời rộng lớn. Cả Thành phố Xinh đẹp trong một màu trắng thuần khiết, ánh đèn, dòng xe khoa trương qua lại, dường như cũng theo cơn tuyết này mà an tĩnh lại.

Bất chợt, Từ Lạc nghĩ, thế giới cuộc sống này còn đẹp lắm, giống như tiếng dương cầm du dương, thuần túy mà an bình.

Cô ngồi bên cửa sổ, do dự một lát, mới lấy đồ từ trong túi ra.

Bên trong toàn là đồ ăn nhẹ giành cho thai phị, còn có cả trái cây tươi.

Cô tự giễu trong lòng, lần này xem như ngược lại, Diệp Thành hắn cũng có lòng.

Nhưng suy cho cùng, hắn cũng là vì đứa nhỏ là cốt nhục của hắn, và là người mang huyết thống của Diệp gia, bằng không cô sao có thể có được đãi ngộ tốt như thế.

Cô cứ vậy mà nhìn từng làn tuyết ngoài trời, trong lòng lẩm bẩm, lại sắp năm mới rồi.

....

Diệp Thành về Phòng mình, đóng cửa lại.

Trong Phòng rất an tĩnh, ngoại trừ tiếng bước chân hắn đi lại, cũng không có chút âm thanh nào khác. Nhất thời, Diệp Thành chỉ cảm thấy căn phòng này yên lặng tới mức làm người ta khó chịu, hắn liền mở tivi, tùy ý bấm đại một kênh, chỉ để thanh âm trên tivi xua đi tĩnh mịch của căn phòng.

Hắn ngồi xuống sô pha, ánh mắt lại nhìn đến vài quyển sách đặt trên bàn.

Đây đều là sách của Thu Lan và Hoàng Hiếu đưa tới.

Kể từ khi hai người kia biết Từ Lạc mang thai con của Diệp Thành, cả hai quan tâm mà nghĩ cách chăm sóc nhiều hơn. Không chỉ là chăm sóc Từ Lạc không, mà quan trọng là cả hai bọn họ đều bóng gió mà nhắc nhở Diệp Thành.

Lúc Diệp Thành chuyển chỗ ở, Thu Lan và Hoàng Hiếu còn chuẩn bị thêm hàng tá các loại sách hướng dẫn chăm sóc cho bà bầu để tại giá sách của Diệpt tổng, cốt để cho Diệp tổng luôn lãnh đạm của bọn họ mở mang tầm nhìn một chút..

Diệp Thành chậm rãi đứng lên bước tới kệ sách đựng đầy sách.

Ngoại trừ sách chuyên ngành và sách nguyên bản tiếng Anh mà hắn thường đọc, trên giá đầy ắp những loại sách quý giành cho phụ nữ có thai.

Thu Lan và Hoàng Hiếu dường như vơ vét hết một lượt các loại liên quan đến thai phụ thì phải, cái gì cũng có. Loading...

Nào là . Nào là , rồi lại thêm <Đồ ăn và thuốc cấm kị với Phụ nữ mang thai>....

Thật là phí tâm mà.

Diệp Thành cứ như vậy đứng bên giá sách, tiện tay cầm luôn một quyển phổ cập khoa học liên quan đến vấn đề ăn uống của bà mẹ mang thai bắt đầu lật để xem. Làm tổng giám đốc cả một tập đoàn, tốc độ đọc của hắn trước giờ rất nhanh.

Bất tri bất giác, một chốc đã xem đến nửa quyển. Ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy tuyết rơi bên ngoài cửa sổ càng nhiều.

Hắn suy nghĩ trong đầu, "Ngày mai đưa em ấy đi khám thai, phải để Lạc Lạc mặc ấm một chút."

Đặt lại cuốn sách trên giá, hắn đi rửa mặt rồi lên giường tắt đèn.

Không khí trong phòng cũng đủ ấm, không lạnh cho lắm, nằm một mình trên giường cũng rộng, ngủ một mình quả là ok, nhưng là hắn lăn qua lộn lại một hồi, vẫn là không ngủ được.

Giường này quá rộng, một mình nằm, cảm thấy vô cùng trống trải. Dù sao cũng không thể ngủ, hắn dứt khoát mở to mắt mà suy nghĩ linh tinh.

Kì thực lúc mới biết Từ Lạc mang thai, hắn có chút kinh sợ, lẫn không tin. Sau đó phải mất ít thời gian, hắn mới tiêu hóa hết tin kia.

Sau khi xác định sự thật, thì tâm tình của hắn là gì nhỉ?

Tự nhiên sắp sửa thành cha, biết được trong bụng Từ Lạc mang cốt nhục của mình, tâm tinhd hắn có chút phức tạp. Đan xen niềm vui bất ngờ.

Trong cuộc đời hắn, chưa từng nghĩ sẽ làm cha con nít, tự nhiên đứa nhỏ xuất hiện làm thay đổi rối loạn kế hoạch cuộc sống của hắn, khiến trái tim của hắn cũng vì thế mà rối theo.

Hắn biết mình nên gánh trách nhiệm này, trách nhiệm của một người đàn ông, với vợ và với con hắn.

Nhưng với Từ Lạc bây giờ, hắn không đáng một xu, hắn đánh mất lòng tin của cô, hắn không hiểu, thậm chí bó tay.

Đôi lúc, hắn còn không xác định được, thứ tình cảm mà hắn giành cho cô lúc này là loại tâm tìn gì? Yêu, hay là thương hai.

Hắn hoàn toàn không xác định.

Hắn thà tự nguyện đối mặt với các loại văn kiện, bản hợp đồng hay báo cáo công việc gì đó của công ty, hắn đều có thể nhận định mà xử lí trơn chu.

Còn về phương diện tình cảm, hắn lại luôn không rõ ràng.

Bên ngoài trời càng lạnh, Diệp Thành kéo kín chăn, nhắm hai mắt ép mình phải ngủ để quên đi tâm sự đầy rẫy trong lòng.

Nhưng cảm giác khó chịu, rầu rĩ trong lòng kia lại không sao khua đi được.

Là gì chứ? Là hối hận, hay là từ sâu trong tim hắn, hắn đã dần dần yêu Từ Lạc mất rồi??

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »